Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau cuộc gặp gỡ đầy căng thẳng bên bờ sông, Giang Chấn Hưng, sau khi nghe Bách Tranh kể lại một phần tình hình nguy hiểm, đã cẩn thận đến mức nhờ một người bạn làm trong ngành trang sức gắn kín một thiết bị định vị nhỏ xíu vào bên trong chiếc vòng cổ mà Tuyết Nhi vẫn đeo hàng ngày, một món quà ông tặng cô nhân dịp cưới, phòng khi có bất trắc xảy ra.

"Cứ đeo nó thường xuyên, coi như một biện pháp phòng ngừa thôi." Ông dặn dò con gái, cố giữ giọng nhẹ nhàng để không khiến cô quá lo lắng, dù trong lòng ông vẫn nặng trĩu một nỗi bất an mơ hồ.

Tuyết Nhi gật đầu, dù không hoàn toàn hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của tình hình, nhưng cô cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm quanh mình những ngày qua.

"Cha có nghĩ, chuyện này rồi sẽ ổn thỏa không?" Cô hỏi, giọng có chút lo lắng hiếm khi bộc lộ ra ngoài, tay vô thức xoay xoay chiếc vòng cổ mới được gắn thiết bị định vị.

"Cha tin ở Bách Tranh." Giang Chấn Hưng đáp, ánh mắt ông nhìn con gái đầy trấn an. "Dù ta chưa hiểu hết mọi chuyện, nhưng cậu ấy đã chứng minh nhiều lần rằng, cậu ấy sẽ làm mọi cách để bảo vệ con. Con chỉ cần cẩn thận hơn một chút trong thời gian này."

Câu nói ấy phần nào giúp Tuyết Nhi vững tâm hơn khi rời khỏi biệt thự Ánh Dương để đến văn phòng làm việc như thường lệ, dù cô không thể ngờ rằng, chính buổi chiều hôm ấy sẽ là thử thách lớn nhất mà cô từng phải đối mặt trong đời.

Buổi chiều hôm đó, Tuyết Nhi đến văn phòng quỹ từ thiện như thường lệ, có một vệ sĩ mới được cắt cử theo sát bảo vệ. Nhưng khi cô rời văn phòng để về nhà lúc chạng vạng tối, đi qua bãi đỗ xe tầng hầm vắng vẻ của tòa nhà, người vệ sĩ đi trước cô vài bước bỗng nhiên ngã gục xuống đất không một tiếng động, như thể bị ai đó vô hình quật ngã.

"Có chuyện gì..." Tuyết Nhi chưa kịp phản ứng, một bàn tay đã bịt chặt lấy miệng cô từ phía sau, một mùi thuốc mê nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến cô nhanh chóng chìm vào bóng tối, không kịp kêu lên tiếng nào.

Ngao Việt Phong đứng nhìn cô gái đang bất tỉnh trong tay mình, ánh mắt hắn không hề dao động, dù trong lòng cũng có chút áy náy mơ hồ. Hắn nhấc bổng Tuyết Nhi lên, di chuyển với tốc độ cực nhanh ra khỏi bãi đỗ xe, đưa cô lên một chiếc xe tải nhỏ đã chờ sẵn ở lối ra phía sau tòa nhà, nơi camera an ninh đã bị vô hiệu hóa từ trước.

Xe chạy thẳng đến một nhà kho bỏ hoang tại khu cảng cũ ở ngoại ô thành phố, nơi từng là bến bãi chứa hàng nhưng đã ngừng hoạt động nhiều năm nay, xung quanh vắng vẻ, chỉ có tiếng sóng vỗ vào bờ kè đá và tiếng gió rít qua những khung sắt hoen gỉ.

Khi Tuyết Nhi tỉnh lại, cô thấy mình đang bị trói chặt vào một chiếc ghế sắt cũ kỹ giữa một căn phòng rộng lớn tối tăm, ánh sáng duy nhất là một bóng đèn treo lủng lẳng trên trần, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt yếu ớt. Đầu cô vẫn còn choáng váng vì tác dụng của thuốc mê, nhưng cô cố gắng định thần lại, quan sát xung quanh.

"Cô tỉnh rồi à?" Giọng nói lạnh lùng của Ngao Việt Phong vang lên từ góc phòng, khi hắn bước ra ánh sáng, tay cầm một chiếc điện thoại, dường như đang chuẩn bị gọi cho ai đó.

"Ngươi là ai? Tại sao lại bắt tôi?" Tuyết Nhi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sợ hãi tột độ, tay chân cô vẫn cố gắng thử độ chắc chắn của dây trói một cách kín đáo.

"Cô không cần biết tôi là ai." Ngao Việt Phong đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ. "Cô chỉ cần biết rằng, sự an toàn của cô lúc này phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định của chồng cô."

Hắn bấm số gọi cho Bách Tranh, mở loa ngoài để Tuyết Nhi có thể nghe thấy, rồi đưa điện thoại lại gần cô. "Nói vài lời với chồng cô đi, để anh ta biết cô vẫn còn an toàn, ít nhất là cho đến bây giờ."

Đầu dây bên kia, Bách Tranh, người đang trên đường về nhà sau khi nhận được tin báo từ vệ sĩ về việc Tuyết Nhi mất tích một cách bí ẩn, bắt máy ngay lập tức, giọng anh đầy hoảng loạn hiếm thấy. "Tuyết Nhi! Em có sao không?"

"Anh Bách Tranh." Tuyết Nhi lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể dù đang run rẩy. "Em bị bắt rồi, nhưng em không sao. Anh đừng vì em mà..."

"Đủ rồi." Ngao Việt Phong ngắt lời, giật lấy điện thoại. "Điện hạ, chắc ngài đã biết tình huống hiện tại rồi đấy. Nhiếp chính vương cho ngài thêm cơ hội cuối cùng: giao Long Ấn và tuyên bố từ bỏ ngôi vị, hoặc phu nhân của ngài sẽ phải chịu hậu quả. Địa điểm là nhà kho số bảy tại khu cảng cũ phía đông thành phố. Ngài có sáu tiếng để suy nghĩ, đến khi trời sáng."

Nói xong, hắn cúp máy ngay lập tức, không cho Bách Tranh cơ hội trả lời hay mặc cả thêm.

Bách Tranh đứng chết lặng trên đường, tay siết chặt điện thoại đến mức gần vỡ vụn, cơn giận dữ và nỗi lo sợ tột cùng cùng lúc bùng lên trong lòng. Anh biết, đây chính là điều tồi tệ nhất mà anh đã lo sợ suốt thời gian qua, và giờ nó đã trở thành hiện thực.

Tay anh run lên vì giận dữ lẫn sợ hãi, một cảm giác bất lực mà anh chưa từng trải qua kể từ đêm định mệnh sáu năm trước, khi phải bỏ chạy khỏi Long Uyên mà không thể cứu được cha mình. Anh lập tức gọi điện cho Chương Dịch Phàm, giọng gấp gáp. "Tuyết Nhi vừa bị bắt cóc, đang bị giam tại nhà kho số bảy khu cảng cũ phía đông. Ngươi có thể xác định chính xác vị trí đó không, và cho ta biết cấu trúc bên trong?"

"Tôi sẽ tìm hiểu ngay, điện hạ." Chương Dịch Phàm đáp, giọng cũng đầy lo lắng. Chỉ vài phút sau, ông ta gọi lại với thông tin về khu cảng cũ, kèm theo xác nhận tín hiệu định vị từ chiếc vòng cổ Tuyết Nhi đang đeo, đúng như vị trí Ngao Việt Phong đã nêu.

Trong khi đó, tại nhà kho bỏ hoang, Tuyết Nhi vẫn đang cố gắng giữ bình tĩnh, đầu óc cô hoạt động không ngừng để tìm cách thoát thân hoặc ít nhất là câu giờ cho đến khi Bách Tranh có thể đến cứu. Cô nhận ra, dây trói tuy chắc nhưng có phần lỏng lẻo ở cổ tay bên trái, có lẽ do Ngao Việt Phong đánh giá thấp khả năng phản kháng của một cô gái loài người bình thường.

Cô cũng để ý thấy, trong góc phòng, có một chiếc bình cứu hỏa cũ kỹ đã gỉ sét, và một vài thùng phuy kim loại rỗng được xếp chồng lên nhau, có lẽ là tàn dư từ thời nhà kho còn hoạt động. Cô ghi nhớ kỹ vị trí của chúng, một linh cảm mách bảo cô rằng, những vật dụng tưởng chừng vô dụng ấy có thể trở thành công cụ hữu ích nếu cô có cơ hội hành động.

"Cô đang nghĩ gì vậy?" Ngao Việt Phong, đang đứng canh gác gần đó, bất chợt lên tiếng, ánh mắt sắc bén quan sát cô. "Đừng có ý định dại dột nào, cô không thể thoát khỏi đây bằng sức lực của một người bình thường đâu."

"Tôi chỉ đang tự hỏi." Tuyết Nhi đáp, giọng cố giữ vẻ bình thản, thậm chí còn cố nở một nụ cười nhẹ dù trong lòng đang run rẩy. "Ngươi phục vụ cho một kẻ đã hãm hại chính anh trai ruột của mình, ngươi có bao giờ tự hỏi, một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ bị đối xử như vậy nếu không còn giá trị lợi dụng nữa không?"

Ngao Việt Phong khẽ sững lại, ánh mắt hắn thoáng qua một chút giao động rất nhanh, nhưng rồi hắn nhanh chóng che giấu đi, quay mặt bước ra khỏi phòng, để lại Tuyết Nhi ngồi một mình trong bóng tối lạnh lẽo, tiếp tục âm thầm lên kế hoạch cho riêng mình.

Cô tự nhủ, mình không được để nỗi sợ hãi làm tê liệt lý trí. Cô nhớ lại những buổi tối Bách Tranh kể cho cô nghe về những nguyên tắc chiến thuật cơ bản mà anh từng học được, về việc kẻ mạnh thường đánh giá thấp những gì tưởng chừng yếu đuối, và chính sự khinh suất đó mới là kẽ hở lớn nhất có thể khai thác. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ nhịp tim ổn định, bắt đầu âm thầm tính toán từng bước một, từ việc làm sao thoát khỏi dây trói, đến việc làm sao tận dụng những vật dụng cũ kỹ trong góc phòng để tạo ra lợi thế, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Cô nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ đã dừng chạy từ lâu, nhưng vẫn cố ước lượng thời gian qua ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe cửa nhà kho, thầm nhủ với chính mình rằng, cô sẽ không chỉ ngồi yên chờ đợi được cứu. Nếu Bách Tranh phải mạo hiểm mạng sống để đến giải cứu cô, cô cũng sẽ làm hết sức mình để giúp anh, để cả hai cùng có thể bước ra khỏi nơi này an toàn.

Ngoài kia, đêm đã buông xuống hoàn toàn, và Bách Tranh, sau khi đã nắm rõ vị trí cùng sơ đồ nhà kho từ Chương Dịch Phàm, đang chuẩn bị cho trận chiến sinh tử nhất trong cuộc đời mình, một trận chiến mà anh biết, sẽ buộc mình phải phơi bày toàn bộ sức mạnh thật sự đã che giấu suốt sáu năm ròng rã, trước mặt chính người vợ mà anh yêu thương nhất trên đời.

Đã sao chép liên kết chương