Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Chỉ chưa đầy một tuần sau vụ tai nạn trên cầu, Tập đoàn Chấn Hưng bất ngờ rơi vào một cơn khủng hoảng nghiêm trọng nhất trong suốt hai mươi năm hoạt động. Mọi chuyện bắt đầu từ một loạt bài báo mạng xuất hiện đồng loạt, cáo buộc tập đoàn này có liên quan đến việc sử dụng nguyên liệu kém chất lượng trong một số dự án xây dựng gần đây, kèm theo những "bằng chứng" được dàn dựng tinh vi đến mức khó phân biệt thật giả.

Giang Chấn Hưng ngồi trong phòng họp khẩn cấp của tập đoàn, gương mặt căng thẳng chưa từng thấy, xung quanh là các giám đốc bộ phận với vẻ mặt lo lắng không kém.

"Cổ phiếu của chúng ta đã giảm mười lăm phần trăm chỉ trong ba ngày." Giám đốc tài chính báo cáo, giọng run rẩy. "Ba đối tác lớn đã gửi thư tạm ngừng hợp tác, viện lý do lo ngại về uy tín thương hiệu. Nếu tình hình này tiếp tục, chúng ta có nguy cơ mất luôn hợp đồng xây dựng khu đô thị mới, hợp đồng lớn nhất trong lịch sử tập đoàn."

"Ai đứng sau chuyện này?" Giang Chấn Hưng hỏi, giọng trầm nhưng đầy sát khí, tay nắm chặt trên bàn.

"Chúng tôi đã điều tra sơ bộ." Trưởng phòng pháp chế lên tiếng, giọng dè dặt. "Có dấu hiệu cho thấy, những bài báo và bằng chứng giả này được tung ra một cách có tổ chức, phối hợp nhịp nhàng đến mức không thể là hành động bột phát của một cá nhân đơn lẻ. Chúng tôi nghi ngờ có bàn tay của Tập đoàn Vượng Tín đứng sau."

Giang Chấn Hưng nghiến răng, ánh mắt lóe lên một tia giận dữ. Tập đoàn Vượng Tín, do Đỗ Thành Lâm đứng đầu, vốn là đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Chấn Hưng trong nhiều dự án bất động sản lớn suốt nhiều năm qua, và mối quan hệ giữa hai bên chưa bao giờ thực sự êm đẹp, dù trên bề mặt vẫn giữ vẻ lịch thiệp xã giao mỗi khi chạm mặt nhau trong các sự kiện kinh doanh.

Thực tế, Đỗ Thành Lâm đã âm thầm lên kế hoạch này từ nhiều tháng trước, khi nghe tin Tập đoàn Chấn Hưng đang chuẩn bị đấu thầu dự án khu đô thị mới trị giá hàng ngàn tỷ đồng, một dự án mà nếu Vượng Tín giành được, sẽ củng cố vị thế của họ vượt xa Chấn Hưng trên thị trường bất động sản khu vực.

"Ông chủ, mọi thứ đã sẵn sàng theo đúng kế hoạch." Một trợ lý thân tín báo cáo với Đỗ Thành Lâm trong văn phòng riêng của ông ta, giọng đầy tự mãn. "Cổ phiếu của Chấn Hưng đang lao dốc, các đối tác lớn đều đã bắt đầu dao động. Chỉ cần thêm một hai đòn nữa, chúng ta có thể ép Giang Chấn Hưng phải bán lại cổ phần dự án khu đô thị mới với giá rẻ mạt."

"Tốt lắm." Đỗ Thành Lâm nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lộ rõ vẻ đắc ý. "Giang Chấn Hưng vốn được người ta gọi là Thần Tài, cứ để xem lần này, vận may của ông ta có còn linh nghiệm nữa không. Tiếp tục gây sức ép lên các ngân hàng đối tác của họ, tôi muốn Chấn Hưng phải quỳ gối trước khi tháng này kết thúc."

Kỳ thực, mối hiềm khích giữa hai người đàn ông đứng đầu hai tập đoàn này đã âm ỉ từ hơn mười năm trước, khi Đỗ Thành Lâm từng thua đau trong một thương vụ đấu thầu lớn vào tay Giang Chấn Hưng, mất trắng một khoản đầu tư khổng lồ và suýt phải bán cả trụ sở công ty để trả nợ. Từ đó, ông ta luôn ôm mối hận, âm thầm chờ đợi thời cơ để phục thù, và giờ đây, khi nghe phong thanh rằng Chấn Hưng đang có vài xáo trộn nội bộ vì chuyện hôn nhân của con gái, ông ta xem đây là cơ hội vàng không thể bỏ lỡ.

"Ông chủ, có cần tôi chuẩn bị thêm phương án dự phòng không, phòng khi phía Chấn Hưng tìm được cách phản công?" Người trợ lý hỏi thêm, giọng thận trọng.

"Không cần." Đỗ Thành Lâm khoát tay, giọng đầy tự tin thái quá. "Giang Chấn Hưng chỉ giỏi về trực giác đầu tư, chứ không giỏi về đấu đá thủ đoạn như tôi. Lần này, ông ta không có cách nào lật ngược được tình thế đâu."

Trong khi đó, tại biệt thự Ánh Dương, không khí cũng căng thẳng không kém. Bà Lâm Bích Vân, dù trước đó vẫn giữ thái độ lạnh nhạt với con gái vì chuyện hôn nhân, giờ lại lo lắng ra mặt về tình hình công ty, liên tục gọi điện hỏi han chồng, thậm chí còn đề xuất những giải pháp mà bà nghĩ có thể giúp ích, dù phần lớn đều không khả thi.

Tuyết Nhi, nghe tin công ty gia đình gặp nguy, cũng vô cùng lo lắng, thường xuyên đến văn phòng cha để phụ giúp những công việc cô có thể làm được, dù kiến thức về quản trị doanh nghiệp của cô còn hạn chế so với quy mô khủng hoảng lần này.

"Cha, tình hình có tệ lắm không?" Cô hỏi, khi thấy cha mình ngồi thẫn thờ trong phòng làm việc, tóc đã bạc thêm vài sợi chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

"Cũng khá nghiêm trọng." Giang Chấn Hưng đáp, giọng mệt mỏi. "Nếu không tìm ra cách chứng minh những cáo buộc kia là bịa đặt, và không tìm được nguồn vốn mới để bù đắp khoản thiếu hụt do các đối tác rút lui, e rằng tập đoàn sẽ phải bán bớt một phần cổ phần dự án khu đô thị mới, và như vậy, công sức hai mươi năm gây dựng coi như đổ sông đổ biển một phần lớn."

Ngay chiều hôm đó, tại biệt thự Ánh Dương, Giang Bảo Sơn, người vốn vẫn còn ác cảm với Bách Tranh, bất ngờ trở nên trầm lặng khác thường khi nghe tin công ty gia đình lâm nguy. Cậu vốn được cha giao cho phụ trách một mảng nhỏ trong bộ phận kinh doanh, và lần đầu tiên, cậu nhận ra sức nặng thực sự của trách nhiệm gia tộc mà trước giờ cậu chỉ xem như một đặc quyền hiển nhiên.

"Mẹ, nếu công ty thật sự sụp đổ thì sao?" Cậu hỏi bà Lâm Bích Vân, giọng lo lắng hiếm thấy. "Chúng ta sẽ mất hết mọi thứ sao?"

"Đừng nói gở." Bà Bích Vân gắt lên, nhưng trong ánh mắt bà cũng không giấu được nỗi bất an. "Cha con đã lăn lộn thương trường mấy chục năm, ông ấy sẽ tìm ra cách."

Nhưng cả hai mẹ con đều hiểu, lần này tính chất nghiêm trọng hơn hẳn mọi cuộc khủng hoảng trước đây mà tập đoàn từng trải qua, khi đối thủ không chỉ cạnh tranh bằng năng lực mà còn sẵn sàng dùng đến những thủ đoạn bất chính để triệt hạ đối phương.

Tuyết Nhi nắm chặt tay cha, lòng đau xót nhưng cũng không biết phải làm gì để giúp đỡ. Cô trở về nhà tối hôm đó với gương mặt buồn bã, kể lại toàn bộ tình hình cho Bách Tranh nghe.

"Đối thủ đó, Đỗ Thành Lâm, thật sự nhẫn tâm." Cô nói, giọng đầy phẫn nộ. "Họ tung tin đồn thất thiệt, dùng bằng chứng giả để hãm hại công ty của cha em, chỉ vì muốn giành lấy một dự án. Nếu không tìm ra cách chứng minh sự thật, cha em sẽ mất rất nhiều."

Bách Tranh lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh trầm xuống, trong lòng anh dâng lên một sự tức giận thay cho gia đình đã đối xử tốt với mình, dù không hoàn toàn suôn sẻ, nhưng vẫn cho anh một mái nhà, một cơ hội để bắt đầu lại cuộc sống. Anh nhớ đến những kiến thức và mối quan hệ mà mình đã từng có được trước khi rời khỏi Long Uyên, những kiến thức về cách vận hành các mạng lưới thông tin ngầm, cách lần theo dấu vết của những âm mưu được dàn dựng tinh vi, kỹ năng mà anh từng được huấn luyện để chuẩn bị cho việc kế vị ngôi Long Vương trong tương lai.

"Em đừng quá lo lắng." Anh nói, giọng trầm nhưng chứa đựng một sự chắc chắn khiến Tuyết Nhi phải ngước lên nhìn anh. "Anh sẽ tìm cách giúp đỡ."

"Anh có thể giúp được sao?" Tuyết Nhi hỏi, ánh mắt vừa hy vọng vừa hoài nghi. "Đây là một cuộc chiến kinh doanh quy mô lớn, không phải chuyện đơn giản đâu."

"Anh không hứa sẽ giải quyết được hết mọi chuyện." Bách Tranh đáp, giọng cẩn trọng. "Nhưng anh có vài mối quan hệ cũ, có thể giúp tìm ra manh mối về những bằng chứng giả kia, và có lẽ, cũng có thể tìm được vài nguồn hỗ trợ tài chính tạm thời để công ty cha em vượt qua giai đoạn khó khăn này."

Tuyết Nhi nhìn anh, trong lòng dấy lên một sự tò mò lẫn cảm kích. Cô không hiểu rõ những "mối quan hệ cũ" mà anh nhắc đến là gì, nhưng cô tin tưởng anh, tin tưởng vào lời hứa mà anh vừa đưa ra.

"Cảm ơn anh." Cô nói, ôm chầm lấy anh, giọng nghẹn ngào. "Em không biết phải làm sao nếu không có anh lúc này."

Bách Tranh ôm cô vào lòng, ánh mắt anh nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, trong lòng đã bắt đầu vạch ra một kế hoạch. Anh biết, để giúp đỡ gia đình vợ mình vượt qua cơn khủng hoảng này, anh sẽ phải sử dụng đến một vài năng lực và mối liên hệ mà anh đã cố gắng chôn giấu suốt nhiều năm qua, và điều đó đồng nghĩa với việc, anh sẽ phải chấp nhận rủi ro để lộ thêm dấu vết cho những kẻ đang truy lùng mình.

Nhưng khi nhìn thấy nỗi lo lắng trong ánh mắt Tuyết Nhi, anh biết mình không thể đứng nhìn gia đình cô sụp đổ mà không làm gì cả. Đêm đó, sau khi Tuyết Nhi đã ngủ say, Bách Tranh lặng lẽ rời khỏi giường, đứng một mình trong phòng khách tối om, tay cầm mảnh Long Ấn, ánh mắt anh nhìn nó chăm chú, như đang tự nhủ với chính mình rằng, đã đến lúc phải hành động, dù biết rằng mỗi hành động của anh từ giờ trở đi đều có thể là một bước tiến gần hơn tới việc bị kẻ thù phát hiện.

Đã sao chép liên kết chương