Chương 14
Chương 14 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
Ba ngày sau khi Bách Tranh tiết lộ sự thật về thân phận của mình, Tuyết Nhi vẫn đi làm bình thường, cố gắng giữ nhịp sống quen thuộc dù trong lòng không thể không suy nghĩ về những gì cô vừa biết được. Bách Tranh, dù lo lắng, cũng không muốn cô phải sống trong sợ hãi, chỉ dặn dò cô cẩn thận hơn và luôn giữ liên lạc thường xuyên.
Sáng hôm đó, trước khi Tuyết Nhi rời nhà đi làm, Bách Tranh còn nắm tay cô dặn dò thêm một lần nữa. "Nếu thấy bất cứ điều gì khác thường, dù nhỏ nhất, em phải gọi cho anh ngay lập tức, đừng tự mình phán đoán là chuyện không đáng kể."
"Em biết rồi, anh đừng lo lắng quá vậy." Tuyết Nhi cười, hôn nhẹ lên má anh trước khi bước ra xe. "Em không phải là người yếu đuối đâu, anh quên rồi à? Em đã từng một mình đối mặt với ba tên côn đồ giữa đêm khuya, còn sợ gì nữa chứ."
Bách Tranh nhìn theo bóng xe cô khuất dần sau góc phố, lòng vẫn còn nặng trĩu một nỗi bất an mơ hồ mà anh không thể lý giải rõ ràng, một linh cảm mà những năm tháng sống trong hiểm nguy đã rèn cho anh, luôn đúng nhiều hơn sai.
Chiều hôm đó, khi Tuyết Nhi lái xe rời khỏi văn phòng quỹ từ thiện để về nhà, cô không hề biết rằng, từ sáng sớm, Ngao Việt Phong đã âm thầm theo dõi cô suốt cả ngày, và trong lúc cô đang họp hành, hắn đã lén lút can thiệp vào hệ thống phanh xe của cô, một hành động được tính toán kỹ lưỡng để tạo ra một "tai nạn" trông có vẻ ngẫu nhiên, buộc Bách Tranh phải ra tay cứu vợ và qua đó, tự lộ diện hoàn toàn.
Xe chạy được nửa đường, khi đến một đoạn dốc xuống gần khu vực cầu vượt, Tuyết Nhi đạp phanh để giảm tốc độ chuẩn bị rẽ vào một khúc cua, nhưng chân phanh bỗng mềm nhũn, không còn phản ứng gì, chiếc xe lao vun vút xuống dốc với tốc độ ngày càng tăng.
"Không... không được rồi!" Cô hoảng loạn, tay cố gắng đạp phanh liên tục nhưng vô ích, xe vẫn lao đi với tốc độ chóng mặt, hướng thẳng về phía một ngã tư đông đúc phía trước.
Đúng lúc ấy, điện thoại của cô đổ chuông, là cuộc gọi từ Bách Tranh. Trong cơn hoảng loạn, cô vẫn kịp bắt máy bằng chế độ loa ngoài. "Bách Tranh, phanh xe của em hỏng rồi, em không kiểm soát được xe!"
Ở đầu dây bên kia, Bách Tranh, người đang ở văn phòng làm việc cách đó vài cây số, ánh mắt lập tức tối sầm lại, một linh cảm mạnh mẽ mách bảo anh rằng đây không phải sự cố ngẫu nhiên. "Em đang ở đâu? Nói địa điểm cho anh ngay!"
"Em đang trên đường Lê Lợi, gần khúc cua trước ngã tư... " Tuyết Nhi hét lên, giọng đầy sợ hãi khi chiếc xe suýt va chạm với một xe tải đang đi ngược chiều.
Không kịp giải thích thêm, Bách Tranh lao ra khỏi văn phòng, phóng như bay qua các con phố, vận dụng toàn bộ tốc độ mà cơ thể tộc rồng cho phép anh đạt được, một tốc độ vượt xa bất kỳ chiếc xe hơi nào, dù phải cố kìm nén để không quá lộ liễu trước mắt người đi đường.
Anh đến kịp lúc, ngay khi chiếc xe của Tuyết Nhi chuẩn bị lao thẳng vào một chiếc xe buýt đang băng qua ngã tư. Bách Tranh nhảy chắn ngang đường, hai tay giơ ra chặn đầu xe, dùng toàn bộ sức mạnh cơ thể để ghì chiếc xe đang lao với tốc độ hàng chục cây số giờ lại, đôi giày anh mang trên chân cày sâu hai vệt dài trên mặt đường nhựa vì lực ma sát khủng khiếp.
Chiếc xe dừng lại đột ngột, chỉ cách chiếc xe buýt vài gang tay, Tuyết Nhi ngồi trong xe, thở hổn hển, tay chân vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng an toàn tuyệt đối.
"Em không sao chứ?" Bách Tranh mở cửa xe, giọng đầy lo lắng, kéo cô ra khỏi xe, ôm chặt lấy cô.
"Em... em không sao." Tuyết Nhi đáp, giọng vẫn còn run, nhưng khi nhìn thấy gương mặt lo lắng của chồng, cô cảm thấy an tâm hơn hẳn. "Cảm ơn anh, may mà anh đến kịp."
Xung quanh, một đám đông đã tụ tập lại, không ít người giơ điện thoại lên quay lại cảnh tượng một người đàn ông chặn đứng một chiếc xe hơi đang lao nhanh chỉ bằng hai tay không, một hành động vượt xa giới hạn sức mạnh con người bình thường.
"Chúng ta phải đi ngay." Bách Tranh nói nhỏ, kéo tay Tuyết Nhi rời khỏi hiện trường trước khi có quá nhiều người nhận ra sự bất thường trong hành động vừa rồi.
Nhưng khi hai người vừa quay lưng định rời đi, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, đủ nhỏ để chỉ có Bách Tranh nghe thấy rõ ràng nhờ thính giác nhạy bén của tộc rồng. "Điện hạ quả nhiên không hổ danh là thái tử, phản ứng nhanh nhạy đến vậy."
Bách Tranh quay phắt lại, thấy một người đàn ông trung niên đứng cách đó không xa, dáng vẻ lịch lãm trong bộ vest đen, ánh mắt sắc lạnh như dao, chính là Ngao Việt Phong.
"Ngươi." Bách Tranh gằn giọng, đứng chắn trước mặt Tuyết Nhi một cách bản năng.
"Đã lâu không gặp, điện hạ." Ngao Việt Phong khẽ cúi đầu, giọng điệu vẫn giữ vẻ cung kính bề ngoài nhưng đầy châm biếm ẩn sau đó. "Thần đã tìm ngài suốt sáu năm ròng rã, cuối cùng cũng được diện kiến."
"Ngươi làm hỏng phanh xe của cô ấy." Bách Tranh nói, giọng lạnh như băng, tay siết chặt thành nắm đấm. "Ngươi định dùng cô ấy để uy hiếp ta."
"Điện hạ thông minh, đoán đúng phóc." Ngao Việt Phong cười nhạt, không hề phủ nhận. "Thần chỉ muốn chắc chắn rằng, điện hạ sẽ không còn cơ hội trốn tránh thêm nữa. Chủ nhân của thần, nhiếp chính vương Diệp Thừa Uy, muốn ngài trở về Long Uyên, cùng với Long Ấn, để giải quyết mọi chuyện một cách êm thấm."
"Êm thấm?" Bách Tranh cười khẩy, giọng đầy mỉa mai. "Hắn hạ độc cha ta, vu cáo ta mưu phản, và giờ ngươi gọi việc bắt ta phải giao nộp Long Ấn là giải quyết êm thấm sao?"
"Đó là cách nhìn của điện hạ." Ngao Việt Phong đáp, ánh mắt không hề nao núng. "Còn theo cách nhìn của nhiếp chính vương, ngài chỉ đơn giản là một thái tử trẻ tuổi bồng bột, đã hiểu lầm và gây ra biến cố không đáng có. Nếu ngài chịu giao nộp Long Ấn và từ bỏ mọi tranh chấp ngôi vị, nhiếp chính vương sẵn lòng để ngài sống yên ổn ở nhân gian này, cùng với... vị phu nhân xinh đẹp của ngài."
Ánh mắt Ngao Việt Phong lướt qua Tuyết Nhi, khiến Bách Tranh lập tức siết chặt nắm đấm, một luồng linh khí giận dữ khẽ bùng lên quanh người anh, khiến không khí xung quanh như trở nên nặng nề hơn.
"Nếu ngươi dám động đến cô ấy dù chỉ một sợi tóc." Bách Tranh gằn từng chữ, giọng đầy sát khí. "Ta sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi nơi này."
Ngao Việt Phong nhìn phản ứng dữ dội của Bách Tranh, khẽ nhướng mày, có vẻ hài lòng với những gì vừa quan sát được. "Điện hạ đã có câu trả lời cho chủ nhân của thần rồi đấy." Hắn nói, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Thần sẽ truyền đạt lại. Nhưng xin điện hạ nhớ cho, thời gian không còn nhiều nữa đâu. Nhiếp chính vương đã kiên nhẫn chờ đợi sáu năm rồi."
Nói xong, Ngao Việt Phong quay người, biến mất vào đám đông với một tốc độ nhanh đến mức không ai trong đám đông xung quanh kịp nhận ra có gì bất thường, chỉ còn lại Bách Tranh đứng lặng, gương mặt đầy phẫn nộ lẫn lo lắng.
"Đó là..." Tuyết Nhi hỏi, giọng vẫn còn run, nhưng ánh mắt cô đã hiểu phần nào ý nghĩa của cuộc đối thoại vừa rồi.
"Là tay chân của kẻ đã hãm hại cha ta." Bách Tranh đáp, quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy tự trách. "Anh xin lỗi, vì anh mà em suýt gặp nguy hiểm."
"Không phải lỗi của anh." Tuyết Nhi nắm lấy tay anh, giọng kiên định dù vẫn còn run rẩy. "Là lỗi của kẻ đã gây ra chuyện này. Anh đừng tự trách mình."
Về đến nhà, Bách Tranh lập tức gọi điện cho Chương Dịch Phàm, giọng đã trở lại vẻ nghiêm nghị của một người từng được huấn luyện để chỉ huy. "Từ hôm nay, ta cần ngươi bố trí thêm người theo dõi mọi động thái quanh nhà, và kiểm tra kỹ chiếc xe của Tuyết Nhi, xem còn bị can thiệp vào bộ phận nào khác không."
"Tôi sẽ cho người đến kiểm tra ngay trong đêm nay." Chương Dịch Phàm đáp. "Điện hạ, thần cũng xin phép được nói thẳng, có lẽ đã đến lúc ngài cân nhắc đến việc chủ động ra tay, thay vì chỉ phòng thủ bị động như thế này. Ngao Việt Phong đã lộ diện, nghĩa là hắn cũng không còn nhiều kiêng dè nữa."
Bách Tranh im lặng một lúc, cân nhắc lời khuyên ấy. Anh biết Chương Dịch Phàm nói đúng, nhưng đối đầu trực diện với phe Diệp Thừa Uy đồng nghĩa với việc chấp nhận một rủi ro không thể vãn hồi, một cuộc chiến mà một khi đã bắt đầu, sẽ không còn đường lùi.
"Ta sẽ suy nghĩ thêm." Anh đáp, rồi cúp máy, quay sang nhìn Tuyết Nhi đang ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, gương mặt cô vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau sự việc chiều nay.
Trên đường về nhà, cả hai đều im lặng, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng. Bách Tranh biết, sau sự kiện hôm nay, mọi chuyện đã không thể quay lại như trước được nữa. Kẻ thù đã tìm ra anh, đã biết rõ điểm yếu lớn nhất của anh chính là Tuyết Nhi, và từ giờ trở đi, mỗi khoảnh khắc bình yên còn lại đều trở nên quý giá và mong manh hơn bao giờ hết.