Chương 6
Chương 6 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
Một tháng đã trôi qua kể từ ngày Bách Tranh dọn vào biệt thự Ánh Dương, và bà Lâm Bích Vân, sau khi thấy mọi lời đe dọa, mọi áp lực tinh vi đều không thể khiến Tuyết Nhi đuổi anh đi, đã quyết định chuyển sang một chiến thuật khác quyết liệt hơn.
"Con qua đây, mẹ có chuyện muốn nói." Bà gọi Tuyết Nhi vào phòng làm việc riêng, giọng nghiêm trang khác thường. Trên bàn đã bày sẵn một tách trà và một tập hồ sơ dày, bìa ngoài in nổi bật tên "Tập đoàn Khải Nguyên".
"Mẹ gọi con có việc gì ạ?" Tuyết Nhi ngồi xuống, ánh mắt cảnh giác nhìn tập hồ sơ trên bàn.
"Mẹ đã bàn bạc với gia đình họ Tôn." Bà Bích Vân mở lời, giọng đầy vẻ tự hào như đang thông báo một tin vui trọng đại. "Cậu Tôn Khải Minh, con trai duy nhất của chủ tịch Tập đoàn Khải Nguyên, đã ngỏ ý muốn cưới con. Đây là một mối lương duyên môn đăng hộ đối, hai bên gia đình đều đã đồng ý, chỉ còn chờ con gật đầu là có thể tổ chức lễ đính hôn ngay tháng sau."
Tuyết Nhi sững người, không ngờ mẹ kế lại đi xa đến mức này. "Mẹ, con chưa từng gặp anh Tôn Khải Minh quá vài lần, làm sao có thể quyết định chuyện hôn nhân cả đời một cách vội vàng như vậy?"
"Hôn nhân giữa các gia đình lớn không cần phải có tình yêu trước, tình cảm có thể vun đắp dần sau khi kết hôn." Bà Bích Vân đáp, giọng dứt khoát như đã sắp đặt sẵn mọi lý lẽ. "Cậu Khải Minh là người tài giỏi, gia thế hiển hách, hai gia đình kết thông gia sẽ càng củng cố vị thế của Tập đoàn Chấn Hưng trên thương trường. Đây là cơ hội tốt nhất con có thể có được, con không nên bỏ lỡ."
"Con không đồng ý." Tuyết Nhi đáp thẳng, không chút do dự.
"Con nói gì cơ?" Bà Bích Vân trợn mắt, không tin vào tai mình. "Con biết mình đang từ chối điều gì không? Đây là cơ hội mà biết bao tiểu thư con nhà giàu khác mơ ước cũng không có được!"
"Con không cần cơ hội đó." Tuyết Nhi đứng dậy, giọng kiên quyết. "Con không yêu anh Khải Minh, và con cũng không muốn kết hôn chỉ vì lợi ích kinh doanh giữa hai gia đình."
"Vậy con muốn gì? Muốn sống cả đời với cái kẻ ăn mày mà con nhặt về đó à?" Bà Bích Vân gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh.
Câu hỏi ấy khiến Tuyết Nhi khựng lại trong giây lát, nhưng rồi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Đúng vậy. Nếu phải chọn, con sẽ chọn cưới anh Bách Tranh."
Bà Bích Vân sững sờ, tách trà trên tay suýt rơi xuống đất. "Con điên rồi! Con biết mình vừa nói gì không? Con định lấy một kẻ không cha không mẹ, không nghề nghiệp, không một tấc đất cắm dùi làm chồng sao? Con định để cả họ Giang phải mang tiếng cười cho thiên hạ à?"
"Con không quan tâm người khác nghĩ gì." Tuyết Nhi đáp, giọng vẫn không hề dao động. "Con chỉ biết, trong suốt một tháng qua, con đã nhìn thấy ở anh ấy nhiều điều đáng quý hơn bất cứ ai con từng gặp trong giới thượng lưu này. Anh ấy tử tế, thông minh, có phẩm giá, và quan trọng nhất, con tin tưởng anh ấy."
"Tin tưởng?" Bà Bích Vân cười khẩy, giọng đầy mỉa mai. "Con tin tưởng một kẻ mà con còn chẳng biết rõ lai lịch, gốc gác? Nhỡ hắn ta chỉ đang lợi dụng lòng tốt của con để chui vào một gia đình giàu có thì sao?"
"Nếu anh ấy có mục đích lợi dụng, đã có hàng trăm cơ hội trong một tháng qua để anh ấy ra tay, nhưng anh ấy chưa từng đòi hỏi bất cứ điều gì từ con hay từ gia đình mình." Tuyết Nhi phản bác. "Ngược lại, anh ấy luôn từ chối mọi thứ con muốn cho thêm, chỉ nhận đúng những gì cần thiết nhất."
Cuộc tranh cãi kéo dài đến khi Giang Chấn Hưng nghe tiếng ồn ào chạy vào can thiệp. Nghe qua sự việc, ông trầm ngâm hồi lâu, ánh mắt nhìn con gái đầy suy tư.
"Tuyết Nhi, con đã suy nghĩ kỹ chưa?" Ông hỏi, giọng điềm đạm nhưng nghiêm túc. "Hôn nhân không phải chuyện đùa, một khi đã quyết định thì phải chịu trách nhiệm đến cùng."
"Con đã suy nghĩ rất kỹ rồi, cha." Tuyết Nhi đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào cha mình. "Con biết quyết định này sẽ khiến nhiều người phản đối, nhưng đây là cuộc đời của con, con muốn tự mình lựa chọn người đồng hành, không phải vì lợi ích kinh doanh hay thể diện gia tộc."
Giang Chấn Hưng im lặng một lúc lâu, trong lòng ông cũng giằng xé giữa trách nhiệm của một người cha muốn bảo vệ con gái khỏi những quyết định bồng bột, và sự tôn trọng dành cho quyền tự quyết của con. Cuối cùng, ông thở dài. "Cha muốn gặp trực tiếp cậu Bách Tranh, nói chuyện một lần cho rõ ràng, trước khi đưa ra quyết định cuối cùng."
Buổi gặp mặt diễn ra trong phòng làm việc của Giang Chấn Hưng vào chiều hôm sau. Bách Tranh bước vào, dáng vẻ điềm tĩnh, không hề tỏ ra khiếp sợ hay lúng túng trước người đứng đầu một tập đoàn lớn như nhiều người khác vẫn thường phản ứng.
"Cậu biết Tuyết Nhi vừa nói với gia đình rằng cậu ấy muốn cưới cậu chứ?" Giang Chấn Hưng mở lời, ánh mắt sắc bén quan sát từng biểu cảm của Bách Tranh.
"Tôi biết." Bách Tranh đáp, giọng bình thản.
"Cậu nghĩ mình có xứng đáng với con gái tôi không?" Giang Chấn Hưng hỏi thẳng. "Cậu không nghề nghiệp, không tài sản, không lai lịch rõ ràng. Nếu cậu thực sự yêu thương con bé, cậu có nghĩ đến việc mình đang kéo nó vào một cuộc sống đầy rủi ro và điều tiếng không?"
Bách Tranh im lặng một lúc, ánh mắt anh nhìn Giang Chấn Hưng, trong lòng dâng lên một sự tôn trọng thực sự trước cách suy nghĩ thẳng thắn, không hề dựa vào quyền uy hay tiền bạc để áp đặt của người đàn ông này.
"Ông nói đúng, hiện tại tôi không có gì để chứng minh mình xứng đáng với Tuyết Nhi theo những tiêu chuẩn thông thường." Anh đáp, giọng chân thành. "Nhưng tôi có thể hứa với ông một điều: tôi sẽ dùng cả cuộc đời mình để bảo vệ và trân trọng cô ấy, và một ngày nào đó, tôi sẽ chứng minh cho ông thấy, giá trị của một con người không nằm ở tài sản hay lai lịch, mà nằm ở những gì người đó sẵn sàng làm vì người mình yêu thương."
Giang Chấn Hưng nhìn Bách Tranh hồi lâu, trong ánh mắt anh, ông không tìm thấy sự giả dối hay toan tính, chỉ có một sự kiên định lạ thường, như thể lời hứa ấy không phải chỉ là lời nói suông để lấy lòng ông.
"Được rồi." Cuối cùng ông lên tiếng, giọng có phần mệt mỏi nhưng cũng đã có phần nhượng bộ. "Tôi sẽ không ngăn cản quyết định của Tuyết Nhi, nhưng cậu phải nhớ lời hứa của mình hôm nay. Nếu cậu làm con bé tổn thương, tôi sẽ không tha thứ."
"Tôi xin ghi nhớ." Bách Tranh cúi đầu, giọng trang trọng.
Vài ngày sau, khi tin tức về việc từ hôn lan đến tai gia đình họ Tôn, chính Tôn Khải Minh đã chủ động đến gặp Tuyết Nhi để nói chuyện thẳng thắn, một cuộc gặp mà cả hai đều đồng ý là cần thiết để tránh những hiểu lầm không đáng có về sau.
"Tôi nghe nói cô đã từ chối cuộc hôn nhân này để chọn một người khác." Khải Minh mở lời, giọng không giấu được chút tự ái bị tổn thương, nhưng vẫn giữ phong thái lịch thiệp vốn có của một người được giáo dục bài bản từ nhỏ.
"Tôi xin lỗi vì đã khiến anh và gia đình phải khó xử." Tuyết Nhi đáp, giọng chân thành. "Nhưng tôi nghĩ, nếu cưới nhau chỉ vì lợi ích hai bên gia đình mà không có tình cảm thật sự, cả anh và tôi sau này đều sẽ không hạnh phúc."
Khải Minh im lặng một lúc, rồi bất ngờ bật cười nhẹ, vẻ tự ái trong ánh mắt anh dần tan biến. "Cô nói cũng có lý. Thực ra, tôi cũng chưa từng thực sự rung động trước cô, chỉ là gia đình sắp đặt nên tôi theo thôi. Nếu cô đã tìm được người mình thật lòng yêu thương, tôi chúc cô hạnh phúc, dù người đó khiến không ít người bất ngờ."
"Cảm ơn anh đã hiểu cho tôi." Tuyết Nhi thở phào nhẹ nhõm, không ngờ Khải Minh lại thoáng đến vậy, khác hẳn hình dung ban đầu của cô về một thiếu gia kiêu ngạo, khó gần.
"Chỉ mong người cô chọn xứng đáng với sự can đảm mà cô đã bỏ ra." Khải Minh nói thêm, rồi đứng dậy cáo từ, giữ trọn thể diện mà không hề gây thêm rắc rối nào cho cô, một điều khiến Tuyết Nhi thầm biết ơn trong lòng suốt nhiều ngày sau đó.
Tin tức Giang Chấn Hưng đồng ý cho Tuyết Nhi cưới Bách Tranh nhanh chóng lan ra khắp biệt thự, khiến bà Lâm Bích Vân tức giận đến mức phải nằm nghỉ cả buổi chiều, còn Bảo Sơn thì đóng sầm cửa phòng, không thèm ra ăn cơm tối.
Nhưng đêm đó, khi Tuyết Nhi tìm đến phòng Bách Tranh để báo tin vui, cô thấy anh đang đứng lặng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, gương mặt thoáng chút ưu tư.
"Anh không vui sao?" Cô hỏi, có chút lo lắng.
Bách Tranh quay lại, nhanh chóng nở một nụ cười ấm áp, xua tan đi vẻ ưu tư vừa rồi. "Tôi vui chứ, chỉ là..." Anh ngập ngừng một lúc. "Tôi lo sợ, một ngày nào đó, việc cưới tôi sẽ khiến em phải trả một cái giá quá đắt mà em không hề lường trước được."
"Em không sợ." Tuyết Nhi nắm lấy tay anh, ánh mắt kiên định. "Dù cái giá đó là gì, em cũng đã sẵn sàng đón nhận, miễn là được ở bên anh."
Bách Tranh siết chặt tay cô, trong lòng vừa ấm áp vừa nặng trĩu một nỗi lo âu khó gọi tên. Anh biết, lời hứa hôn nhân này không chỉ đơn thuần là chuyện tình cảm giữa hai người, mà còn có thể là khởi đầu cho một chuỗi biến cố lớn lao, khi ranh giới giữa thế giới loài người và thế giới tộc rồng mà anh thuộc về, sẽ ngày càng mong manh hơn bao giờ hết.