Chương 19
Chương 19 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
Ba giờ sáng. Bách Tranh không đợi đến sáu tiếng như tối hậu thư đã định. Anh biết, càng chờ lâu, Ngao Việt Phong càng có thêm thời gian chuẩn bị, càng có thêm cơ hội gọi thêm viện binh. Bất ngờ là vũ khí duy nhất anh có lúc này.
Anh để lại xe cách nhà kho hai cây số, đi bộ phần còn lại trong bóng tối, men theo bờ kè đá mà Chương Dịch Phàm đã chỉ dẫn qua điện thoại. Sơ đồ nhà kho đã nằm gọn trong đầu anh: hai lối ra vào, ba cửa sổ mái đã hỏng khung, một hầm chứa hàng phía dưới có thể dùng làm đường rút lui.
Gió từ biển thổi vào lạnh buốt. Bách Tranh siết chặt nắm tay, cố nén cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. Không phải lúc để nóng vội. Mỗi bước chân, anh đều tính toán kỹ, không để lại một dấu vết thừa nào trên nền cát ẩm. Trong đầu anh, hình ảnh Tuyết Nhi bị trói, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên cường, cứ hiện lên liên tục, thúc giục anh tiến nhanh hơn.
Hai tên gác cổng không kịp phản ứng. Bách Tranh áp sát trong bóng tối, một tay bịt miệng, một tay điểm huyệt, cả hai gục xuống êm ru, không một tiếng động.
Anh áp tai vào vách tôn, lắng nghe. Bên trong, tiếng bước chân của một người, đi qua đi lại đều đặn. Chỉ một mình Ngao Việt Phong đang canh gác trực tiếp.
Bách Tranh gạt cánh cửa sắt hoen gỉ, bước vào.
"Đến sớm hơn ta tưởng." Ngao Việt Phong quay lại, không hề bất ngờ, như đã đoán trước được nước đi này. "Nhưng điện hạ đến một mình sao? Không cầm theo Long Ấn?"
"Long Ấn không phải thứ để mặc cả." Bách Tranh đáp, mắt lướt nhanh qua căn phòng, tìm thấy Tuyết Nhi vẫn bị trói trên ghế sắt ở góc xa, gương mặt cô tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo, không hề mất bình tĩnh. "Thả cô ấy ra. Chuyện giữa ta và ngươi, giải quyết riêng."
"Vậy để thần thử xem, sáu năm lẩn trốn đã bào mòn điện hạ đến mức nào." Ngao Việt Phong lao tới trước, không đợi lệnh, một cú đấm thẳng nhắm vào ngực Bách Tranh.
Bách Tranh né sang trái, phản đòn bằng một cú chỏ. Ngao Việt Phong đỡ được, lùi lại, rồi tấn công tiếp bằng một loạt cước pháp nhanh và hiểm.
Hai người trao đổi hơn chục chiêu chỉ trong vài giây, tốc độ nhanh đến mức những chiếc thùng carton gần đó bị gió từ các đòn đánh hất tung, bay tán loạn khắp phòng. Bách Tranh bị trúng một cước vào sườn, lùi lại hai bước, nhưng ngay lập tức phản công, một cú đấm thốc thẳng khiến Ngao Việt Phong bật ngửa, va vào một cột thép.
"Không tệ." Ngao Việt Phong gượng dậy, phủi bụi trên vai, giọng vẫn bình thản. "Nhưng thần chỉ đang câu giờ thôi, điện hạ."
"Điện hạ nghĩ đơn giản vậy sao?" Một giọng nói khác vang lên từ cửa sau, trầm và uy nghiêm. Diệp Thừa Uy bước ra từ bóng tối, không còn là hình ảnh qua tấm gương truyền ảnh nữa, mà là con người thật, cao lớn, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Bách Tranh từ đầu đến chân.
"Ngươi..." Bách Tranh sững lại một nhịp. "Ngươi tự thân đến đây?"
"Sáu năm săn tìm, ta không thể để việc kết thúc rơi vào tay người khác." Diệp Thừa Uy đáp, giọng đầy tự mãn. "Ta muốn tận mắt chứng kiến khoảnh khắc cháu trai ta quỳ gối."
"Ta sẽ không quỳ." Bách Tranh gằn giọng, tiến thêm một bước.
"Vẫn cứng đầu như cha cháu." Diệp Thừa Uy lắc đầu, giọng chuyển sang chua chát. "Ông ấy cũng từng đứng thẳng lưng nói với ta những lời tương tự, ngay trước khi thứ độc dược ta bỏ vào chén trà bắt đầu phát tác. Cháu biết không, cảm giác nhìn một người vẫn luôn tự tin mình đúng đắn, chính nghĩa, dần dần gục ngã trước mắt mình, thú vị lắm."
"Ngươi..." Bách Tranh nghiến răng, cơn giận dữ suýt khiến anh mất kiểm soát ngay lập tức, nhưng anh kìm lại, biết rằng nóng vội lúc này chỉ khiến Tuyết Nhi gặp nguy hiểm hơn.
"Đừng nóng vội, cháu trai." Diệp Thừa Uy cười nhạt, như đọc được suy nghĩ của anh. "Ta biết cháu đang tính toán điều gì đó, nhưng đêm nay, mọi toan tính của cháu đều vô nghĩa."
"Vậy thì để ta cho cháu một lý do để đổi ý." Diệp Thừa Uy phất tay. Ngao Việt Phong lập tức tiến đến chỗ Tuyết Nhi, một lưỡi dao ngắn xuất hiện trong tay hắn, kề sát cổ cô.
"Đừng!" Bách Tranh hét lên, cả người anh khựng lại.
"Long Ấn, đưa đây." Diệp Thừa Uy chìa tay. "Ngay bây giờ."
Tuyết Nhi, dù lưỡi dao đang kề sát da thịt, vẫn ngẩng đầu lên, giọng cô run nhưng không hề khuất phục. "Bách Tranh, đừng đưa cho hắn! Đừng vì em mà phản bội cha anh!"
"Tuyết Nhi..." Bách Tranh nhìn cô, lòng đau như cắt.
"Câm miệng." Ngao Việt Phong siết nhẹ tay, lưỡi dao ép sát hơn, một vệt máu mỏng rỉ ra nơi cổ Tuyết Nhi. Cô nghiến răng chịu đau, không kêu lên tiếng nào.
Cảnh tượng ấy như một mồi lửa châm vào thùng thuốc nổ trong lòng Bách Tranh. Linh khí trong người anh bùng lên dữ dội, không còn kiểm soát nổi. Ánh mắt anh chuyển hẳn sang màu ánh kim rực rỡ, vảy rồng bắt đầu lan ra từ cổ tay, leo dần lên cánh tay, cả người anh như đang bốc cháy bởi một luồng năng lượng cổ xưa bị kìm nén suốt sáu năm.
"Bỏ tay ra khỏi cô ấy." Giọng anh không còn là giọng người, trầm vang như tiếng sấm xa.
"Ồ?" Diệp Thừa Uy lùi lại nửa bước, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc lẫn thích thú. "Cháu định hóa rồng ngay tại đây, trước mặt một người loài human sao? Cháu không sợ cô ta hoảng sợ mà bỏ chạy à?"
"Ngươi không hiểu gì về tình yêu cả." Bách Tranh đáp, giọng đã gần như gầm gừ.
Cơ thể anh bắt đầu biến đổi. Xương cốt kêu răng rắc, giãn nở, kéo dài. Vảy rồng lan khắp toàn thân, ánh xanh đen lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt của nhà kho. Đôi cánh khổng lồ xé toạc lớp áo sơ mi, bung ra sau lưng anh, chạm gần đến trần nhà kho cao vút. Móng vuốt sắc nhọn thay thế cho bàn tay người, đôi mắt giờ đã hoàn toàn là hai đốm sáng vàng kim rực rỡ.
Cả nhà kho rung chuyển theo từng nhịp thở của thân hình khổng lồ ấy. Bụi bặm và mảnh tôn vụn rơi lả tả từ trần nhà xuống. Hơi thở Bách Tranh phả ra thành từng luồng khí nóng, mang theo mùi của sấm sét và biển khơi, một mùi hương cổ xưa mà Tuyết Nhi chưa từng ngửi thấy bao giờ trong đời.
Tuyết Nhi nhìn cảnh tượng ấy, tim đập thình thịch, nhưng cô không hét lên, không hoảng loạn bỏ chạy như Diệp Thừa Uy mong đợi. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt vàng kim của Bách Tranh, và trong khoảnh khắc ấy, cô vẫn nhận ra anh, vẫn là người chồng cô yêu thương, chỉ là mang một hình hài khác.
"Anh vẫn là anh." Cô thì thầm, đủ để anh nghe thấy.
Ngao Việt Phong, đứng gần đó, cũng không khỏi lùi lại một bước trước hình dạng thật sự của thái tử tộc rồng, con dao trong tay hắn khẽ run lên.
"Đẹp đấy." Diệp Thừa Uy vỗ tay chậm rãi, giọng đầy mỉa mai. "Nhưng hình dạng đẹp đẽ không có nghĩa là sức mạnh thật sự. Ngao Việt Phong, xử lý cô gái kia trước. Để nó biết, dù có hóa thành rồng, cháu vẫn không thể bảo vệ được người nó yêu thương."
Ngao Việt Phong gật đầu, tay siết chặt con dao, chuẩn bị ra tay.
Bách Tranh gầm lên một tiếng long trời lở đất, thân hình rồng khổng lồ lao vọt tới với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, chắn ngay trước mặt Tuyết Nhi đúng một tích tắc trước khi lưỡi dao có thể chạm đến cô, móng vuốt quét ngang hất văng Ngao Việt Phong ra xa, đập mạnh vào tường tôn, tạo ra một tiếng vang chát chúa.
"Không tệ." Diệp Thừa Uy nheo mắt, ánh mắt hắn cũng bắt đầu ánh lên sắc vàng kim lạ thường. "Nhưng cháu quên rằng, ta cũng là huyết mạch tộc rồng."
Nói xong, cơ thể hắn cũng bắt đầu biến đổi, vảy đen tuyền lan ra, đôi cánh rộng lớn hơn cả Bách Tranh bung ra, một con rồng đen sì với ánh mắt đỏ như máu hiện nguyên hình ngay giữa nhà kho, khiến toàn bộ mái tôn phía trên bị hất tung, để lộ bầu trời đêm đầy sao phía trên.
Hai con rồng đối mặt nhau giữa đống đổ nát của nhà kho cũ, một khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ trước khi trận chiến quyết định thực sự bắt đầu.
"Sáu năm ta chờ đợi khoảnh khắc này." Diệp Thừa Uy gầm lên, giọng vang dội khắp không gian trống trải. "Hôm nay, ta sẽ kết thúc mọi chuyện, một lần và mãi mãi."
Tuyết Nhi, vẫn bị trói trên ghế, nhìn cảnh tượng hai con rồng chuẩn bị lao vào nhau, biết rằng mình không thể chỉ ngồi yên chờ đợi. Cô liếc mắt về phía chiếc bình cứu hỏa gỉ sét và những thùng phuy kim loại cô đã để ý từ trước, tay trái âm thầm vặn vẹo, cố nới lỏng thêm nút thắt dây trói đã lỏng lẻo sẵn từ nhiều giờ trước.
Trận chiến sắp nổ ra, và cô biết, đây sẽ là cơ hội duy nhất để cô có thể góp một phần sức lực nhỏ bé của mình vào việc quyết định kết cục của đêm nay.
Tim cô đập dồn dập, nhưng tay cô vẫn kiên trì vặn xoắn từng chút một, không để lộ ra ngoài. Cô liếc nhìn Bách Tranh, thân hình rồng khổng lồ đang gồng mình chuẩn bị nghênh chiến, rồi liếc sang Ngao Việt Phong đang gượng dậy phía xa, cơn đau vẫn còn hằn rõ trên gương mặt hắn. Đây là cơ hội, và cô sẽ không để nó vuột mất.