Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Chỉ trong vòng ba ngày, tin đồn về "người chồng có sức mạnh dị thường" của tiểu thư nhà họ Giang đã lan rộng khắp thành phố, từ những nhóm chat khu phố nhỏ lẻ đến các diễn đàn mạng xã hội lớn, thậm chí một vài trang tin tức giải trí cũng bắt đầu để ý và viết bài suy đoán, dù không có bằng chứng cụ thể nào ngoài lời kể của vài nhân chứng.

Một số bài viết còn dựng lên những giả thuyết ly kỳ, có người cho rằng Bách Tranh là đặc vụ bí mật được huấn luyện đặc biệt, có người lại đồn đoán anh là đối tượng thí nghiệm khoa học bí mật nào đó, thậm chí có cả những bình luận nửa đùa nửa thật ví anh với các nhân vật siêu anh hùng trong phim ảnh nước ngoài. Không ai trong số họ, dù có trí tưởng tượng phong phú đến đâu, dám nghĩ đến khả năng gần với sự thật nhất.

Bà Lâm Bích Vân là người đầu tiên trong nhà nghe được tin đồn này, khi một người bạn cùng câu lạc bộ trà chiều gọi điện, giọng đầy phấn khích lẫn tò mò hỏi thăm về "chuyện lạ" đang lan truyền, kể lể chi tiết từng phần thêm thắt mà chính bà cũng không rõ thực hư ra sao. Bà lập tức triệu tập Tuyết Nhi về biệt thự Ánh Dương để hỏi cho rõ ràng, giọng gay gắt không kém gì những lần tra hỏi trước đây.

"Con nói cho mẹ nghe, rốt cuộc đêm hôm đó đã xảy ra chuyện gì?" Bà Bích Vân hỏi, giọng vừa lo lắng vừa có chút hoảng sợ. "Người ta đồn rằng chồng con đánh bại năm tên sát thủ chỉ trong vài giây, mắt còn phát sáng như yêu quái gì đó, có đúng không?"

Tuyết Nhi đứng lặng một lúc, cân nhắc xem nên nói gì. Cô đã bàn bạc với Bách Tranh từ trước về việc nên tiết lộ đến đâu nếu gia đình hỏi han, và cả hai thống nhất rằng chưa nên nói ra toàn bộ sự thật về thân phận tộc rồng khi mọi thứ vẫn còn quá bất ổn, nhưng cũng không thể phủ nhận hoàn toàn những gì đã xảy ra.

"Đêm đó có kẻ xấu đột nhập định bắt cóc con." Tuyết Nhi đáp, giọng thận trọng. "Bách Tranh đã ra tay bảo vệ con và đánh bại họ. Có lẽ vì tình huống nguy cấp, mọi người đã phóng đại lên chuyện sức mạnh của anh ấy thôi."

"Phóng đại?" Giang Bảo Sơn, đang ngồi gần đó nghe lỏm câu chuyện, xen vào, giọng hoài nghi. "Kiều Bảo Long, vệ sĩ nhà mình, đã kể lại với đội an ninh công ty rằng anh ta tận mắt thấy anh rể đỡ một cú đánh gậy sắt bằng tay không mà chiếc gậy bị bẻ cong như dây thép. Đó không phải chuyện có thể phóng đại được."

Tuyết Nhi im lặng, không biết phải giải thích thế nào cho hợp lý mà không phải nói dối trắng trợn. Đúng lúc đó, Giang Chấn Hưng bước vào phòng, nét mặt trầm ngâm, dường như ông đã nghe được một phần câu chuyện từ ngoài cửa.

"Tuyết Nhi." Ông gọi, giọng nghiêm túc khác thường. "Cha muốn nói chuyện riêng với con và Bách Tranh. Con gọi anh ấy đến đây được không?"

Nửa giờ sau, Bách Tranh có mặt tại biệt thự Ánh Dương, đứng đối diện với Giang Chấn Hưng trong phòng làm việc riêng của ông, trong khi Tuyết Nhi ngồi cạnh, tay nắm chặt tay chồng như để tiếp thêm can đảm.

"Cậu không cần phải giải thích chi tiết những gì cậu không muốn nói ra." Giang Chấn Hưng mở lời, giọng điềm đạm nhưng đầy sức nặng. "Nhưng tôi là một người từng trải, tôi biết phân biệt được đâu là chuyện bình thường và đâu là chuyện không thể giải thích bằng lý lẽ thông thường. Suốt mấy tháng qua, tôi đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ xoay quanh cậu: cách cậu bơi lội cứu người trên sông, việc công ty tôi được cứu nguy một cách bí ẩn đúng lúc, và giờ là chuyện này."

Bách Tranh im lặng, ánh mắt anh nhìn Giang Chấn Hưng, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đáp. "Ông nói đúng, có nhiều điều tôi chưa thể giải thích hết với ông vào lúc này. Nhưng tôi có thể khẳng định một điều: mọi việc tôi làm, dù kỳ lạ đến đâu, đều xuất phát từ mong muốn bảo vệ Tuyết Nhi và gia đình này."

"Tôi tin điều đó." Giang Chấn Hưng gật đầu, ánh mắt ông dịu lại. "Thực ra, ban đầu tôi chấp nhận cậu chỉ vì không muốn ngăn cản quyết định của con gái, trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngại. Nhưng qua từng sự việc, tôi nhận ra, dù cậu có bí mật gì đi nữa, bản chất con người cậu là một người đáng tin cậy, sẵn sàng hy sinh vì người thân. Đó là điều quan trọng nhất đối với tôi."

Tuyết Nhi nhìn cha mình, không giấu được sự xúc động. Cô biết, để một người luôn coi trọng lý trí và bằng chứng cụ thể như cha cô có thể nói ra những lời này, hẳn ông đã phải trải qua một quá trình suy nghĩ và quan sát kỹ lưỡng không hề đơn giản.

Cô nhớ lại những đêm cha cô thức khuya trong phòng làm việc, không phải chỉ vì công việc kinh doanh, mà có lẽ còn vì âm thầm quan sát, ghi chép lại từng sự kiện bất thường xoay quanh con rể mình, cố gắng ghép nối chúng lại thành một bức tranh hợp lý trước khi đưa ra kết luận. Đó chính là bản chất của một doanh nhân từng trải như ông, không bao giờ vội vàng phán xét khi chưa có đủ cơ sở, nhưng một khi đã tin tưởng, thì sự tin tưởng ấy sẽ vững chắc hơn bất kỳ lời hứa suông nào.

"Con cảm ơn cha." Cô nói, giọng nghẹn ngào.

"Nhưng cha cũng phải nói thẳng." Giang Chấn Hưng tiếp lời, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cả hai người. "Nếu có nguy hiểm nào đang rình rập, đe dọa đến sự an toàn của con gái tôi, tôi cần biết, dù chỉ là một phần, để có thể chuẩn bị bảo vệ gia đình mình tốt hơn."

Bách Tranh nhìn Tuyết Nhi, thấy cô khẽ gật đầu ra hiệu, dường như cả hai đều hiểu rằng, đã đến lúc không thể giấu diếm hoàn toàn nữa. "Được rồi." Anh nói, hít một hơi thật sâu. "Tôi sẽ kể cho ông nghe một phần sự thật, phần mà ông cần biết để bảo vệ an toàn cho gia đình mình."

Anh kể lại, với những từ ngữ được lựa chọn cẩn thận, về việc mình xuất thân từ một dòng tộc có những khả năng đặc biệt, về việc từng có kẻ thù trong dòng tộc muốn hãm hại anh, và kẻ thù đó giờ đây đã tìm ra tung tích của anh, đe dọa đến sự an toàn của cả gia đình. Anh cố tình không nhắc đến từ "rồng" hay "Long Uyên" một cách trực tiếp, chỉ dùng những cách diễn đạt mơ hồ hơn để Giang Chấn Hưng có thể hình dung được mức độ nghiêm trọng của tình hình mà không quá sốc trước sự thật toàn vẹn.

Giang Chấn Hưng lắng nghe, gương mặt ông trầm xuống, không phải vì hoài nghi, mà vì lo lắng thực sự cho sự an toàn của gia đình mình. "Vậy chúng ta cần làm gì để đối phó với mối đe dọa này?" Ông hỏi, giọng đã chuyển sang bàn bạc thực tế thay vì chất vấn.

"Tôi sẽ tự mình xử lý phần lớn vấn đề." Bách Tranh đáp. "Nhưng tôi cần ông tăng cường an ninh cho gia đình, đặc biệt là quanh khu vực Tuyết Nhi thường xuyên qua lại, và tránh để cô ấy đi một mình vào ban đêm trong thời gian này."

"Được, tôi sẽ sắp xếp ngay." Giang Chấn Hưng gật đầu, rồi nhìn Bách Tranh, ánh mắt ông lần đầu tiên thể hiện một sự tin tưởng và tôn trọng thực sự. "Cậu Bách Tranh, dù cậu có là ai, xuất thân từ đâu, tôi tin rằng, cậu là một người chồng tốt, một con rể đáng tin cậy của gia đình họ Giang."

Lời nói ấy khiến Bách Tranh không khỏi xúc động. Suốt sáu năm lưu lạc, anh chưa từng dám mơ đến việc có một gia đình chấp nhận và tin tưởng mình đến vậy, đặc biệt là khi anh còn chưa thể tiết lộ toàn bộ sự thật về thân phận của mình.

"Cảm ơn ông." Anh nói, giọng chân thành. "Tôi sẽ không phụ lòng tin tưởng của ông."

Khi hai vợ chồng rời khỏi biệt thự Ánh Dương, Tuyết Nhi tựa đầu vào vai Bách Tranh trên xe, giọng nhẹ nhõm. "Em không ngờ cha lại phản ứng bình tĩnh đến vậy. Em cứ tưởng ông sẽ hoảng loạn hoặc tức giận vì bị giấu chuyện lâu như thế."

"Cha em là một người thông minh và có bản lĩnh." Bách Tranh đáp, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa kính, gương mặt vẫn còn thoáng nét suy tư. "Nhưng anh biết, đây chỉ mới là bước khởi đầu. Kẻ thù thực sự của chúng ta vẫn còn ở phía trước, và hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ chỉ vì một lần thất bại."

Tuyết Nhi nắm chặt tay anh, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. "Dù kẻ thù đó là ai, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Em không sợ, chỉ cần có anh ở bên." Cô nói, giọng không hề run rẩy, như thể chính sự bình tĩnh ấy đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất cho cả hai trong những ngày sóng gió sắp tới.

Xe lăn bánh trong ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời. Bách Tranh nhìn ra ngoài cửa kính, lòng nặng trĩu suy tư về những bước đi tiếp theo cần chuẩn bị, trong khi Tuyết Nhi tựa đầu vào vai anh, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi cơn bão thực sự ập đến. Cả hai đều không hay biết rằng, ở một nơi rất xa, tại Long Uyên, Diệp Thừa Uy vừa nhận được báo cáo đầy đủ từ Ngao Việt Phong, và hắn đã quyết định, đã đến lúc phải hành động dứt khoát hơn, không thể chần chừ thêm nữa.

Đã sao chép liên kết chương