Chương 9
Chương 9 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Ba chiếc ghế trống xếp thành hàng đối diện bàn hội đồng kỷ luật, và trước khi bất kỳ ai kịp ngồi xuống, Đắc Long đã biết chỉ cần quan sát gương mặt của ba đứa trẻ sắp bước vào phòng, anh sẽ nhận ra ngay đứa nào đang nói dối. Hiệu trưởng Đào Thị Minh Châu triệu tập cuộc họp kỷ luật vào một buổi chiều thứ Ba, sau khi kết quả trích xuất camera an ninh từ khu du lịch Lâm Viên, cùng với lời khai ban đầu từ một nhân viên phục vụ bàn nước từng nhìn thấy Trịnh Bảo Nam nán lại bất thường gần khu vực nước uống, đã đủ cơ sở để nhà trường chính thức mời phụ huynh của ba học sinh liên quan lên làm việc. Đắc Long, với tư cách phụ huynh của nạn nhân, được mời tham dự với vai trò quan sát theo quy định của trường.
Phòng họp nhỏ trên tầng ba khu hành chính chật kín người: ba học sinh Trịnh Bảo Nam, Vũ Bảo Long, Đặng Minh Khôi cùng phụ huynh của họ ngồi một bên bàn dài, đối diện là hiệu trưởng Minh Châu, giáo viên chủ nhiệm, và một luật sư tư vấn của trường được mời đến để đảm bảo quy trình đúng pháp lý. Đắc Long ngồi lặng lẽ ở góc phòng, không phát biểu, chỉ quan sát, ánh mắt sắc bén không rời khỏi từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt ba đứa trẻ.
Ban đầu, cả ba đều một mực chối bỏ mọi trách nhiệm, viện lý do "chỉ đi ngang qua bàn nước uống để lấy đồ ăn nhẹ". Nhưng khi hiệu trưởng Minh Châu cho chiếu đoạn video trích xuất từ camera an ninh, hình ảnh rõ ràng cho thấy Trịnh Bảo Nam đứng lại bất thường lâu gần chai nước có in tên "Anh Thư" được dán nhãn cẩn thận theo đúng quy định của trường, tay áo khoác của cậu ta có một cử động lén lút đáng ngờ, gương mặt cậu ta trong đoạn video tái nhợt hẳn đi. Bà mẹ của Bảo Nam, ngồi bên cạnh, bật khóc, quay sang lay vai con trai.
"Con nói cho mẹ biết đi, con có làm chuyện đó không?"
Trịnh Bảo Nam, sau một hồi im lặng căng thẳng, cuối cùng cũng gục xuống, nước mắt lăn dài. "Con xin lỗi... con không muốn làm vậy, nhưng Khải Phong nói nếu con không làm, nó sẽ nói với ba con là con thi trượt kỳ thi học kỳ, và nó sẽ khiến công ty của ba con mất hợp đồng với Tăng Phát. Con sợ lắm, con chỉ nghĩ là thuốc ngủ nhẹ thôi, con không nghĩ là sẽ nguy hiểm đến mức đó..."
Lời thú nhận ấy như một quả bom nổ giữa phòng họp. Cha của Bảo Nam, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt khắc khổ của người làm kinh doanh nhỏ lẻ, tái mặt, cúi gằm đầu xuống, không dám nhìn ai. Ông ta hiểu rõ hơn ai hết cái giá của việc công ty mình mất đi hợp đồng với Tăng Phát — đó chính là toàn bộ nguồn sống của gia đình ông trong suốt nhiều năm qua, và giờ đây, con trai ông đã trở thành công cụ trong một trò bắt nạt nguy hiểm chỉ vì nỗi sợ hãi ấy.
Hai học sinh còn lại, Vũ Bảo Long và Đặng Minh Khôi, sau khi thấy Bảo Nam đã khai, cũng lần lượt thừa nhận vai trò của mình — không trực tiếp bỏ thuốc, nhưng đã đứng canh chừng, cảnh giới để đảm bảo không ai phát hiện hành động của Bảo Nam, đồng thời xác nhận rằng toàn bộ kế hoạch đều do Tăng Khải Phong chủ mưu, lên kế hoạch chi tiết từ trước cả tuần lễ.
Đắc Long ngồi lặng lẽ lắng nghe toàn bộ lời khai, hai bàn tay siết chặt trên đùi. Anh không thể không phẫn nộ trước hành động nguy hiểm đến tính mạng con gái mình, nhưng đồng thời, nhìn ba đứa trẻ run rẩy, khóc lóc trước mặt cha mẹ chúng, anh cũng nhận ra một sự thật cay đắng: chúng, theo một cách nào đó, cũng chỉ là những nạn nhân của một hệ thống quyền lực và áp bức lớn hơn nhiều so với những gì một đứa trẻ mười sáu tuổi có thể chống lại.
Sau cuộc họp, khi phòng họp dần vắng người, Đắc Long xin phép hiệu trưởng Minh Châu được nói chuyện riêng với gia đình Trịnh Bảo Nam vài phút. Người cha, khi thấy Đắc Long tiến đến, run rẩy cúi đầu, chuẩn bị tinh thần đón nhận sự giận dữ, thậm chí là đe dọa kiện tụng từ phía gia đình nạn nhân.
Hai bàn tay ông ta siết chặt vào nhau đến trắng bệch. "Tôi xin lỗi vì những gì con trai tôi đã gây ra cho con gái anh. Tôi biết đó là lỗi không thể tha thứ, nhưng xin anh, đừng khiến gia đình tôi mất đi công việc kinh doanh duy nhất còn lại. Chúng tôi sẽ chịu mọi hình thức kỷ luật của nhà trường, nhưng xin đừng báo công an, con tôi còn cả tương lai phía trước."
Đắc Long nhìn người đàn ông trước mặt một lúc lâu, rồi nhìn sang cậu bé Bảo Nam đang đứng nép sau lưng mẹ, ánh mắt đầy sợ hãi và hối lỗi. Trong khoảnh khắc đó, anh nhớ lại chính bản thân mình tám năm trước — cũng từng là nạn nhân của một kẻ có quyền lực lớn hơn, cũng từng bị ép buộc phải làm những điều trái với ý muốn của mình vì sự phụ thuộc kinh tế không thể tránh khỏi. Anh hiểu rõ hơn ai hết, kẻ đáng bị trừng trị nặng nề nhất trong toàn bộ câu chuyện này không phải là cậu bé đang run rẩy trước mặt anh, mà là kẻ đứng sau giật dây toàn bộ sự việc.
"Tôi sẽ không báo công an," Đắc Long nói, giọng điềm tĩnh nhưng nghiêm khắc. "Nhưng tôi cần con trai ông viết một bản tường trình chi tiết, đầy đủ, có chữ ký xác nhận, về toàn bộ những gì đã xảy ra, bao gồm cả việc thằng Khải Phong đã đe dọa và ép buộc cháu như thế nào. Bản tường trình đó, tôi sẽ giữ lại như một bằng chứng, chỉ sử dụng khi thật sự cần thiết để bảo vệ con gái tôi và những đứa trẻ khác có thể trở thành nạn nhân tiếp theo của thằng bé đó."
Người cha gật đầu lia lịa, cảm kích rơi nước mắt. "Cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều. Chúng tôi sẽ hợp tác đầy đủ."
Về phần kỷ luật chính thức từ phía nhà trường, hiệu trưởng Minh Châu quyết định đình chỉ học một tuần đối với cả ba học sinh, kèm theo yêu cầu tham gia chương trình tư vấn tâm lý và giáo dục đạo đức bắt buộc. Đối với Tăng Khải Phong, người bị xác định là chủ mưu chính, hình thức kỷ luật dự kiến sẽ nghiêm khắc hơn — đình chỉ học hai tuần và cảnh cáo trước toàn trường — nhưng ngay khi thông tin này được thông báo, một cuộc điện thoại từ văn phòng luật sư riêng của gia đình họ Tăng đã gọi thẳng đến hiệu trưởng, viện dẫn "quyền được xét xử công bằng" và "thiếu bằng chứng trực tiếp buộc tội học sinh Khải Phong", đe dọa sẽ kiện nhà trường nếu áp dụng hình thức kỷ luật mà không có bằng chứng cụ thể hơn ngoài lời khai của các học sinh khác.
Đắc Long, khi nghe tin này từ chính hiệu trưởng Minh Châu qua điện thoại tối hôm đó, không hề ngạc nhiên. Đây chính xác là chiến thuật quen thuộc mà anh từng chứng kiến Tăng Bách Nguyên sử dụng nhiều lần trong quá khứ — dùng quyền lực và đội ngũ pháp lý hùng hậu để bóp nghẹt mọi nỗ lực đòi công lý của những người thấp cổ bé họng hơn mình.
"Cô Châu," anh nói qua điện thoại, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết, "tôi hiểu áp lực mà nhà trường đang phải đối mặt. Nhưng xin cô đừng để họ khiến toàn bộ sự việc này chìm xuồng. Tôi sẽ tự mình chuẩn bị đầy đủ bằng chứng cần thiết, và khi thời điểm thích hợp, tôi sẽ đảm bảo công lý được thực thi đúng đắn — không chỉ cho con gái tôi, mà cho cả những đứa trẻ khác đã và đang phải chịu áp lực từ gia đình đó."
Trước khi gác máy, hiệu trưởng Minh Châu còn nói thêm một chi tiết khiến Đắc Long phải chú ý đặc biệt: "Anh Phúc này, tôi để ý thấy trong buổi họp chiều nay, cha của thằng Bảo Long có nhắc một câu, đại ý rằng chính ông Tăng Bách Nguyên đã đích thân gọi điện dặn dò gia đình họ 'phải biết điều' trước khi buổi họp kỷ luật diễn ra. Tôi thấy hơi lạ, vì thông thường phụ huynh học sinh vi phạm không có lý do gì để nhận chỉ đạo trực tiếp từ một doanh nhân lớn như vậy, trừ khi giữa họ có quan hệ làm ăn sâu sắc hơn những gì tôi biết."
Chi tiết ấy, tưởng như nhỏ nhặt, lại củng cố thêm nghi ngờ đang lớn dần trong lòng Đắc Long: Tăng Bách Nguyên không hề đứng ngoài cuộc như một người cha vô tình có con trai dính vào rắc rối học đường. Ông ta đang theo dõi sát sao, đang chủ động can thiệp để kiểm soát tình hình, và điều đó chỉ có thể có một lý do duy nhất — ông ta muốn biết chính xác ai là người đứng sau nạn nhân của con trai mình, và mức độ nguy hiểm mà người đó có thể gây ra cho toàn bộ đế chế Tăng Phát.
Đêm đó, sau khi tiễn Anh Thư đi ngủ, Đắc Long kể lại cho con gái nghe, một cách nhẹ nhàng và có chọn lọc, kết quả của buổi họp kỷ luật. Anh Thư ngồi im lặng lắng nghe, gương mặt thoáng chút ngạc nhiên khi biết được lý do thật sự đằng sau hành động của Bảo Nam.
"Vậy ra bạn ấy cũng bị ép buộc," cô nói, giọng trầm xuống, "con không ngờ Khải Phong lại tàn nhẫn đến mức đó, dùng cả chuyện gia đình bạn ấy để uy hiếp."
Đắc Long nhìn ra khung cửa sổ tối, ánh mắt xa xăm như đang lần về một điều gì đó rất xa trong quá khứ. "Trên đời này, có những người sẵn sàng dùng bất cứ thứ gì trong tay để đạt được điều mình muốn, kể cả nỗi sợ hãi của người khác. Con phải nhớ kỹ điều này, Thư à. Không phải ai làm điều xấu cũng đều là người xấu từ trong bản chất. Đôi khi họ chỉ là những người yếu đuối, bị đẩy vào hoàn cảnh không còn lựa chọn nào khác."
Anh Thư gật đầu, dù chưa hiểu hết chiều sâu trong lời cha nói, nhưng cô cảm nhận được một nỗi trăn trở lớn lao đang đè nặng lên vai người đàn ông cô vẫn luôn xem là chỗ dựa vững chắc nhất đời mình. Cô không biết, và cũng chưa thể biết, rằng câu nói ấy không chỉ dành cho Bảo Nam, mà còn ẩn chứa cả nỗi đau của chính cha mình, người đã từng đứng ở vị trí tương tự, từng bị chính người bạn thân nhất phản bội chỉ vì lòng tham và sự yếu đuối trước cám dỗ quyền lực.
Sau khi con gái đã yên giấc, Đắc Long ngồi một mình trong phòng khách, mở lại tập hồ sơ bằng chứng mà anh và Hồ Trọng Nhân đã thu thập suốt tám năm qua, thêm vào đó bản tường trình mới nhận được từ gia đình Trịnh Bảo Nam. Anh nhận ra, dù đã trừng trị được những kẻ trực tiếp gây hại cho con gái mình, cuộc chiến thật sự vẫn còn ở phía trước — bởi lẽ, Tăng Khải Phong, dù là kẻ chủ mưu trực tiếp trong vụ bắt nạt, cũng chỉ là một quân cờ, một công cụ trong bàn tay của một thế lực lớn hơn nhiều, một thế lực mà anh biết rõ, đã từng không ngần ngại cướp đi cả sinh mạng người vợ anh yêu thương nhất chỉ để đạt được mục đích của mình.
Và nếu đúng như linh cảm của anh, nếu Tăng Bách Nguyên thật sự đã bắt đầu nghi ngờ về danh tính thật của anh, thì việc trừng trị những đứa trẻ công cụ này sẽ chỉ là bước khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều, một cuộc chiến mà anh, dù đã chuẩn bị suốt tám năm, vẫn cảm thấy chưa bao giờ thật sự sẵn sàng đối mặt.