Chương 21
Chương 21 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
Sau trận chiến, Chương Dịch Phàm cùng mạng lưới thương nhân ngầm của mình đã nhanh chóng xử lý hiện trường nhà kho, dàn dựng thành một vụ nổ khí gas cũ để giải thích với chính quyền địa phương về đống đổ nát và mái tôn bị hất tung, đồng thời sắp xếp để câu chuyện Tuyết Nhi bị bắt cóc được khép lại êm thấm với cảnh sát thành phố, không để lộ bất kỳ chi tiết nào liên quan đến tộc rồng.
"Cảnh sát đã nhận được lời khai rằng nạn nhân được người thân giải cứu kịp thời, kẻ bắt cóc đã bỏ trốn." Chương Dịch Phàm báo cáo với Bách Tranh, khi anh đang nằm dưỡng thương tại một biệt thự an toàn mà Chương Dịch Phàm bố trí riêng. "Về phần Ngao Việt Phong, hắn đã được áp giải về Long Uyên cùng Diệp Thừa Uy, chờ ngày xét xử."
"Tốt." Bách Tranh gật đầu, dù cơ thể vẫn còn ê ẩm vì những vết thương trong trận chiến, nhưng linh lực của anh đã bắt đầu hồi phục nhanh chóng nhờ được trở lại đúng bản nguyên hình dạng, điều mà suốt sáu năm qua anh chưa từng dám làm.
Trong khi đó, tại biệt thự Ánh Dương, Giang Chấn Hưng đã thức trắng suốt đêm chờ tin tức, gương mặt hốc hác vì lo lắng. Khi nhận được cuộc gọi từ Bách Tranh báo rằng Tuyết Nhi đã an toàn, ông thở phào nhẹ nhõm đến mức phải ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm mặt một lúc lâu mới lấy lại được bình tĩnh.
"Con bé đâu rồi? Cho ta gặp nó ngay." Ông nói qua điện thoại, giọng vẫn còn run rẩy không kìm được.
"Cô ấy đang nghỉ ngơi, sức khỏe ổn định, ông đừng lo lắng quá." Bách Tranh trấn an, dù bản thân anh cũng biết, lời giải thích về đêm qua sẽ còn phải tinh chỉnh cẩn thận trước khi có thể kể lại cho gia đình vợ nghe mà không làm lộ quá nhiều bí mật chưa đến lúc công khai.
Sáng hôm sau, khi Tuyết Nhi gọi điện về nhà, giọng cô vẫn còn hơi mệt nhưng đã vững vàng hơn nhiều so với đêm hôm trước, Giang Chấn Hưng mới thực sự yên tâm, dặn dò cô nghỉ ngơi đầy đủ trước khi trở về thăm nhà, giọng ông vẫn còn vương chút nghẹn ngào vì xúc động.
Ba ngày sau, một đoàn sứ giả từ Long Uyên, dẫn đầu bởi vị trưởng lão cao niên nhất trong hội đồng, đã tìm đến biệt thự an toàn để thông báo kết quả xét xử chính thức.
"Điện hạ." Vị trưởng lão cúi đầu hành lễ, giọng trang nghiêm. "Sau khi thẩm tra đầy đủ bằng chứng do Ngao Tịnh cung cấp, bao gồm cả lời khai của các cung nữ và ngự y từng phục vụ tiên vương, hội đồng đã xác nhận Diệp Thừa Uy phạm tội hạ độc mưu hại huyết thân, vu cáo người vô tội, và tiếm quyền bất chính suốt sáu năm qua. Hắn đã bị tước bỏ toàn bộ danh vị, giam cầm vĩnh viễn tại ngục tối sâu nhất của Long Uyên, không bao giờ được phép quay trở lại triều chính."
Bách Tranh nghe tin, lòng trĩu nặng một cảm giác phức tạp. Dù Thừa Uy đã gây ra biết bao đau khổ cho anh và cha anh, dù bản án này hoàn toàn xứng đáng, anh vẫn không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến việc, người thân duy nhất còn sống của mình giờ sẽ phải sống hết quãng đời còn lại trong bóng tối ngục tù.
"Điện hạ có muốn đến thăm hắn một lần trước khi bản án chính thức có hiệu lực không?" Vị trưởng lão hỏi, giọng thận trọng, như đã đoán được phần nào tâm tư giằng xé trong lòng vị thái tử trẻ tuổi.
Bách Tranh im lặng hồi lâu, ánh mắt anh nhìn xa xăm qua khung cửa sổ. "Không cần." Anh đáp, giọng chắc nịch dù trong lòng vẫn còn chút nặng nề. "Ta đã dành quá nhiều năm để nghĩ về hắn, để căm hận hắn. Giờ đây, khi công lý đã được thực thi, ta muốn dành phần đời còn lại để nghĩ về những điều tốt đẹp hơn, không phải tiếp tục bị ám ảnh bởi quá khứ."
Vị trưởng lão gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự tán thành. "Điện hạ đã trưởng thành hơn nhiều so với những gì hội đồng từng lo ngại. Đây chính là phẩm chất một vị quân vương cần có."
"Còn Ngao Việt Phong thì sao?" Anh hỏi, nhớ đến ánh mắt phức tạp của tên cao thủ ấy trong những lần chạm mặt, một sự phục tùng lẫn hoài nghi mà anh cảm nhận được không phải hoàn toàn xuất phát từ sự trung thành mù quáng.
"Hắn đã khai báo thành khẩn, cung cấp thêm nhiều bằng chứng quan trọng chứng minh sự vô tội của điện hạ trong biến cố sáu năm trước, đổi lại được giảm nhẹ hình phạt, chỉ bị lưu đày biệt xứ, cấm quay trở lại Long Uyên trong năm mươi năm." Vị trưởng lão đáp.
Bách Tranh gật đầu, cảm thấy đây là một kết cục hợp lý, dù không hoàn toàn trọn vẹn. "Còn phụ vương ta, sức khỏe người hiện tại ra sao?"
"Tiên vương vẫn đang trong tình trạng hôn mê sâu do độc tính đã ngấm quá lâu, nhưng các ngự y giỏi nhất của Long Uyên đang tận lực cứu chữa, với sự hỗ trợ của những dược liệu quý mà trước đây Diệp Thừa Uy đã cố tình ỉm đi để cản trở việc chữa trị." Vị trưởng lão đáp, giọng có phần hy vọng. "Giờ đây, khi hắn đã bị lật tẩy, các ngự y tin rằng cơ hội cứu chữa cho tiên vương đã cao hơn nhiều."
Tin tức ấy khiến Bách Tranh trào dâng một niềm hy vọng mà anh chưa từng dám mơ đến suốt sáu năm lưu lạc. "Ta muốn về thăm phụ vương ngay khi có thể."
"Đương nhiên, điện hạ." Vị trưởng lão cúi đầu. "Hội đồng cũng đã chính thức tuyên bố khôi phục toàn bộ danh vị thái tử của ngài, xóa bỏ mọi cáo buộc vu khống trước đây. Toàn thể tộc rồng đều mong chờ ngày ngài trở về đảm nhận trọng trách của mình, sau bao năm dài mong ngóng một người kế vị xứng đáng."
Sau khi đoàn sứ giả rời đi, Tuyết Nhi, người đã túc trực bên giường bệnh chăm sóc Bách Tranh suốt mấy ngày qua, không rời anh nửa bước, ngồi xuống bên cạnh anh, nắm chặt tay anh. "Vậy là mọi chuyện đã thực sự kết thúc rồi phải không?"
"Phần lớn đã kết thúc." Bách Tranh đáp, quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương và biết ơn. "Nhưng còn một việc quan trọng nữa anh cần làm, đó là chính thức giới thiệu em với gia đình anh, cả gia đình theo đúng nghĩa, không chỉ với tư cách vợ của một người chồng bí ẩn nữa, mà với tư cách vương phi tương lai của tộc rồng."
Tuyết Nhi mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn chút hồi hộp trước viễn cảnh phải đối mặt với một thế giới hoàn toàn mới lạ, xa lạ hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng. "Em sẵn sàng, miễn là có anh ở bên."
Những ngày sau đó, Bách Tranh dần hồi phục hoàn toàn, sức khỏe và linh lực trở lại như thời còn ở Long Uyên trước biến cố. Anh dành thời gian kể lại cho Tuyết Nhi nghe chi tiết hơn về thế giới tộc rồng, về những phong tục, quy tắc, về vị trí và trách nhiệm mà anh sẽ phải đảm nhận trong tương lai với tư cách thái tử được phục hồi danh vị.
Có những buổi chiều, anh dạy cô vài câu chào hỏi cơ bản bằng cổ ngữ của tộc rồng, cách cúi chào đúng nghi thức trước các bậc trưởng lão, những quy tắc nhỏ nhặt nhưng quan trọng mà một vương phi tương lai cần phải nắm vững. Tuyết Nhi học rất nhanh, đôi khi còn khiến Bách Tranh phải bật cười trước cách phát âm ngọng nghịu đáng yêu của cô khi cố gắng đọc đúng những âm tiết cổ xưa khó nhằn.
"Nếu học mãi không thuộc thì sao?" Cô hỏi, đùa giỡn, sau một lần đọc sai be bét cả câu chào hỏi trang trọng.
"Thì anh sẽ đứng cạnh nhắc bài cho em, ngay trước mặt tất cả mọi người." Bách Tranh đáp, cười nhẹ, khiến Tuyết Nhi đấm nhẹ vào vai anh, cả hai cùng bật cười trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy.
"Anh lo lắng em sẽ cảm thấy áp lực khi phải trở thành vương phi của một dòng tộc mà em còn chưa hiểu hết." Anh nói, một buổi tối khi cả hai ngồi bên nhau ngắm hoàng hôn từ ban công biệt thự an toàn.
"Em không sợ áp lực." Tuyết Nhi đáp, tựa đầu vào vai anh. "Em chỉ lo, liệu tộc rồng có chấp nhận một vương phi xuất thân từ loài người như em hay không."
"Họ sẽ chấp nhận em." Bách Tranh khẳng định, giọng đầy tự tin. "Vì em đã chứng minh được bản lĩnh và trí tuệ của mình ngay trong đêm định mệnh vừa qua. Không phải ai cũng có thể giữ được bình tĩnh và mưu trí như em trong hoàn cảnh nguy hiểm đến vậy."
Tuyết Nhi mỉm cười, cảm thấy ấm lòng trước lời khen ngợi chân thành ấy. Cô nhớ lại khoảnh khắc mình tự tay tháo dây trói, xịt bình cứu hỏa, hô lớn để đánh lạc hướng Diệp Thừa Uy, và cảm thấy tự hào về chính bản thân mình, một niềm tự hào mà trước đây, khi còn là một tiểu thư sống trong nhung lụa, cô chưa bao giờ có cơ hội trải nghiệm.
Tin tức về việc Bách Tranh đã được minh oan hoàn toàn và phục hồi vị thế thái tử tộc rồng, dù vẫn được giữ bí mật tuyệt đối với thế giới loài người nói chung, nhưng đã được chính thức thông báo riêng với gia đình họ Giang trong một buổi gặp mặt trang trọng sắp diễn ra, một buổi gặp mặt sẽ thay đổi hoàn toàn cách nhìn của cả gia tộc doanh nhân này đối với người con rể mà họ từng khinh miệt gọi là "kẻ ăn mày".