Chương 17
Chương 17 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Khu công nghiệp cũ nằm cách trung tâm thành phố gần một giờ chạy xe, một quần thể nhà kho bỏ hoang từng thuộc về một doanh nghiệp dệt may đã phá sản nhiều năm trước, giờ chỉ còn lại những bức tường loang lổ rêu phong và hàng rào kẽm gai han gỉ bao quanh. Đây chính xác là loại địa điểm mà những kẻ làm ăn phi pháp thường chọn để thực hiện các phi vụ cần sự kín đáo tuyệt đối, tránh xa mọi ánh mắt của người qua đường hay hệ thống camera an ninh công cộng.
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, Đắc Long cùng Hồ Trọng Nhân và hai nhân viên thân tín tiếp cận khu vực từ một hướng khuất, đỗ xe cách nhà kho được xác định là nơi giam giữ Anh Thư chừng năm trăm mét, di chuyển phần còn lại bằng đường bộ trong bóng tối. Trước khi xuất phát, Đắc Long đã thay bộ đồng phục bảo vệ quen thuộc bằng một bộ đồ tối màu gọn gàng mà Hồ Trọng Nhân chuẩn bị sẵn, mang theo một số thiết bị hỗ trợ cơ bản — đèn pin hồng ngoại, một con dao bấm nhỏ, và một khẩu súng điện được cất giấu cẩn thận trong túi trong áo khoác.
"Anh chắc chắn muốn tự mình vào trong chứ?" Hồ Trọng Nhân hỏi lần cuối, ánh mắt đầy lo lắng. "Chúng ta có thể gọi thêm người, tiếp cận theo đúng bài bản chuyên nghiệp hơn."
Đắc Long lắc đầu, giọng dứt khoát không chừa chỗ cho tranh cãi. "Không có thời gian. Càng nhiều người, càng dễ gây ra tiếng động, càng dễ khiến chúng hoảng loạn mà làm liều với con tôi. Tôi sẽ vào một mình, các anh giữ vị trí bên ngoài, chỉ can thiệp khi tôi phát tín hiệu hoặc khi có biến."
Anh kiểm tra lại toàn bộ trang bị một lần cuối, hít một hơi thật sâu, để cho những kỹ năng đã ngủ yên gần hai mươi năm trong cơ thể mình dần thức tỉnh trở lại — những phản xạ, những chiến thuật di chuyển trong bóng tối, những kỹ thuật cận chiến mà anh từng được huấn luyện bài bản thời còn trẻ, trước khi bước chân vào con đường kinh doanh. Anh luồn qua một khoảng hở trên hàng rào kẽm gai đã han gỉ, di chuyển áp sát tường nhà kho, hoàn toàn im lặng như một cái bóng.
Qua khe cửa sổ bị vỡ một phần, anh quan sát được bên trong: ánh đèn pin của hai gã canh gác di chuyển qua lại gần một góc kho, nơi Anh Thư bị trói tay vào một chiếc cột sắt, mắt bị bịt bằng một dải vải, nhưng qua cách cô bé ngồi thẳng lưng, thở đều, Đắc Long nhận ra con gái mình vẫn tỉnh táo, chưa bị tổn hại gì nghiêm trọng — một tia hy vọng nhỏ nhoi giữa cơn bão lo âu đang cuộn trào trong lòng anh.
Anh đếm được tổng cộng bốn tên canh gác được bố trí quanh khu vực, hai người túc trực bên trong gần chỗ Anh Thư, hai người còn lại tuần tra bên ngoài theo một chu kỳ cố định khoảng tám phút một vòng. Đắc Long quan sát kỹ lưỡng chu kỳ tuần tra ấy trong gần mười lăm phút, ghi nhớ chính xác thời điểm sơ hở nhất khi cả hai tên canh gác ngoài đồng thời ở xa vị trí cửa phụ nhất.
Khi thời điểm thích hợp đến, anh di chuyển nhanh và êm đến mức gần như không gây ra bất kỳ tiếng động nào, áp sát tên canh gác đầu tiên đang đứng quay lưng gần cửa phụ, dùng một đòn khóa cổ chính xác khiến hắn bất tỉnh chỉ trong vài giây mà không kịp phát ra bất kỳ tiếng kêu cứu nào. Anh nhẹ nhàng đặt thân hình bất động của hắn xuống đất, lột lấy khẩu súng ngắn hắn đang mang theo, rồi tiếp tục tiến sâu vào bên trong.
Tên canh gác thứ hai, khi phát hiện đồng bọn biến mất, vội vàng rút súng cảnh giác quét quanh bóng tối, nhưng đã quá muộn — Đắc Long đã áp sát từ phía sau, một cú đánh dứt khoát vào gáy khiến hắn gục xuống ngay lập tức, không kịp bấm còi báo động đang đeo bên hông.
Bên trong nhà kho, hai tên canh gác còn lại đang ngồi hút thuốc gần chỗ Anh Thư, vẫn chưa nhận ra đồng bọn bên ngoài đã bị hạ gục. Đắc Long quan sát kỹ tình hình qua một khe hở, nhận thấy cả hai đều mang súng, ngồi cách con gái anh chỉ chừng ba mét, khiến việc tiếp cận trở nên nguy hiểm hơn nhiều — chỉ cần một sơ suất nhỏ, chúng hoàn toàn có thể quay súng về phía Anh Thư trước khi anh kịp phản ứng.
Anh quyết định dùng một chiến thuật đánh lạc hướng. Nhặt một viên đá nhỏ, anh ném nhẹ về phía góc đối diện của nhà kho, tạo ra một tiếng động vừa đủ để thu hút sự chú ý. Một trong hai tên canh gác đứng dậy, cầm súng tiến về phía phát ra tiếng động để kiểm tra, tách khỏi vị trí gần Anh Thư. Ngay khi hắn vừa khuất sau một chồng thùng gỗ cũ, Đắc Long đã áp sát, dùng chính con dao bấm mang theo khống chế hắn từ phía sau, một tay bịt miệng ngăn không cho hắn kêu la, cánh tay còn lại siết chặt quanh cổ cho đến khi hắn bất tỉnh hoàn toàn.
Tên canh gác cuối cùng, khi thấy đồng bọn mất tích lâu bất thường, không hề cuống cuồng gọi tên đồng bọn như một gã lính đánh thuê nghiệp dư vẫn thường làm trong hoàn cảnh ấy. Hắn tắt phụt đèn pin, lùi sát vào bóng tối cạnh cây cột sắt nơi Anh Thư bị trói, một phản xạ điềm tĩnh đến rợn người mà Đắc Long nhận ra ngay lập tức không phải là bản năng của một kẻ làm thuê rẻ tiền. Chỉ đến khi luồng sáng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo cao tít trên trần lướt ngang qua một góc gương mặt hắn, Đắc Long mới nhận ra, trong một khoảnh khắc lạnh buốt sống lưng, mình đang đối diện với ai.
Mai Đình Hùng. Trưởng phòng an ninh của Tập đoàn Tăng Phát — cái tên anh đã đọc đi đọc lại hàng chục lần trong tập hồ sơ Hồ Trọng Nhân âm thầm thu thập suốt nhiều tuần qua, gương mặt vuông rắn rỏi, mái tóc cắt ngắn kiểu quân đội, đôi mắt lạnh và tính toán của một cựu sĩ quan tình báo dày dạn trận mạc. Không có gì đáng ngạc nhiên khi một phi vụ nguy hiểm đến mức có thể đánh sập cả đế chế nếu bị bại lộ — bắt cóc một đứa trẻ vị thành niên giữa ban ngày — lại được chính Tăng Bách Nguyên đích thân giao phó cho người duy nhất ông ta tin tưởng tuyệt đối, thay vì phó mặc hoàn toàn cho đám lính đánh thuê rẻ tiền bên ngoài.
"Chiêm Đắc Long," Mai Đình Hùng lên tiếng, giọng trầm, bình thản đến mức khiến cả bầu không khí trong nhà kho như đặc quánh lại. Hắn không hề run rẩy, không hoảng loạn như ba tên đồng bọn vừa bị hạ gục, súng vẫn chĩa thẳng về phía đầu Anh Thư đang bị bịt mắt, ngón tay đặt hờ trên cò súng với một sự chính xác lạnh lùng của kẻ đã quen cầm vũ khí trong những tình huống sinh tử. "Tôi từng nghĩ ông đã chết thật rồi, hoặc ít nhất tôi mong ông chết thật. Tiếc là ông lại chọn đúng đêm nay để tái xuất."
Đắc Long bước ra khỏi bóng tối, hai tay giơ ngang vai, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, âm thầm đo khoảng cách giữa mình, Mai Đình Hùng và con gái, tính toán từng phân vuông có thể tận dụng được. "Thả con bé ra. Chuyện giữa tôi và Tăng Bách Nguyên, để tôi giải quyết trực tiếp với ông ta, không cần lôi một đứa trẻ vào."
"Ông tưởng tôi sẽ mặc cả với ông sao?" Mai Đình Hùng khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh không hề chạm đến đôi mắt. "Tôi không phải mấy thằng nhóc canh gác vừa bị ông hạ gục ngoài kia bằng chút tiền bạc hay lời hù dọa suông. Ông tiến thêm một bước nữa, tôi bắn, không cần suy nghĩ thêm giây nào."
Không có khoảnh khắc do dự nào để Đắc Long khai thác lần này, không có sự chần chừ của một kẻ nghiệp dư bị mua chuộc hay đe dọa dễ dàng. Anh hiểu, đối diện với một đối thủ được huấn luyện bài bản như Mai Đình Hùng, chỉ có một cách duy nhất để giành lấy vài phần trăm giây lợi thế: buộc hắn phải lựa chọn giữa việc siết cò và việc phản xạ tự vệ cho chính mình. Đắc Long hạ giọng, đều đều, cố tình kéo dài từng chữ để dồn hết sự chú ý của Mai Đình Hùng về phía mình. "Ông biết rõ hơn ai hết, một khi bắn chết một đứa trẻ ngay trước mặt một nhân chứng còn sống, ông sẽ không bao giờ bước ra khỏi nhà tù nữa. Tăng Bách Nguyên sẽ không cứu ông đâu. Ông ta chưa từng cứu ai ngoài chính mình, kể cả tôi, người ông ta từng gọi là anh em."
Câu nói ấy đánh trúng một nỗi nghi ngờ âm ỉ mà một kẻ đã nhiều năm phục vụ trung thành như Mai Đình Hùng hẳn phải chôn giấu sâu trong lòng, khiến ánh mắt hắn khẽ dao động trong một phần tư giây — không phải sợ hãi, mà là một thoáng tính toán lại được mất. Đúng vào khoảnh khắc mong manh ấy, Đắc Long đã lao người áp sát, một tay gạt mạnh nòng súng chệch hướng ngay khi tiếng súng nổ vang lên, viên đạn sượt qua vai anh trong gang tấc, xé rách một mảng áo, máu rịn ướt đẫm vải nhưng may mắn không trúng vào phần thân thể quan trọng. Khác hẳn ba tên đồng bọn trước đó, Mai Đình Hùng không hề ngã quỵ sau cú tấn công đầu tiên — hắn xoay người, tung một cú chỏ nhắm thẳng vào đúng vết đạn sượt trên vai Đắc Long, một đòn đánh có chủ đích của kẻ được huấn luyện để khai thác chính xác điểm yếu của đối phương. Cơn đau nhói buốt xuyên qua vai khiến Đắc Long loạng choạng nửa bước, nhưng những phản xạ đã ngủ yên gần hai mươi năm trong cơ thể anh kịp thời trỗi dậy đúng lúc — anh xoay người thuận theo lực đà cú chỏ thay vì chống lại nó, dùng chính đà xoay ấy tung một cú gối thúc thẳng vào bụng Mai Đình Hùng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú đánh quyết định. Mai Đình Hùng gập người, hơi thở dồn dập đứt quãng, nhưng vẫn kịp vung một nhát dao găm rút vội từ thắt lưng, lưỡi dao sượt qua cẳng tay Đắc Long để lại một vệt máu dài trước khi anh kịp khóa chặt cổ tay hắn, siết mạnh cho đến khi con dao rơi xuống nền xi măng lạnh với một tiếng loảng xoảng khô khốc, tiếp theo là một cú đấm dứt khoát cuối cùng vào thái dương khiến Mai Đình Hùng gục xuống, bất tỉnh hoàn toàn.
"Ba ơi!" Anh Thư, dù bị bịt mắt, đã nhận ra giọng nói và cả tiếng động quen thuộc, bật khóc nức nở, gọi thẳng tiếng "ba" lần đầu tiên sau tám năm dài giấu diếm, như thể trong khoảnh khắc sinh tử ấy, mọi lớp vỏ bọc, mọi bí mật đều trở nên vô nghĩa trước tình cảm ruột thịt thiêng liêng nhất.
Đắc Long lao đến, run rẩy tháo dải vải bịt mắt và dây trói cho con gái, ôm chầm lấy cô vào lòng, cả người anh run lên vì xúc động tột độ. "Ba đây, con gái, ba đây rồi, không sao nữa đâu, con an toàn rồi."
Anh Thư khóc nghẹn trong vòng tay cha, cả người run rẩy vì sợ hãi dồn nén suốt mấy giờ đồng hồ bị giam giữ, nhưng cũng tràn ngập niềm hạnh phúc khi nghe thấy tiếng gọi "ba" cuối cùng cũng được thốt lên từ chính miệng mình, một điều mà trong sâu thẳm, cô đã luôn khao khát được nói ra suốt tám năm qua nhưng chưa bao giờ dám hỏi liệu điều đó có đúng sự thật hay không.
Vẫn ôm chặt con gái bằng một tay, Đắc Long đưa tay còn lại lục nhanh túi áo trong của Mai Đình Hùng đang nằm bất tỉnh ngay dưới chân mình. Anh tìm thấy một chiếc điện thoại vẫn còn sáng màn hình, dừng lại ở một đoạn tin nhắn thoại vừa gửi đi chưa đầy ba giờ trước. Chỉ một cái bấm phát, giọng nói quen thuộc đến rợn người vang lên khe khẽ từ chiếc loa nhỏ giữa nhà kho tối om: "...cứ giữ con bé ở đó cho đến khi thằng Long chịu giao nộp hết bằng chứng, đừng để lộ bất cứ dấu vết nào liên quan đến Tăng Phát, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm hết." Giọng Tăng Bách Nguyên, rõ ràng, không lẫn vào đâu được, không thể chối cãi. Đắc Long siết chặt chiếc điện thoại trong bàn tay đang run lên — không phải vì vết đạn sượt hay nhát dao rát buốt trên cẳng tay, mà vì cảm giác cả tám năm kiên nhẫn chờ đợi cuối cùng cũng vừa trao vào tay anh một mảnh ghép mà anh chưa từng dám hy vọng có được nhanh đến vậy. Anh cất chiếc điện thoại vào túi trong áo khoác mình, cẩn thận như đang cất giữ một báu vật.
Ngay lúc ấy, tiếng còi báo động từ bên ngoài vang lên dữ dội — có lẽ một trong những tên canh gác bị hạ gục đã kịp kích hoạt thiết bị báo động trước khi bất tỉnh hoàn toàn. Hồ Trọng Nhân cùng hai nhân viên lập tức xông vào hỗ trợ, khựng lại nửa giây khi nhận ra gương mặt bất tỉnh của Mai Đình Hùng nằm ngay lối cửa, buông một tiếng chửi thề khe khẽ đầy kinh ngạc, rồi nhanh chóng đưa cả hai cha con ra khỏi khu vực nguy hiểm trước khi bất kỳ lực lượng tiếp viện nào của Tăng Bách Nguyên có thể kịp đến hiện trường.
Trên xe trở về, Anh Thư ngồi tựa đầu vào vai cha, vẫn còn run rẩy nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều, nắm chặt tay anh như sợ nếu buông ra, mọi thứ sẽ lại vụt biến mất. "Ba," cô gọi, giọng vẫn còn nghẹn ngào, "con biết hết rồi, phải không ba? Con biết ba không chỉ là một người bảo vệ trường học bình thường."
Đắc Long nhìn con gái, ánh mắt anh tràn đầy sự yêu thương lẫn nỗi đau xót vì đã phải để con trải qua một biến cố kinh hoàng như vậy chỉ vì quá khứ của chính mình. "Ba xin lỗi con, Thư à," anh nói, giọng nghẹn lại. "Ba sẽ kể cho con nghe tất cả, mọi sự thật, ngay khi chúng ta về đến nhà an toàn. Con xứng đáng được biết toàn bộ sự thật, sau tất cả những gì con đã phải chịu đựng."
Anh Thư gật đầu, tựa đầu chặt hơn vào vai cha, và trong khoảnh khắc ấy, dù đêm tối vẫn còn bao trùm, dù cuộc chiến phía trước vẫn còn đầy chông gai, cả hai cha con đều cảm nhận được một điều chắc chắn duy nhất: từ giờ trở đi, sẽ không còn bất kỳ bí mật nào ngăn cách giữa họ nữa.
Ngồi ở ghế trước, Hồ Trọng Nhân liên tục liếc nhìn qua gương chiếu hậu, quan sát cảnh tượng hai cha con ôm nhau, lòng ông dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa nhẹ nhõm vì nhiệm vụ giải cứu đã thành công trọn vẹn, vừa xót xa khi nghĩ đến những gì cả gia đình này đã phải trải qua suốt tám năm đằng đẵng. Ông siết chặt tay lái, thầm nhủ với chính mình rằng từ đêm nay, ông sẽ dốc toàn lực để đảm bảo không một ai trong số họ còn phải sống trong sợ hãi thêm một ngày nào nữa.