Chương 15
Chương 15 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
Sau sự cố phanh xe, Giang Chấn Hưng, dù chưa biết toàn bộ sự thật, cũng đã nhận ra có điều gì đó bất ổn đang xảy ra xung quanh con gái mình. Ông lập tức cử thêm hai vệ sĩ riêng đến túc trực bảo vệ căn nhà nhỏ của hai vợ chồng, bất chấp sự phản đối nhẹ nhàng của Bách Tranh rằng anh có thể tự bảo vệ vợ mình.
"Cẩn tắc vô áy náy." Giang Chấn Hưng nói, ánh mắt nhìn con rể đầy dò xét. "Dạo này có nhiều chuyện lạ xảy ra quá, cha không thể yên tâm nếu không có người canh gác."
Hai vệ sĩ, một người tên Kiều Bảo Long, người còn lại tên Vệ Thanh Hải, đều là những cựu quân nhân dày dạn kinh nghiệm, được tuyển chọn kỹ lưỡng từ đội an ninh riêng của Tập đoàn Chấn Hưng, thường xuyên túc trực quanh khu vực nhà từ chập tối đến sáng sớm.
"Cậu nghĩ chuyện lạ mà ông chủ nhắc đến là gì vậy?" Vệ Thanh Hải hỏi đồng đội trong lúc tuần tra vòng đầu tiên quanh khu vườn, giọng có phần tò mò. "Nghe nói cậu Bách Tranh này có lai lịch bí ẩn lắm, không biết có liên quan gì đến chuyện an ninh không."
"Việc của mình là canh gác, không phải tò mò chuyện người khác." Kiều Bảo Long đáp, giọng nghiêm túc đúng chất một cựu quân nhân kỷ luật. "Nhưng thật mà nói, tôi cũng thấy có gì đó là lạ. Vụ phanh xe hỏng vừa rồi không đơn giản như báo cáo cảnh sát nói đâu, tôi từng làm kỹ thuật viên trước khi vào quân đội, phanh xe hỏng kiểu đó không tự nhiên mà có."
Cả hai không ngờ rằng, chỉ vài giờ sau cuộc trò chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy, họ sẽ phải đối mặt với một hiểm nguy thực sự vượt xa mọi dự đoán của một đội an ninh doanh nghiệp thông thường, một hiểm nguy mà không khóa huấn luyện quân sự nào có thể chuẩn bị trước cho họ.
Đêm hôm đó, khi cả khu phố đã chìm vào giấc ngủ, một chiếc xe tải nhỏ không biển số dừng lại cách nhà Bách Tranh và Tuyết Nhi chừng năm mươi mét, năm gã đàn ông vóc dáng to lớn, mặc đồ đen bịt kín mặt lặng lẽ bước xuống, di chuyển áp sát vào bức tường rào phía sau khu vườn.
Đây là nhóm sát thủ đánh thuê được Ngao Việt Phong bí mật thuê mướn từ giới ngầm của thành phố, không hề biết rõ về thân phận thật của mục tiêu, chỉ được trả một khoản tiền hậu hĩnh để bắt cóc một người phụ nữ trẻ sống trong căn nhà này, mang đến một địa điểm đã định sẵn. Đây là phép thử của Ngao Việt Phong, một cách để dò xét phản ứng thực sự của Bách Tranh mà không cần chính hắn phải ra mặt.
Kiều Bảo Long, đang tuần tra quanh khu vườn, phát hiện bóng người lạ trèo qua tường rào, lập tức hô hoán báo động. "Có kẻ đột nhập!"
Ngay lập tức, nhóm sát thủ ra tay tấn công, một tên rút dao đâm thẳng vào Kiều Bảo Long trước khi anh kịp phản ứng, khiến anh ngã quỵ xuống, máu chảy ướt đẫm vai áo. Vệ Thanh Hải chạy đến ứng cứu nhưng cũng nhanh chóng bị áp đảo bởi số đông, bị đánh ngã gục xuống nền đất.
Tiếng động ồn ào đánh thức Tuyết Nhi và Bách Tranh đang ngủ trong nhà. Bách Tranh bật dậy ngay lập tức, linh cảm mách bảo anh có chuyện chẳng lành đang xảy ra. "Em ở trong phòng, khóa cửa lại, đừng ra ngoài dù có nghe thấy bất cứ điều gì!" Anh dặn dò Tuyết Nhi, giọng gấp gáp, rồi lao ra khỏi phòng.
Vừa ra đến sân, anh thấy hai vệ sĩ đã nằm bất tỉnh trên nền đất đẫm máu, còn năm gã sát thủ đang tiến thẳng về phía cửa nhà, một tên trong đó đã cầm sẵn một cuộn dây thừng, rõ ràng có ý định bắt người.
"Dừng lại!" Bách Tranh gầm lên, cơn giận dữ dâng trào khi nhìn thấy hai người vô tội bị thương chỉ vì bảo vệ gia đình anh.
"Ơ, tưởng gì, hóa ra chỉ là một thằng chồng thôi à?" Tên cầm đầu nhóm sát thủ cười khẩy, ra hiệu cho đồng bọn tiến lên. "Anh em, xử lý nhanh gọn rồi rút."
Năm tên sát thủ đồng loạt xông vào tấn công Bách Tranh, dùng cả dao lẫn gậy sắt, những đòn tấn công được phối hợp bài bản cho thấy đây không phải những kẻ tay ngang tầm thường. Nhưng đối với Bách Tranh, những đòn tấn công ấy chẳng khác nào trò trẻ con so với những gì anh đã từng phải đối mặt trong các cuộc huấn luyện khắc nghiệt thời niên thiếu tại Long Uyên.
Anh né tránh nhát dao đầu tiên một cách nhẹ nhàng, tay tóm lấy cổ tay kẻ tấn công, chỉ dùng một lực rất nhỏ đã khiến xương cổ tay hắn kêu rắc một tiếng, khiến hắn hét lên đau đớn, con dao rơi xuống đất. Một tên khác vung gậy sắt đánh thẳng vào đầu anh, nhưng Bách Tranh chỉ đưa tay lên đỡ, chiếc gậy sắt cứng cáp bị bẻ cong queo như một sợi dây thép mềm.
Trong lúc giao chiến, ánh mắt Bách Tranh, vốn dĩ đen sâu như mực, bắt đầu chuyển sang một màu ánh kim lấp lánh dưới ánh trăng, một dấu hiệu của việc anh đang phải vận dụng linh lực mạnh hơn để đối phó nhanh chóng với đám đông tấn công cùng lúc. Nơi cánh tay anh, khi vung ra một cú đấm hạ gục tên thứ ba, một lớp vảy mờ ánh xanh đen thoáng hiện lên trên làn da rồi biến mất ngay sau đó, nhanh đến mức chỉ có ai đủ tinh mắt mới có thể nhận ra.
Chỉ trong chưa đầy một phút, cả năm tên sát thủ đã nằm gục trên mặt đất, kẻ gãy tay, kẻ bất tỉnh, không một ai còn khả năng chống cự. Bách Tranh đứng giữa đám người ngã gục, hơi thở vẫn đều đặn, không hề có dấu hiệu mệt mỏi của một trận chiến vừa diễn ra.
"Trời ơi..." Một giọng nói run rẩy vang lên từ phía cổng, khiến Bách Tranh giật mình quay lại. Đó là bà Đinh Ngọc Thu, người hàng xóm sát vách, đã bị tiếng ồn đánh thức và chạy ra xem chuyện gì đang xảy ra, đúng lúc chứng kiến toàn bộ cảnh tượng cuối cùng của trận chiến, bao gồm cả khoảnh khắc ánh mắt Bách Tranh lấp lánh ánh kim kỳ lạ dưới ánh trăng.
Kiều Bảo Long, dù đang bị thương nhưng vẫn còn tỉnh táo, cũng đã kịp nhìn thấy một phần cảnh tượng ấy trước khi ngất lịm vì mất máu, ánh mắt anh trước khi khép lại vẫn còn đọng lại vẻ kinh ngạc tột độ.
"Bà Thu, xin bà đừng nói với ai về chuyện này." Bách Tranh vội vàng tiến đến, giọng khẩn khoản, cố gắng giữ bình tĩnh dù cả người vẫn còn vương chút hơi thở dồn dập sau trận chiến vừa rồi. "Tôi sẽ giải thích sau, nhưng bây giờ, tôi cần gọi cấp cứu cho hai người vệ sĩ trước."
Bà Ngọc Thu, vẫn còn chưa hết bàng hoàng, gật đầu lắp bắp, nhưng ánh mắt bà nhìn Bách Tranh đã hoàn toàn khác trước, một sự pha trộn giữa sợ hãi và kinh ngạc khó che giấu.
Tuyết Nhi, không thể chịu đựng nổi sự lo lắng khi nghe tiếng ồn ào bên ngoài, đã bất chấp lời dặn của chồng, mở cửa chạy ra sân, đúng lúc kịp nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn với năm gã đàn ông nằm la liệt và hai vệ sĩ bị thương nặng.
"Bách Tranh!" Cô hét lên, chạy đến bên anh, ánh mắt kiểm tra khắp người anh xem có bị thương ở đâu không. "Anh có sao không?"
"Anh không sao, em đừng lo." Bách Tranh ôm lấy cô, nhưng ánh mắt anh vẫn không giấu được sự lo lắng khi nhìn về phía bà Ngọc Thu đang đứng cách đó không xa.
Xe cứu thương được gọi đến ngay sau đó, đưa hai vệ sĩ bị thương đi cấp cứu. Kiều Bảo Long, dù vết đâm khá sâu, may mắn không trúng động mạch chính, còn Vệ Thanh Hải chỉ bị chấn thương nhẹ do va đập. Cả hai đều được các bác sĩ xác nhận sẽ hồi phục hoàn toàn sau vài tuần dưỡng thương, một tin khiến Tuyết Nhi thở phào nhẹ nhõm, dù trong lòng vẫn không khỏi áy náy vì họ đã bị thương khi bảo vệ gia đình cô. Cảnh sát cũng nhanh chóng có mặt để bắt giữ năm tên sát thủ và điều tra sự việc. Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Ngay sáng hôm sau, bà Ngọc Thu, dù đã hứa sẽ giữ im lặng, vẫn không kìm được việc kể lại cho vài người bạn thân về "cảnh tượng kỳ lạ" mà bà chứng kiến đêm qua, về ánh mắt phát sáng và sức mạnh phi thường của người chồng trong ngôi nhà kế bên.
Câu chuyện, như một đốm lửa nhỏ gặp gió, nhanh chóng lan truyền khắp khu phố, rồi từ đó len lỏi vào các nhóm chat mạng xã hội, biến thành một tin đồn ngày càng được thêm thắt ly kỳ hơn qua mỗi lần kể lại.
Bách Tranh, khi biết tin đồn đã bắt đầu lan ra, đứng lặng trong phòng khách, ánh mắt đầy lo âu nhìn Tuyết Nhi. "Anh e rằng, mọi chuyện sẽ không còn có thể giữ kín được nữa." Anh nói, giọng nặng trĩu.
"Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Tuyết Nhi nắm chặt tay anh, ánh mắt kiên định không hề dao động. "Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, em cũng sẽ ở bên anh."
Nhưng cả hai đều không lường trước được, tin đồn ấy sẽ lan xa đến mức nào, và nó sẽ kéo theo những hệ lụy lớn lao ra sao đối với gia đình họ Giang, cũng như đẩy nhanh tốc độ của cuộc đối đầu sinh tử đang chờ đợi phía trước, một cuộc đối đầu mà cả hai người, dù đã chuẩn bị tinh thần đến đâu, vẫn không thể hình dung hết được mức độ nguy hiểm thực sự.