Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Một tuần sau đêm Tuyết Nhi bày tỏ sự tin tưởng tuyệt đối của mình, Bách Tranh nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ một số điện thoại lạ, giọng nói vang lên đầu dây bên kia khàn đặc, run rẩy vì tuổi tác nhưng vẫn giữ được sự trang trọng đặc trưng của một người từng phục vụ trong triều đình.

"Điện hạ, là ta, Ngao Tịnh đây." Giọng nói ấy vang lên, khiến Bách Tranh sững người, tay siết chặt điện thoại. "Ta đã tìm cách liên lạc với ngài suốt nhiều năm qua, cuối cùng cũng nhờ được một người quen trong mạng lưới thương nhân của Chương Dịch Phàm giúp đỡ mới có được số điện thoại này."

"Ngao Tịnh?" Bách Tranh không giấu được sự xúc động trong giọng nói. Ngao Tịnh là lão bộc trung thành nhất từng phục vụ cha anh, người đã bế anh trên tay từ khi anh còn là một đứa trẻ sơ sinh, người mà anh tin tưởng còn hơn cả nhiều vị đại thần trong triều đình Long Uyên. "Ta cứ tưởng ngươi đã..."

Anh không nói hết câu, nhưng trong đầu anh hiện lên hình ảnh đêm anh phải rời khỏi Long Uyên trong hoảng loạn, hình ảnh Ngao Tịnh đứng chặn ở cổng sau, dúi vào tay anh một túi lương khô cùng vài đồng bạc vụn, giọng lão run rẩy dặn dò anh phải sống sót bằng mọi giá. Đó là hình ảnh cuối cùng anh còn nhớ về quê hương trước khi lao vào màn đêm không biết sẽ đi về đâu.

"Ta cũng từng nghĩ có lẽ mình sẽ không còn cơ hội gặp lại điện hạ nữa." Ngao Tịnh đáp, giọng nghẹn ngào không kém. "Sau khi điện hạ rời đi, Diệp Thừa Uy đã cho người tra khảo tất cả những ai từng thân cận với tiên vương, nghi ngờ có kẻ tiếp tay cho điện hạ trốn thoát. Ta may mắn không bị phát hiện, nhưng phải giả vờ trung thành phục vụ hắn suốt sáu năm qua, âm thầm chờ đợi thời cơ."

"Ta vẫn còn sống, nhưng phải sống ẩn dật, tránh xa mọi con mắt dò xét của phe Diệp Thừa Uy suốt sáu năm qua." Ngao Tịnh đáp, giọng nặng trĩu. "Điện hạ, ta có tin quan trọng cần báo cho ngài. Diệp Thừa Uy đã biết được ngài đang ở đâu."

Tin tức ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Bách Tranh, dù anh đã lờ mờ đoán được điều này qua sự xuất hiện của Ngao Việt Phong trong thành phố. Anh siết chặt tay quanh điện thoại, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã dậy lên một cơn sóng lo âu khó tả. "Hắn định làm gì?"

"Ta không biết chi tiết kế hoạch, nhưng ta nghe được từ một cung nữ thân tín rằng, Diệp Thừa Uy đã ra lệnh cho Ngao Việt Phong phải xác nhận chắc chắn danh tính của ngài trước khi hành động, và hắn đặc biệt nhấn mạnh phải tìm ra Long Ấn." Ngao Tịnh đáp. "Điện hạ phải hết sức cẩn trọng. Nếu ngài cần thêm thông tin gì về tình hình trong Long Uyên, ta sẽ cố gắng hết sức để giúp ngài."

Sau cuộc gọi, Bách Tranh ngồi lặng người rất lâu trong phòng làm việc, gương mặt đầy tâm sự. Anh biết, đã đến lúc không thể trì hoãn thêm nữa, đã đến lúc anh phải kể cho Tuyết Nhi nghe một phần sự thật, để cô có thể chuẩn bị tinh thần trước những nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Tối hôm đó, khi Tuyết Nhi trở về nhà, cô thấy Bách Tranh đang ngồi đợi mình trong phòng khách, trên bàn đặt sẵn mảnh ngọc bội cổ xưa mà cô từng tình cờ phát hiện, ánh mắt anh nghiêm trang khác thường.

"Anh muốn nói chuyện với em." Anh mở lời, giọng trầm thấp.

Tuyết Nhi ngồi xuống, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong không khí, tim cô bắt đầu đập nhanh hơn. "Anh nói đi, em đang nghe đây."

"Em còn nhớ mảnh ngọc bội này không?" Bách Tranh cầm mảnh ngọc lên, đưa cho cô xem kỹ hơn. "Trước đây anh nói đây là di vật gia đình, điều đó đúng, nhưng chưa phải toàn bộ sự thật."

"Vậy sự thật là gì?" Cô hỏi, ánh mắt dán chặt vào mảnh ngọc.

Bách Tranh hít một hơi thật sâu, như đang lấy hết can đảm để nói ra điều mà anh đã giấu kín suốt bao lâu nay. "Gia đình anh, dòng họ anh, không phải một gia đình bình thường như em vẫn nghĩ. Chúng ta đến từ một nơi rất xa, một nơi mà có lẽ em sẽ khó tin nếu anh kể ra ngay bây giờ."

"Anh cứ nói, em sẽ cố gắng tin anh." Tuyết Nhi nói, giọng kiên định dù trong lòng cũng không tránh khỏi hồi hộp.

"Anh từng là con trai duy nhất của người đứng đầu một dòng tộc cổ xưa, một dòng tộc đã tồn tại từ hàng ngàn năm nay, sống ẩn mình tách biệt khỏi phần lớn thế giới mà em biết đến." Bách Tranh chậm rãi kể, cố gắng chọn từ ngữ sao cho dễ tiếp nhận nhất có thể. "Sáu năm trước, một biến cố lớn đã xảy ra. Người chú họ của anh đã hãm hại cha anh, khiến ông lâm bệnh nặng, rồi vu cáo anh mưu hại chính cha mình để cướp lấy quyền lực. Anh buộc phải bỏ trốn trong đêm, mang theo mảnh ngọc bội này, thứ duy nhất còn sót lại chứng minh thân phận thật của anh, và sống lang thang suốt sáu năm qua để tránh sự truy sát."

Tuyết Nhi nghe từng lời, gương mặt dần biến sắc, không phải vì sợ hãi, mà vì choáng váng trước quy mô của câu chuyện vượt xa mọi dự đoán của cô. "Vậy... vậy dòng tộc của anh, họ là ai? Tại sao lại phải sống ẩn mình như vậy?"

Bách Tranh nhìn cô, biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà mọi thứ có thể thay đổi hoàn toàn giữa hai người. Anh đưa tay ra, để mảnh ngọc bội trong lòng bàn tay, rồi khẽ vận một chút linh lực, khiến hình con rồng khắc trên ngọc bắt đầu phát sáng, những đường vân tinh xảo như thể đang chuyển động sống động, tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bao trùm cả căn phòng.

Tuyết Nhi há hốc mồm kinh ngạc, lùi lại một chút trong phản xạ tự nhiên trước hiện tượng kỳ lạ chưa từng thấy này, nhưng cô không hoàn toàn hoảng sợ, mà thay vào đó là một sự kinh ngạc pha lẫn tò mò mãnh liệt.

"Đây là Long Ấn." Bách Tranh nói, giọng trầm vang. "Vật tin duy nhất chứng minh huyết thống chính thống để kế vị ngôi vị đứng đầu dòng tộc anh, dòng tộc mà loài người vẫn gọi bằng cái tên rồng, dù hình dạng thật sự phức tạp hơn nhiều so với những gì được lưu truyền trong truyền thuyết."

"Rồng?" Tuyết Nhi lặp lại, giọng run run. "Anh... anh là rồng?"

"Anh là thái tử của tộc rồng." Bách Tranh đáp, ánh mắt anh nhìn cô đầy lo lắng, chờ đợi phản ứng của cô. "Anh xin lỗi vì đã giấu em chuyện này quá lâu. Anh sợ, nếu nói ra sớm, em sẽ không tin, hoặc tệ hơn, em sẽ sợ hãi mà rời xa anh."

Tuyết Nhi im lặng một lúc lâu, đầu óc quay cuồng cố gắng tiếp nhận thông tin choáng váng này. Cô nhìn ánh sáng xanh lam vẫn còn le lói trên mảnh ngọc bội, nhìn gương mặt đầy lo âu của người chồng mình đã yêu thương và tin tưởng suốt nhiều tháng qua, và dần dần, những mảnh ghép rời rạc trong đầu cô bắt đầu khớp lại với nhau: sự thông minh vượt trội, sức mạnh phi thường trong vụ tai nạn trên cầu, khả năng bảo vệ cô một cách bí ẩn trong đêm mưa năm ấy.

"Vậy... người đã cứu em khỏi bọn côn đồ đêm hôm đó..." Cô lên tiếng, giọng vẫn còn run.

"Là anh." Bách Tranh gật đầu, thừa nhận. "Anh xin lỗi vì đã không nói thật với em ngay lúc đó."

Tuyết Nhi nhìn anh, và thay vì sợ hãi hay né tránh như anh lo ngại, cô lại chậm rãi đưa tay ra, chạm nhẹ vào mảnh ngọc bội đang phát sáng trong lòng bàn tay anh. "Em không sợ anh." Cô nói, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Em chỉ... cần thời gian để tiếp nhận tất cả những điều này thôi. Nhưng con người anh mà em đã yêu thương suốt thời gian qua, sự tử tế, sự chân thành của anh, những điều đó không hề thay đổi, đúng không?"

"Đúng vậy." Bách Tranh nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy xúc động. "Con người thật của anh vẫn vậy, chỉ là giờ em đã biết thêm về nguồn gốc thật sự của anh mà thôi."

"Vậy thì, em vẫn yêu anh như trước." Tuyết Nhi mỉm cười, dù trong ánh mắt cô vẫn còn đọng lại chút bàng hoàng chưa nguôi. "Nhưng anh phải hứa, từ giờ trở đi, không được giấu em thêm bất cứ điều gì quan trọng nào nữa. Em muốn được cùng anh đối mặt với mọi khó khăn, không phải đứng ngoài lo lắng trong vô định."

"Anh hứa." Bách Tranh ôm chầm lấy cô, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Cảm ơn em, Tuyết Nhi, vì đã chấp nhận cả những gì kỳ lạ nhất về anh."

Đêm đó, hai người ngồi bên nhau đến tận khuya, Bách Tranh kể cho cô nghe nhiều hơn về Long Uyên, về những năm tháng tuổi thơ trước biến cố, về nỗi đau khi phải rời xa quê hương và người cha đang lâm bệnh mà anh không thể ở bên chăm sóc. Tuyết Nhi lắng nghe từng lời, trái tim cô càng thêm xót xa và thương cảm cho những gì người chồng mình đã phải trải qua suốt sáu năm lưu lạc.

Nhưng cả hai đều không biết rằng, ngay lúc họ đang chia sẻ những bí mật sâu kín nhất với nhau trong căn nhà nhỏ ấm cúng, thì bên ngoài, cách đó không xa, Ngao Việt Phong đã có đủ bằng chứng cần thiết để xác nhận chắc chắn danh tính của Bách Tranh, và hắn đang chuẩn bị báo cáo về Long Uyên, mở đầu cho một chuỗi biến cố nguy hiểm sắp ập đến với cả hai người.

Đã sao chép liên kết chương