Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Những ngày sau đó, Tuyết Nhi nhận thấy Bách Tranh thay đổi rõ rệt, dù anh cố gắng che giấu hết mức có thể. Anh trở nên cảnh giác hơn mỗi khi ra đường, thường xuyên nhìn quanh như đang tìm kiếm điều gì đó, và có những đêm cô tỉnh giấc giữa khuya, thấy anh đứng lặng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra ngoài trời tối đen, gương mặt đầy tâm sự.

"Anh không ngủ được à?" Cô hỏi, một đêm khi phát hiện anh vẫn còn thức lúc gần ba giờ sáng.

"Ừ, chỉ là hơi khó ngủ thôi." Bách Tranh đáp, quay lại nhìn cô, cố nở một nụ cười trấn an, nhưng Tuyết Nhi vẫn nhận ra một chút gượng gạo trong nụ cười ấy.

"Anh có chuyện gì lo lắng à?" Cô hỏi thêm, bước đến ngồi cạnh anh bên cửa sổ. "Anh có thể nói cho em nghe, dù chỉ một phần thôi cũng được."

"Không có gì đâu, chỉ là suy nghĩ vẩn vơ thôi." Anh đáp, tay khẽ nắm lấy tay cô, cố tỏ ra nhẹ nhõm hơn thực tế.

Cô không phải người phụ nữ dễ dàng bỏ qua những chi tiết bất thường. Trong vài tuần qua, cô đã âm thầm ghi nhận lại nhiều điều kỳ lạ: mảnh ngọc bội cổ xưa mà anh luôn giấu kín và không muốn giải thích rõ ràng, khả năng bơi lội phi thường trong vụ tai nạn trên cầu, những cuộc điện thoại bí mật anh thường gọi vào những giờ khuya khoắt với giọng nói nghiêm trọng khác hẳn ngày thường, và giờ đây là sự cảnh giác thái quá mỗi khi ra đường.

Một buổi tối, khi Bách Tranh đang tắm, điện thoại của anh để quên trên bàn khách bỗng rung lên báo tin nhắn đến. Tuyết Nhi vô tình liếc qua màn hình, thấy dòng chữ hiện lên từ một số lạ không lưu tên: "Điện hạ, Ngao Việt Phong vẫn đang ở khu vực phía đông thành phố, chưa có dấu hiệu di chuyển. Cẩn trọng."

Cô sững người nhìn dòng tin nhắn ấy, tim đập thình thịch. "Điện hạ"? "Ngao Việt Phong"? Những từ ngữ này hoàn toàn xa lạ, không giống bất kỳ cách xưng hô nào cô từng nghe qua trong cuộc sống thường ngày, lại càng không phù hợp với một người chồng từng là ăn mày lang thang như Bách Tranh.

Khi anh bước ra khỏi phòng tắm, thấy Tuyết Nhi đang ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, ánh mắt cô nhìn anh có phần khác lạ, Bách Tranh khẽ sững lại. "Có chuyện gì vậy em?"

Tuyết Nhi nhìn anh một lúc lâu, trong lòng giằng xé giữa việc muốn hỏi thẳng và nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì cô có thể sẽ nghe được. Cuối cùng, cô quyết định không đề cập đến tin nhắn, chỉ lắc đầu. "Không có gì, em chỉ hơi mệt thôi."

Trong bữa cơm tối hôm đó, dù cố giữ vẻ bình thường, Tuyết Nhi vẫn không khỏi để ý từng cử chỉ nhỏ của chồng, cách anh liên tục liếc mắt về phía cửa sổ, cách anh ăn uống qua loa hơn thường lệ. Cô nhớ lại lần đầu tiên gặp anh trong đêm mưa, nhớ lại cảm giác kỳ lạ khi nâng đỡ một cơ thể gầy gò nhưng lại nặng hơn nhiều so với vẻ ngoài, và giờ đây, tất cả những mảnh ghép rời rạc ấy dường như đang cố ghép lại thành một bức tranh mà cô chưa đủ can đảm để nhìn thẳng vào.

"Em ăn ít quá vậy?" Bách Tranh hỏi, nhận ra cô cứ đảo đũa trong bát mà không ăn được bao nhiêu.

"Em không đói lắm." Tuyết Nhi đáp, cố nở một nụ cười, rồi đổi chủ đề. "Dạo này công việc ở quỹ từ thiện bận quá, chắc em hơi mệt thôi."

Bách Tranh gật đầu, không nghi ngờ gì thêm, nhưng trong ánh mắt anh thoáng qua một sự áy náy khó giấu, như thể anh cũng cảm nhận được khoảng cách mơ hồ đang len lỏi giữa hai người, dù cả hai đều cố tình không nhắc đến nó.

Đêm đó, sau khi Bách Tranh đã ngủ say, Tuyết Nhi nằm trằn trọc, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi không lời giải đáp. Cô nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhặt trong suốt thời gian qua, những khoảnh khắc anh né tránh câu hỏi về quá khứ, những lần anh thể hiện kiến thức uyên bác vượt xa những gì một người từng sống lang thang có thể có được, và giờ đây là một tin nhắn bí ẩn với cách xưng hô đầy quyền uy.

Cô có thể chọn cách gặng hỏi anh ngay lập tức, đòi anh phải giải thích rõ ràng mọi chuyện. Nhưng khi nhìn gương mặt anh đang ngủ say bên cạnh, gương mặt mà trong những khoảnh khắc yếu đuối hiếm hoi vẫn ẩn chứa một nỗi đau sâu kín nào đó, cô lại không nỡ. Cô nhớ lại tất cả những gì anh đã làm cho cô và gia đình cô, sự tử tế, sự chân thành, và cả tình yêu anh dành cho cô, những điều mà cô tin chắc không thể là giả dối.

"Có lẽ, anh ấy có một lý do nào đó để giấu kín." Cô tự nhủ với chính mình, ánh mắt nhìn lên trần nhà trong bóng tối. "Có lẽ, đó là điều gì đó quá đau đớn, quá nguy hiểm để nói ra ngay lúc này."

Sáng hôm sau, Tuyết Nhi quyết định tìm gặp bạn thân của mình, Ôn Nhã Kỳ, một biên tập viên tạp chí có mối quan hệ rộng trong giới xã hội thượng lưu, để hỏi thăm xem có ai từng nghe qua những cái tên kỳ lạ như "Ngao Việt Phong" hay có manh mối gì về một tổ chức bí ẩn nào đó không, dù cô cố tình không nói rõ lý do thực sự đằng sau câu hỏi của mình.

"Ngao Việt Phong à? Chị chưa từng nghe tên này bao giờ." Nhã Kỳ lắc đầu, ánh mắt tò mò nhìn bạn. "Sao em hỏi vậy? Có chuyện gì à?"

"Không có gì, chị chỉ tình cờ nghe được cái tên này ở đâu đó, tò mò thôi." Tuyết Nhi cười gượng, lảng tránh câu hỏi.

Trở về nhà, cô càng thêm bối rối vì không tìm được manh mối gì hữu ích. Cô ngồi trong phòng khách, nhìn ra khu vườn nhỏ trước nhà, lòng nặng trĩu suy tư. Cô nghĩ đến việc, có lẽ mình nên tin tưởng vào bản năng của mình, tin tưởng vào con người mà cô đã yêu thương và lựa chọn gắn bó suốt đời, thay vì để nỗi nghi ngờ làm rạn nứt mối quan hệ mà cả hai đã cùng nhau xây dựng bằng biết bao khó khăn.

Buổi tối, khi Bách Tranh trở về từ công việc tư vấn bán thời gian, anh thấy Tuyết Nhi đang ngồi đợi mình trong phòng khách, ánh mắt cô nhìn anh đầy tâm sự.

"Em có chuyện gì muốn nói với anh à?" Anh hỏi, ngồi xuống bên cạnh cô.

Tuyết Nhi im lặng một lúc, rồi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành. "Anh Bách Tranh, em biết anh đang giấu em điều gì đó lớn lao. Em không rõ đó là gì, nhưng em cảm nhận được, những gì đang xảy ra không hề đơn giản như anh vẫn nói."

Bách Tranh khựng lại, ánh mắt anh nhìn cô, trong lòng vừa lo sợ vừa ngạc nhiên trước sự tinh tế của vợ mình. "Em... em đã phát hiện ra điều gì rồi sao?"

"Em không biết chính xác, nhưng em nhìn thấy một tin nhắn với cách xưng hô rất lạ trên điện thoại của anh." Cô đáp, giọng vẫn bình tĩnh. "Em có thể đã đòi anh giải thích ngay lập tức, nhưng em quyết định không làm vậy."

"Tại sao?" Bách Tranh hỏi, giọng có phần run rẩy, chưa từng thấy anh mất bình tĩnh đến vậy trước đây.

"Vì em tin tưởng anh." Tuyết Nhi nắm lấy tay anh, ánh mắt kiên định. "Em tin rằng, dù bí mật đó là gì, anh cũng có lý do chính đáng để giấu kín, và một ngày nào đó, khi anh sẵn sàng, anh sẽ tự mình kể cho em nghe. Em sẽ không ép anh phải nói ra trước khi anh thực sự muốn."

Bách Tranh nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt khó tả, sự cảm động xen lẫn niềm biết ơn sâu sắc trước sự bao dung và tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh, một sự tin tưởng mà anh biết mình không xứng đáng nhận được một cách dễ dàng như vậy, đặc biệt khi bí mật anh đang giấu kín có thể mang đến nguy hiểm chết người cho chính cô.

Anh nghĩ đến những kẻ đã từng bên cạnh anh trong quá khứ, những cận thần trong triều đình Long Uyên trước biến cố, những người tưởng chừng trung thành tuyệt đối nhưng cuối cùng lại dễ dàng ngả về phía kẻ mạnh hơn khi thời cuộc thay đổi. So với họ, một cô gái loài người chưa từng biết gì về thế giới tộc rồng, lại sẵn sàng trao trọn niềm tin mà không cần bất kỳ bằng chứng hay lời giải thích nào, quả thực là điều khiến anh phải nhìn lại toàn bộ những gì mình từng cho là chân lý về lòng trung thành và tình yêu thương.

"Có lẽ." Anh thầm nghĩ, tay siết chặt hơn quanh vai cô. "Sức mạnh thật sự không nằm ở việc có bao nhiêu người quỳ gối trước ngôi vị của mình, mà nằm ở việc có được một người sẵn sàng đứng cạnh mình ngay cả khi không biết rõ mình là ai."

"Cảm ơn em, Tuyết Nhi." Anh nói, giọng nghẹn ngào, kéo cô vào lòng ôm chặt. "Anh hứa, khi thời điểm thích hợp đến, anh sẽ kể cho em nghe tất cả sự thật, dù nó có thể khiến em sốc đến mức nào."

"Em sẽ chờ." Tuyết Nhi đáp, tựa đầu vào ngực anh, nghe rõ nhịp tim anh đang đập nhanh hơn bình thường. "Dù bí mật đó là gì, em cũng sẽ đối mặt cùng anh."

Đêm đó, trong vòng tay của nhau, cả hai đều không biết rằng, thời điểm "thích hợp" mà Bách Tranh nhắc đến sẽ đến sớm hơn nhiều so với những gì anh dự tính, và khi sự thật cuối cùng được hé lộ, nó sẽ đến trong một hoàn cảnh đầy nguy hiểm hơn bất kỳ ai trong hai người có thể tưởng tượng được.

Đã sao chép liên kết chương