Chương 19
Chương 19 — Đừng Bao Giờ Đắc Tội Với Người Lao Công
Sau khi Tăng Bách Nguyên bị áp giải ra khỏi phòng họp, Huỳnh Bảo Toàn, với tư cách Chủ tịch Hội đồng quản trị, ngay lập tức triệu tập một cuộc họp Đại hội đồng cổ đông bất thường, dự kiến diễn ra trong vòng năm ngày tới, theo đúng quy định pháp lý về việc công bố các vấn đề trọng yếu ảnh hưởng đến toàn bộ cổ đông của tập đoàn. Đây sẽ là dịp để toàn bộ bằng chứng về âm mưu chiếm đoạt tám năm trước được trình bày công khai, minh bạch trước tất cả những người có quyền lợi liên quan, đồng thời là cơ hội để Đắc Long chính thức khôi phục lại danh dự và vị thế của mình trước toàn thể giới kinh doanh.
Năm ngày chuẩn bị trôi qua trong một guồng quay công việc dồn dập chưa từng có kể từ khi Đắc Long bắt đầu cuộc sống ẩn danh. Luật sư Lâm Gia Bách làm việc không ngừng nghỉ để hoàn thiện toàn bộ hồ sơ pháp lý, sắp xếp lại từng bằng chứng theo trình tự thời gian rõ ràng, chuẩn bị cho cả khả năng đối mặt với đội ngũ luật sư hùng hậu mà gia đình họ Tăng chắc chắn sẽ huy động để phản công. Hồ Trọng Nhân, cùng lúc, phối hợp với cơ quan điều tra kinh tế mà ông đã âm thầm liên hệ từ trước, chính thức nộp đơn tố giác tội phạm kèm theo toàn bộ tài liệu chứng cứ, khởi động quy trình điều tra hình sự song song với quá trình xử lý nội bộ của tập đoàn.
Phan Trọng Nghĩa, cựu trưởng phòng kế toán từng sống ẩn dật ở Đà Lạt suốt tám năm, sau nhiều ngày đắn đo cuối cùng cũng đồng ý bay về Sài Gòn để trực tiếp làm chứng trước Đại hội đồng cổ đông, mang theo bản gốc một số tài liệu quan trọng mà ông đã bí mật giữ lại từ tám năm trước — những chứng từ kế toán gốc cho thấy rõ ràng dòng tiền bất minh được luân chuyển qua nhiều tài khoản trung gian trước khi quay trở lại túi của Tăng Bách Nguyên và các cổ đông cấu kết.
"Tôi giữ lại những tài liệu này suốt tám năm qua vì lương tâm không cho phép tôi tiêu hủy chúng, dù tôi đã quá sợ hãi để lên tiếng," ông nói với Đắc Long trong buổi gặp mặt chuẩn bị trước phiên họp, giọng đầy hối hận. "Tôi xin lỗi vì đã im lặng quá lâu, để cậu và gia đình phải chịu đựng oan khuất suốt ngần ấy năm."
"Ông không cần phải xin lỗi," Đắc Long đáp, siết chặt tay người đàn ông lớn tuổi với sự cảm kích chân thành. "Việc ông sẵn sàng lên tiếng ngay bây giờ, dù có chậm trễ, cũng đã là một hành động vô cùng dũng cảm. Tôi biết ơn ông vì điều đó."
Đúng ngày diễn ra Đại hội đồng cổ đông bất thường, hội trường lớn của tòa nhà Hắc Thịnh chật kín người — không chỉ các cổ đông lớn nhỏ, mà còn có sự hiện diện của một số phóng viên kinh tế được mời đến theo đúng quy định công khai minh bạch thông tin đối với các vấn đề trọng yếu của một tập đoàn niêm yết. Đắc Long đứng trên bục phát biểu, nhìn xuống hàng trăm gương mặt đang chăm chú lắng nghe, trong lòng anh dâng lên một cảm xúc phức tạp giữa sự hồi hộp và một niềm tin vững chắc vào công lý mà anh đã kiên trì theo đuổi suốt tám năm dài.
Anh trình bày toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối, không giấu diếm bất kỳ chi tiết nào — từ những ngày đầu khởi nghiệp gian khó, tình bạn từng được xem là thân thiết nhất đời với Tăng Bách Nguyên, cho đến âm mưu chiếm đoạt tinh vi tám năm trước, cái chết đau lòng của vợ anh, và quãng thời gian dài anh phải sống ẩn danh dưới một danh tính giả để bảo vệ con gái duy nhất khỏi những nguy hiểm rình rập. Lâm Gia Bách tiếp nối, trình bày chi tiết từng bằng chứng pháp lý, từng đoạn ghi âm, từng chứng từ tài chính, được chiếu trực tiếp lên màn hình lớn của hội trường cho tất cả mọi người cùng theo dõi.
Phan Trọng Nghĩa, khi được mời lên phát biểu, dù giọng nói còn run rẩy vì lo lắng, đã kể lại chi tiết toàn bộ quá trình ông bị buộc phải tham gia vào việc làm giả sổ sách kế toán tám năm trước, dưới áp lực đe dọa trực tiếp từ chính Tăng Bách Nguyên. Lời khai của ông, kết hợp với những tài liệu gốc ông mang theo, tạo thành mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện toàn bộ bức tranh về âm mưu chiếm đoạt có tổ chức, tinh vi và tàn nhẫn nhất mà giới kinh doanh Sài Gòn từng được chứng kiến.
Giữa hội trường, một vài cổ đông lớn tuổi, những người từng biết rõ Đắc Long và Thảo Ngân từ những ngày đầu Hắc Thịnh mới thành lập, lặng lẽ rút khăn tay chấm khóe mắt khi nghe lại toàn bộ câu chuyện đau lòng này. Có người đứng dậy, vỗ tay tán thưởng sự can đảm của Đắc Long khi dám công khai đối diện với quá khứ đau thương để đòi lại công lý, dù phải mất đến tám năm mới có đủ dũng khí và bằng chứng để làm điều đó.
Sau phần trình bày kéo dài gần ba giờ đồng hồ, Đại hội đồng cổ đông tiến hành biểu quyết, với kết quả gần như tuyệt đối — trên chín mươi phần trăm phiếu biểu quyết đồng ý công nhận tính bất hợp pháp của nghị quyết chuyển nhượng cổ phần tám năm trước, đồng thời chính thức bãi nhiệm hoàn toàn mọi chức vụ của Tăng Bách Nguyên tại Tập đoàn Hắc Thịnh, chuyển toàn bộ hồ sơ vụ việc cho cơ quan điều tra xử lý theo đúng quy định pháp luật.
Khi kết quả biểu quyết được công bố, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay không ngớt. Đắc Long đứng trên bục, hai tay vẫn còn hơi run, nhìn xuống đám đông đang hân hoan chúc mừng. Anh hít vào một hơi thật sâu, và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, cảm thấy buồng phổi mình như giãn nở trọn vẹn, không còn bị bó chặt bởi cái cảnh giác thường trực đã trở thành bản năng suốt tám năm qua. Anh nhìn về phía cuối hội trường, nơi Nguyệt Hà đang đứng cùng Anh Thư, cả hai đều đang mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm tự hào dành cho anh.
Ngay sau khi phiên họp kết thúc, các phóng viên có mặt lập tức vây quanh khu vực bục phát biểu, giơ cao máy ghi âm và máy ảnh, đặt ra hàng loạt câu hỏi dồn dập. "Ông Đắc Long, ông có thể chia sẻ cảm xúc của mình lúc này không?" một phóng viên trẻ hỏi, chen lên phía trước. "Sau tám năm biến mất khỏi giới kinh doanh, điều gì đã khiến ông quyết định công khai trở lại vào đúng thời điểm này?"
Đắc Long nhìn ống kính máy quay, hít một hơi thật sâu trước khi trả lời, giọng anh điềm tĩnh nhưng chan chứa cảm xúc. "Tôi trở lại không phải vì tài sản hay quyền lực đã mất, mà vì con gái tôi. Tám năm qua, tôi đã sống dưới một danh tính khác, làm một công việc bình dị nhất, chỉ để bảo vệ con khỏi những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ để dứt điểm gia đình tôi. Nhưng khi con tôi một lần nữa bị đe dọa đến tính mạng, tôi hiểu rằng im lặng và trốn tránh không còn là cách để bảo vệ con nữa. Đôi khi, cách duy nhất để bảo vệ những người mình yêu thương là phải đối mặt trực diện với bóng tối, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."
Một phóng viên khác hỏi thêm về số phận của Tập đoàn Tăng Phát và gia đình họ Tăng sau biến cố này. Đắc Long trầm ngâm một lúc trước khi đáp, cố gắng giữ giọng điệu công tâm nhất có thể. "Tôi không có ý định trả thù cả một gia tộc vì tội lỗi của một cá nhân. Ông Tăng Bách Nguyên sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật cho những gì ông ta đã gây ra, nhưng tôi tin rằng những thành viên khác trong gia đình ông ta, đặc biệt là những người trẻ tuổi, xứng đáng có cơ hội để xây dựng cuộc sống của riêng mình, tách biệt khỏi những sai lầm của thế hệ trước."
Câu trả lời ấy, khi được đăng tải trên các mặt báo ngày hôm sau, nhận được sự đồng cảm sâu sắc từ dư luận, càng củng cố thêm hình ảnh một người đàn ông không chỉ bản lĩnh mà còn giàu lòng vị tha, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh một kẻ trả thù tàn nhẫn mà một số người có thể đã mường tượng trước đó.
Đó là khoảnh khắc Đắc Long biết chắc chắn rằng, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều việc phải giải quyết — từ quá trình tố tụng hình sự đối với Tăng Bách Nguyên, đến việc tái thiết lại toàn bộ cơ cấu quản trị của tập đoàn — nhưng cuộc chiến quan trọng nhất, cuộc chiến giành lại công lý và danh dự cho gia đình mình, cuối cùng cũng đã đến hồi kết thúc trọn vẹn. Anh bước xuống khỏi bục phát biểu, đi thẳng về phía cuối hội trường, nơi con gái anh đang đứng chờ, và trước ánh mắt của hàng trăm người có mặt, anh ôm chầm lấy Anh Thư, không còn bất kỳ sự dè dặt hay che giấu nào nữa, như một lời tuyên bố thầm lặng rằng từ nay, cả hai cha con sẽ không bao giờ phải sống trong bóng tối thêm một lần nào nữa.
Nguyệt Hà đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát khoảnh khắc ấy với đôi mắt đã ầng ậng nước tự lúc nào. Cô đã đồng hành cùng hai cha con suốt những tuần tháng đầy sóng gió vừa qua, chứng kiến từng bước đường gian nan mà Đắc Long phải trải qua để đi đến ngày hôm nay, và giờ đây, khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, chân thật hiếm hoi trên gương mặt người đàn ông mà cô đã dần đem lòng yêu thương, cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng mọi nguy hiểm, mọi lo âu suốt thời gian qua đều xứng đáng để đổi lấy khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn này.
Đắc Long quay sang nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự biết ơn sâu sắc. Anh đưa tay ra, kéo nhẹ Nguyệt Hà lại gần, để cô cùng đứng chung trong vòng tay ôm ấm áp của hai cha con, một cử chỉ giản dị nhưng mang ý nghĩa thiêng liêng, như một lời khẳng định không cần nói thành lời rằng cô đã thật sự trở thành một phần không thể tách rời trong gia đình nhỏ bé nhưng kiên cường này.