Chương 20
Chương 20 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
Trước khi lao vào trận chiến, Bách Tranh làm một việc duy nhất còn kịp: anh quét đuôi, hất mảnh Long Ấn đang đeo trên cổ văng về phía Tuyết Nhi, rơi gọn vào lòng cô.
"Giữ lấy nó." Giọng anh vang lên trong đầu cô, không qua lời nói, mà qua một sự kết nối kỳ lạ chỉ có được nhờ linh khí. "Đừng để hắn chạm vào."
Tuyết Nhi nắm chặt mảnh ngọc trong lòng bàn tay đang bị trói, gật đầu thật khẽ, tim đập dồn dập nhưng ánh mắt vẫn kiên định không hề nao núng.
Hai con rồng lao vào nhau. Tiếng va chạm vang như sấm nổ. Diệp Thừa Uy lớn hơn, nặng hơn, sáu năm tích lũy quyền lực khiến vảy hắn dày và cứng hơn hẳn. Cú móng vuốt đầu tiên hất văng Bách Tranh bay ngang qua nửa nhà kho, đập vào một cột thép, khiến cả công trình rung chuyển.
"Chỉ có vậy thôi sao?" Thừa Uy gầm lên, lao tới tiếp.
Bách Tranh gượng dậy, né sang một bên, cú móng vuốt thứ hai chỉ sượt qua vai, xé toạc một mảng vảy, máu đen sẫm rỉ ra. Anh nghiến răng, phản công bằng một cú quật đuôi, nhưng Thừa Uy đỡ được dễ dàng, phản đòn ngay lập tức.
Trận chiến kéo dài, hồi này qua hồi khác. Bách Tranh không hề có ưu thế. Sáu năm sống ẩn dật đã bào mòn phần lớn linh lực của anh, trong khi Thừa Uy chưa từng ngừng tu luyện. Anh bị đánh lùi liên tục, thân hình dần chi chít vết thương.
Một cú đuôi quét ngang hất Bách Tranh bay xuyên qua vách tôn mỏng, rơi xuống bãi đất trống bên ngoài. Anh gượng đứng dậy, máu đen rỉ ra từ khóe miệng. Thừa Uy lao theo, không cho anh một khoảng nghỉ nào.
"Sáu năm trốn chạy đã biến cháu thành một kẻ yếu đuối." Thừa Uy gầm lên, móng vuốt vung xuống. Bách Tranh lăn người né tránh, đất đá văng tung tóe nơi móng vuốt vừa cắm xuống.
Anh phản công bằng một luồng hơi thở mang theo hơi nước dày đặc, tạo thành một bức màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Thừa Uy khựng lại nửa giây, đủ để Bách Tranh vòng ra sau, cắn thẳng vào cánh của hắn. Thừa Uy rống lên, hất anh văng ra, rồi lao vào phản đòn dữ dội hơn, đẩy trận chiến quay trở lại bên trong nhà kho.
Trong lúc đó, Tuyết Nhi tận dụng từng giây phút hỗn loạn. Cô nghiêng người, dùng hàm răng cắn vào nút dây trói đã lỏng sẵn từ trước, kéo mạnh. Sợi dây tuột ra. Tay trái được tự do.
Cô nhét mảnh Long Ấn vào túi áo trong, nhanh tay tháo nốt dây trói còn lại, đứng bật dậy, lảo đảo vì tê cứng nhưng vẫn cố giữ thăng bằng.
"Cô định đi đâu?" Ngao Việt Phong, vừa gượng dậy sau cú va đập trước đó, phát hiện cô đã tự do, lao đến chặn đường, ánh mắt hắn lóe lên vẻ giận dữ vì đã đánh giá thấp cô gái loài người này.
Tuyết Nhi không chạy. Cô với tay giật lấy chiếc bình cứu hỏa gỉ sét bên cạnh, giật chốt, xịt thẳng vào mặt hắn. Một luồng bọt trắng xịt ra, không mạnh, nhưng đủ để che mờ tầm nhìn trong tích tắc.
Ngao Việt Phong loạng choạng, tay dụi mắt. Tuyết Nhi không chần chừ, đá mạnh vào chồng thùng phuy kim loại bên cạnh. Cả chồng thùng đổ sập xuống, lăn về phía hắn, khiến hắn phải nhảy lùi tránh né, mất đà.
Hắn gượng lại, gầm gừ, lao về phía cô lần nữa, nhanh hơn, dứt khoát hơn. Tuyết Nhi lùi sát vào góc tường, tim đập thình thịch, nhưng cô kịp vớ lấy một thanh sắt gãy nằm lăn lóc dưới đất, vung ngang hết sức. Thanh sắt trúng vào cẳng tay hắn, không đủ mạnh để gây thương tích nghiêm trọng, nhưng đủ để hắn khựng lại thêm một nhịp, đủ thời gian cho cô lùi ra xa hơn, tránh khỏi tầm với của hắn.
"Bách Tranh, mảnh ngọc ở đây, hắn không lấy được đâu!" Cô hét lớn, giọng vang khắp nhà kho trống trải.
Câu nói ấy khiến Diệp Thừa Uy khựng lại nửa nhịp giữa lúc đang dồn ép Bách Tranh. Chỉ nửa nhịp thôi, nhưng với một trận chiến giữa hai kẻ ngang sức, nửa nhịp ấy là cả một cơ hội.
Bách Tranh không bỏ lỡ. Anh tung một cú móng vuốt bất ngờ, không nhắm vào thân mình đối phương như những đòn trước, mà nhắm thẳng vào phần cổ họng, nơi lớp vảy luôn mỏng hơn để dòng khí có thể lưu thông khi gầm rú, một điểm yếu mà chính cha anh từng dạy anh từ nhỏ trong những buổi luyện tập, dặn rằng đó là tử huyệt chung của cả dòng tộc, không ai có thể luyện được vảy dày ở nơi đó.
Móng vuốt cắm sập vào đúng vị trí. Thừa Uy rống lên đau đớn, thân hình khổng lồ chao đảo.
"Ngươi..." Hắn gầm gừ, máu đen chảy ròng ròng từ vết thương, thân hình khổng lồ loạng choạng lùi lại vài bước.
"Ngươi tưởng ta không chuẩn bị gì trước khi đến đây sao?" Bách Tranh đáp, giọng vẫn còn thở dốc nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia sắc bén. "Ngao Tịnh đã gửi toàn bộ bằng chứng về việc ngươi hạ độc cha ta đến hội đồng trưởng lão từ ba ngày trước. Dù đêm nay ngươi có giết được ta, ngươi cũng không thể thoát khỏi phán quyết của họ."
"Ngươi nói dối." Thừa Uy gằn giọng, nhưng trong ánh mắt hắn đã thoáng hiện sự hoảng loạn không thể che giấu, cánh của hắn khẽ run lên một nhịp.
"Ta không cần nói dối." Bách Tranh đáp. "Ngươi chỉ cần chờ đến khi mặt trời lên, xem hội đồng trưởng lão có triệu tập khẩn cấp hay không, là biết ngay ta nói thật hay giả."
Sự hoảng loạn khiến Thừa Uy mất đi sự tỉnh táo vốn có. Hắn gầm lên, lao tới với một đòn tấn công liều lĩnh, mất kiểm soát, không còn tính toán cẩn thận như những hồi trước.
Bách Tranh đã chờ đúng khoảnh khắc này. Anh không né tránh, mà đón thẳng đòn tấn công, dùng chính đà lao của đối phương, xoay người, móng vuốt cả hai chân sau quét ngang, hất tung Thừa Uy lên cao, rồi giáng một cú đấm thẳng bằng toàn bộ sức nặng cơ thể xuống ngay giữa ngực hắn khi hắn còn đang chới với giữa không trung.
Diệp Thừa Uy rơi xuống nền đất, tạo thành một hố lõm sâu, thân hình dần thu nhỏ lại, trở về hình dạng con người, nằm bất động, hơi thở thoi thóp nhưng còn sống.
Ngao Việt Phong, chứng kiến chủ nhân mình ngã gục, không còn ý chí chiến đấu, quay người định bỏ chạy, nhưng vừa lao ra đến cửa đã bị một bóng người chặn đứng.
"Ngươi định đi đâu?" Ngao Tịnh đứng đó, dẫn theo một nhóm vệ binh mặc giáp bạc của hội đồng trưởng lão, những người đã vượt qua cánh cổng nối giữa Long Uyên và nhân gian ngay khi nhận được tin báo khẩn cấp từ Bách Tranh gửi qua Chương Dịch Phàm từ trước đó ba ngày.
Ngao Việt Phong bị bắt giữ ngay tại chỗ, không còn khả năng kháng cự trước đội vệ binh đông đảo.
Bách Tranh, cơ thể dần trở lại hình dạng con người, loạng choạng bước đến chỗ Tuyết Nhi, người vừa chạy đến đỡ lấy anh, nước mắt giàn giụa. "Anh không sao chứ?"
"Anh không sao." Anh đáp, dựa vào cô, hơi thở vẫn còn gấp gáp nhưng ánh mắt đã ánh lên niềm nhẹ nhõm. "Cảm ơn em, vì đã giữ được Long Ấn, và vì cả nhắc nhở đúng lúc kia nữa. Nếu không có nó, có lẽ anh đã không tìm ra cơ hội đó."
"Em không thể chỉ ngồi đó chờ đợi." Tuyết Nhi ôm chặt anh, giọng nghẹn ngào. "Em là vợ anh, chuyện này là chuyện của cả hai chúng ta."
Ngao Tịnh tiến đến, cúi đầu hành lễ trước Bách Tranh, ánh mắt lão đầy xúc động. "Điện hạ, hội đồng trưởng lão đã xác nhận toàn bộ bằng chứng. Diệp Thừa Uy sẽ bị áp giải về Long Uyên để chịu sự phán xét theo đúng luật tộc. Ngôi vị của ngài, từ hôm nay, chính thức được khôi phục."
"Ngao Tịnh." Bách Tranh nhìn lão bộc già, giọng nghẹn ngào. "Cảm ơn ngươi, vì đã không từ bỏ hy vọng suốt sáu năm qua, vì đã tìm cách gửi bằng chứng đúng lúc."
"Đó là bổn phận của thần." Ngao Tịnh đáp, cúi đầu sâu hơn, giọng run run vì xúc động. "Thần chỉ tiếc, đã không thể làm được nhiều hơn để bảo vệ điện hạ và tiên vương ngay từ đầu."
"Ngươi đã làm đủ rồi." Bách Tranh đáp, vỗ nhẹ lên vai lão, một cử chỉ thân tình hiếm hoi giữa bậc quân vương và bề tôi.
Bách Tranh nhìn Thừa Uy đang bị trói chặt, khiêng đi bởi các vệ binh, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn xót xa dâng lên trong lòng, nhẹ nhõm vì cuối cùng công lý đã được thực thi, xót xa vì đó dù sao cũng là người thân duy nhất còn sót lại của anh, giờ đã hoàn toàn sụp đổ vì chính tham vọng của bản thân.
"Đưa hắn đi đi." Anh nói, giọng mệt mỏi nhưng dứt khoát. "Để hội đồng trưởng lão xử lý theo đúng luật lệ. Ta không muốn thấy mặt hắn thêm lần nào nữa."
Bình minh bắt đầu ló rạng phía chân trời, ánh sáng đầu tiên của một ngày mới rọi xuống đống đổ nát của nhà kho cũ. Tuyết Nhi ngồi tựa vào vai Bách Tranh, cả hai đều thấm mệt nhưng lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Xa xa, tiếng sóng biển vẫn vỗ đều đặn vào bờ kè đá, như thể chưa từng có gì bất thường xảy ra trong đêm vừa qua, nơi vừa chứng kiến một trận chiến sinh tử làm thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cả một dòng tộc cổ xưa, và cũng là nơi minh chứng cho một tình yêu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi ranh giới, kể cả ranh giới giữa hai thế giới tưởng chừng không bao giờ có thể giao thoa.