Chương 3
Chương 3 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
Phòng khách lớn của biệt thự Ánh Dương sáng trưng ánh đèn chùm pha lê, nhưng không khí lại lạnh lẽo hơn cả cơn mưa đêm nào Tuyết Nhi gặp Bách Tranh. Bà Lâm Bích Vân ngồi trên ghế sofa chính, tay cầm tách trà nhưng không hề chạm môi vào, ánh mắt sắc lạnh nhìn Tuyết Nhi đang đứng giữa phòng như một bị cáo trước vành móng ngựa.
"Con nói cho mẹ nghe lại xem, con đưa một người ăn mày về sống trong nhà này là có ý gì?" Bà Bích Vân đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ va vào đĩa vang lên chát chúa trong không gian yên tĩnh.
"Con đã nói rồi, anh ấy chỉ ở tạm vài tuần, cho đến khi tìm được chỗ ở và công việc ổn định." Tuyết Nhi đáp, giọng bình tĩnh nhưng không kém phần cứng rắn.
"Vài tuần?" Bảo Sơn đứng cạnh mẹ, giọng châm chọc. "Con nghĩ một kẻ sống lang thang bao nhiêu năm mà tự dưng có thể tìm được công việc đàng hoàng trong vài tuần à? Chị đang tự lừa dối bản thân đấy."
"Bảo Sơn nói đúng." Bà Bích Vân tiếp lời, giọng gay gắt hơn. "Con có biết bây giờ bao nhiêu người biết chuyện này rồi không? Bà Khuyên đã kể cho cả xóm nghe, người làm bên nhà họ Tôn cũng đã biết, chỉ trong hai ngày mà cả giới thượng lưu thành phố này đều xì xào về việc tiểu thư nhà họ Giang rước một kẻ ăn mày về nuôi trong nhà như nuôi một con vật cưng!"
"Con không nuôi anh ấy như một con vật cưng." Tuyết Nhi phản bác, giọng có phần gay gắt. "Anh ấy là một con người, gặp hoạn nạn thì con giúp, có gì sai?"
"Cái sai là con không biết phân biệt giữa lòng tốt và sự khờ dại!" Bà Bích Vân đứng phắt dậy, giọng the thé. "Con là tiểu thư nhà họ Giang, mọi hành động của con đều ảnh hưởng đến thể diện và uy tín của cả tập đoàn. Con nghĩ các đối tác làm ăn sẽ nghĩ gì khi biết con gái của Thần Tài Giang Chấn Hưng lại đi rước một kẻ không rõ lai lịch, không biết cha mẹ họ hàng ở đâu về sống chung một mái nhà?"
Tuyết Nhi im lặng một lúc, cố kìm nén cơn giận đang dâng lên trong lòng. Cô biết mẹ kế mình luôn coi trọng thể diện hơn tất cả mọi thứ, kể từ ngày bà về làm vợ kế của cha cô, mọi quyết định trong nhà đều phải cân nhắc đến việc "người ngoài sẽ nghĩ gì".
"Con không quan tâm người ngoài nghĩ gì." Cô đáp, giọng dứt khoát. "Con chỉ biết, nếu hôm đó con không dừng xe lại, có lẽ giờ này anh ấy đã không còn sống nữa. Con không thể nhắm mắt làm ngơ trước một mạng người chỉ vì sợ người khác đàm tiếu."
"Con..." Bà Bích Vân tức đến mức không nói nên lời, quay sang nhìn Giang Chấn Hưng đang ngồi im lặng ở góc phòng từ nãy đến giờ, tay vẫn cầm tờ báo tài chính nhưng ánh mắt đã không còn tập trung đọc từ lâu. "Ông xem con gái ông nói kìa! Ông không định nói gì sao?"
Giang Chấn Hưng đặt tờ báo xuống, nhìn con gái mình một lúc lâu. Ông là người đứng đầu Tập đoàn Chấn Hưng, được cả giới kinh doanh gọi bằng biệt danh "Thần Tài" vì trực giác đầu tư gần như chưa bao giờ sai, nhưng trong gia đình, ông lại thường im lặng để vợ kế quán xuyến mọi việc, một phần vì bận rộn công việc, một phần vì cảm giác áy náy với con gái ruột từ khi mẹ cô qua đời sớm.
"Tuyết Nhi." Ông gọi tên con gái, giọng trầm và điềm đạm hơn hẳn so với bà Bích Vân. "Cha hiểu con có lòng tốt, nhưng con cũng phải hiểu, việc đưa một người hoàn toàn xa lạ, không rõ lai lịch vào nhà là một quyết định mạo hiểm. Nhỡ người đó có ý đồ xấu thì sao? Nhà mình có nhiều tài sản, con là mục tiêu dễ bị lợi dụng."
"Con đã tìm hiểu rồi, anh ấy không có biểu hiện gì đáng ngờ cả." Tuyết Nhi đáp, dù trong lòng cô cũng phải thừa nhận rằng sự mập mờ về quá khứ của Bách Tranh đúng là một điểm khiến người khác dễ nghi ngờ. "Cha, con xin cha tin tưởng con một lần này. Con sẽ tự chịu trách nhiệm nếu có chuyện gì xảy ra."
Giang Chấn Hưng nhìn con gái hồi lâu, trong ánh mắt ông thoáng qua một chút do dự. Ông biết tính cách con gái mình, một khi đã quyết định điều gì, khó có ai lay chuyển được, và ông cũng không thể phủ nhận rằng, kể từ sau khi mẹ ruột Tuyết Nhi mất, ông chưa bao giờ thực sự đối đầu trực diện với con gái về bất cứ chuyện gì, luôn để bà Bích Vân đứng ra quản lý.
"Được rồi." Cuối cùng ông lên tiếng, giọng có phần nhượng bộ. "Cứ để người đó ở lại một thời gian ngắn, nhưng phải có người theo dõi, và tuyệt đối không được để anh ta tiếp xúc với các giấy tờ, tài liệu quan trọng của công ty."
"Ông!" Bà Bích Vân quay sang chồng, giọng đầy phẫn nộ. "Ông định chiều theo ý nó thật à?"
"Bích Vân, để cho Tuyết Nhi tự học cách chịu trách nhiệm với quyết định của mình." Giang Chấn Hưng đáp, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù ánh mắt đã có phần mệt mỏi. "Nếu người đó thực sự có vấn đề, chúng ta sẽ xử lý sau. Còn bây giờ, hãy để mọi chuyện diễn ra tự nhiên."
Bà Bích Vân tức giận đến mức mặt đỏ bừng, nhưng biết không thể lay chuyển được quyết định của chồng ngay lúc này, bà đành nghiến răng ngồi xuống, ánh mắt hằn học liếc sang Tuyết Nhi như đang ngầm cảnh cáo rằng chuyện này chưa kết thúc ở đây.
"Con cảm ơn cha." Tuyết Nhi cúi đầu, giọng nhẹ nhõm hẳn.
"Nhưng con phải nhớ." Giang Chấn Hưng nói thêm, giọng nghiêm túc. "Nếu trong vòng một tháng người đó không tìm được công việc và chỗ ở riêng, con phải để anh ta rời khỏi nhà mình. Cha có thể nhân nhượng, nhưng không thể để chuyện này kéo dài vô thời hạn."
"Con hiểu ạ." Tuyết Nhi gật đầu, dù trong lòng cô đã âm thầm nghĩ đến việc sẽ tìm cách giúp Bách Tranh có được một công việc và chỗ ở đàng hoàng trước khi thời hạn một tháng kết thúc, dù cô cũng không chắc liệu anh có sẵn lòng rời khỏi nhà mình hay không, hay chính xác hơn, liệu cô có thực sự muốn anh rời đi hay không.
Buổi họp gia đình kết thúc trong sự căng thẳng chưa từng có, Bảo Sơn hằn học bỏ lên phòng trước, còn bà Bích Vân thì liên tục thở dài, lẩm bẩm những lời oán trách trong miệng khi bước ra khỏi phòng khách. Tuyết Nhi đứng lại một mình, cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề, nhẹ nhõm vì đã thuyết phục được cha cho Bách Tranh ở lại, nặng nề vì cô biết đây chỉ mới là khởi đầu của một cuộc chiến dai dẳng hơn nhiều.
Ngay cả bà Khuyên, người quản gia vốn kín tiếng, cũng không giấu được vẻ lo lắng khi đi ngang qua Tuyết Nhi ở hành lang. "Tiểu thư, tôi biết không phải việc của mình, nhưng cả nhà đang xáo trộn vì chuyện này, tiểu thư có chắc mình đã suy nghĩ thấu đáo chưa?"
"Bà Khuyên." Tuyết Nhi dừng bước, nhìn người phụ nữ đã gắn bó với gia đình mình từ khi cô còn nhỏ, giọng dịu lại. "Con biết mọi người đang lo lắng, nhưng con không thể làm khác được. Nếu bà nhìn thấy anh ấy tối hôm đó, nằm co ro dưới mưa gần như không còn hơi thở, có lẽ bà cũng sẽ làm như con thôi."
Bà Khuyên im lặng một lúc, ánh mắt dịu xuống. "Mẹ tiểu thư ngày trước cũng là người có tấm lòng như vậy. Bà ấy luôn nói, giúp người lúc hoạn nạn không bao giờ là sai, chỉ là đôi khi phải trả giá bằng sự hiểu lầm của người xung quanh." Nói xong, bà khẽ cúi đầu rồi lặng lẽ rời đi, để lại Tuyết Nhi đứng một mình với những kỷ niệm mơ hồ về người mẹ đã khuất từ khi cô còn rất nhỏ.
Câu nói ấy khiến lòng Tuyết Nhi ấm lại phần nào giữa không khí lạnh lẽo của cả ngôi nhà. Cô nhớ lại những mẩu chuyện rời rạc cha cô từng kể về mẹ, về một người phụ nữ dịu dàng nhưng kiên định, không bao giờ để những lời gièm pha bên ngoài làm lung lay các quyết định mà bà tin là đúng đắn. Có lẽ, phần tính cách ấy đã truyền lại cho cô mà chính cô cũng không nhận ra cho đến tận đêm nay.
Cô trở về phòng khách phía đông, nơi Bách Tranh vẫn đang ngồi đọc một cuốn sách cũ cô mượn từ thư viện gia đình cho anh giải khuây. Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt dò hỏi.
"Mọi chuyện ổn chứ?" Anh hỏi, dù rõ ràng qua bức tường mỏng, anh không thể không nghe thấy phần nào cuộc tranh cãi vừa xảy ra trong phòng khách lớn.
"Ổn rồi, cha tôi đồng ý cho anh ở lại một thời gian." Tuyết Nhi ngồi xuống ghế đối diện, cố nở một nụ cười nhẹ nhõm dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Anh đừng để bụng những gì đã nghe thấy."
"Tôi không để bụng." Bách Tranh đáp, gấp cuốn sách lại, ánh mắt anh nhìn cô có phần phức tạp. "Nhưng tôi cũng hiểu, tôi đang gây ra không ít rắc rối cho cô. Nếu cô cần, tôi có thể rời đi ngay bây giờ, không cần đợi đến khi tìm được chỗ ở khác."
"Không cần đâu." Tuyết Nhi lắc đầu, kiên quyết. "Tôi đã hứa sẽ giúp anh, tôi không phải người nói rồi bỏ giữa chừng. Với lại, tôi tin vào phán đoán của mình. Anh không phải người xấu, tôi nhìn ra được điều đó."
Bách Tranh im lặng nhìn cô một lúc lâu, trong ánh mắt anh có một sự cảm kích sâu sắc mà anh không biết diễn tả bằng lời như thế nào. Suốt sáu năm lang bạt, anh đã quen với việc phải nghi ngờ mọi lòng tốt, phải đề phòng mọi cử chỉ thân thiện vì biết đâu đó có thể là cái bẫy của kẻ thù đang truy lùng mình. Nhưng ở người con gái này, anh không tìm thấy bất cứ dấu hiệu toan tính nào, chỉ có một sự chân thành thuần khiết đến mức khiến trái tim đã chai sạn của anh cũng phải khẽ rung động.
"Cảm ơn cô, Tuyết Nhi." Anh nói, lần đầu tiên gọi thẳng tên cô thay vì chỉ xưng hô "cô" một cách xa cách. "Tôi sẽ không để cô phải hối hận vì quyết định này."
Đêm đó, ngoài cửa sổ, trăng đã lên cao, chiếu ánh sáng bạc xuống khu vườn yên tĩnh của biệt thự Ánh Dương. Không ai trong hai người biết được rằng, những gì họ vừa trải qua chỉ là bước khởi đầu nhỏ bé trong một chuỗi thử thách còn lớn lao hơn nhiều đang chờ đợi phía trước, khi ranh giới giữa hai thế giới, một bên là gia tộc doanh nhân giàu có bậc nhất thành phố, một bên là một dòng tộc cổ xưa ẩn mình giữa loài người, dần dần bắt đầu giao thoa vào nhau qua chính mối lương duyên mới chớm nở giữa họ.