Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Người Chồng Ăn Mày Hóa Ra Là Rồng

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau cuộc trò chuyện với Giang Chấn Hưng, Bách Tranh nhận được một tin nhắn ngắn gọn từ một số điện thoại lạ: "Nửa đêm nay, một mình đến công viên bờ sông phía bắc thành phố. Nếu điện hạ không đến, chuyện xảy ra tiếp theo, ngài sẽ phải hối hận cả đời."

Anh biết ngay đây là Ngao Việt Phong, và dù linh cảm mách bảo đây có thể là một cái bẫy, anh vẫn quyết định đến, vì không thể để nguy cơ đe dọa treo lơ lửng trên đầu gia đình mình thêm nữa. Anh dặn dò Tuyết Nhi ở nhà cùng với vệ sĩ mới được tăng cường, nói dối rằng mình cần đi gặp Chương Dịch Phàm để bàn công việc, rồi lặng lẽ rời khỏi nhà khi trời vừa sập tối.

Trước khi đi, anh còn nán lại gọi điện báo cho Chương Dịch Phàm biết địa điểm và thời gian cuộc hẹn, dặn dò rằng nếu quá hai tiếng đồng hồ không có tin tức gì từ anh, hãy lập tức tìm cách liên lạc với Ngao Tịnh để nhờ trợ giúp. Đây là một biện pháp phòng hờ cẩn trọng, dù bản thân anh cũng không chắc chắn liệu nó có đủ để cứu mình nếu cuộc gặp gỡ đêm nay biến thành một cái bẫy chết người hay không.

"Điện hạ cứ yên tâm, thần sẽ theo dõi sát sao mọi diễn biến." Chương Dịch Phàm đáp, giọng vẫn còn lo lắng. "Nhưng thần khuyên ngài nên mang theo thứ gì đó để phòng thân, dù chỉ là tâm lý."

"Ta không cần." Bách Tranh đáp, giọng bình thản. "Nếu phải chiến đấu, linh lực của ta là đủ. Điều ta lo lắng không phải là bản thân, mà là những gì có thể xảy ra với gia đình nếu ta không xử lý ổn thỏa chuyện này ngay từ đêm nay."

Công viên bờ sông phía bắc lúc nửa đêm vắng lặng đến rợn người, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và ánh đèn đường thưa thớt hắt xuống mặt cỏ ướt sương. Ngao Việt Phong đã đứng chờ sẵn dưới một gốc cây cổ thụ, tay cầm một vật gì đó tựa như một mảnh gương tròn cổ xưa, ánh mắt lạnh lùng nhìn Bách Tranh tiến đến.

"Điện hạ đến đúng giờ." Hắn nói, khẽ cúi đầu, ánh mắt sắc lạnh quan sát từng cử động của Bách Tranh. "Hôm nay, nhiếp chính vương muốn đích thân nói chuyện với ngài."

Ngao Việt Phong giơ mảnh gương lên, vận một luồng linh lực nhẹ nhàng, mặt gương lập tức sáng lên, hiện ra hình ảnh một người đàn ông trung niên mặc long bào giản dị nhưng uy nghiêm, gương mặt có những nét tương đồng mờ nhạt với Bách Tranh, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo và đầy toan tính hơn nhiều.

"Cháu trai." Diệp Thừa Uy lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự giả tạo tinh vi. "Đã sáu năm rồi ta mới được nhìn thấy cháu, dù chỉ qua tấm gương truyền ảnh này."

"Ngươi không có tư cách gọi ta là cháu." Bách Tranh đáp, giọng lạnh băng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào hình ảnh trong gương đầy căm hận. "Ngươi đã hạ độc cha ta, vu cáo ta mưu phản. Ngươi nghĩ ta sẽ quên được những chuyện đó sao?"

Diệp Thừa Uy khẽ nhếch mép, không hề tỏ ra hối lỗi. "Cháu vẫn nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy sao? Để ta nói cho cháu nghe sự thật mà cha cháu chưa bao giờ dám thừa nhận: ông ấy là một vị vương nhân từ nhưng nhu nhược, để tộc rồng chúng ta ngày càng suy yếu trước sự bành trướng của thế giới loài người, để những quy tắc cổ hủ kìm hãm sự phát triển của cả một dòng tộc có lịch sử hàng ngàn năm. Ta chỉ đang làm điều cần thiết để cứu vãn tộc rồng khỏi sự diệt vong."

"Vậy nên ngươi chọn cách hạ độc anh trai mình, cướp đoạt ngôi vị bằng thủ đoạn đê hèn?" Bách Tranh gằn giọng, nắm tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

"Quyền lực chưa bao giờ được trao tay một cách sạch sẽ, cháu trai của ta." Diệp Thừa Uy đáp, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng sợ. "Và giờ đây, sau sáu năm nhiếp chính, ta đã chứng minh được năng lực của mình. Tộc rồng dưới sự cai quản của ta đã mở rộng ảnh hưởng vào nhiều lĩnh vực của thế giới loài người, tích lũy được nguồn lực mà thời cha cháu chưa từng dám nghĩ đến. Cháu, một thái tử để lộ tung tích chỉ vì cứu một cô gái loài người, một thái tử sống lẩn trốn như một kẻ ăn mày suốt sáu năm trời, cháu nghĩ mình xứng đáng ngồi lên ngôi vị đó hơn ta sao?"

Bách Tranh im lặng một lúc, cảm nhận được sự tự tin đến mức ngạo mạn trong từng lời nói của Diệp Thừa Uy, nhưng cũng đồng thời nhận ra, đằng sau những lý lẽ nghe có vẻ hợp lý ấy, chỉ là một sự biện minh trắng trợn cho tham vọng quyền lực cá nhân.

"Ngươi có thể tự lừa dối bản thân bằng bất cứ lý lẽ nào ngươi muốn." Bách Tranh đáp, giọng đanh thép. "Nhưng sự thật vẫn là sự thật: ngươi đã hạ độc cha ta, một hành động phản nghịch không thể tha thứ theo bất kỳ luật lệ nào của tộc rồng. Ta sẽ tìm ra bằng chứng, và ta sẽ đưa ngươi ra trước các trưởng lão để chịu tội."

"Cháu vẫn ngây thơ như xưa." Diệp Thừa Uy lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối giả tạo. "Được rồi, nếu cháu không muốn nói chuyện phải trái, vậy ta sẽ nói thẳng vào vấn đề. Ta cho cháu ba ngày để suy nghĩ. Giao nộp Long Ấn cho Ngao Việt Phong, tuyên bố từ bỏ mọi quyền tranh chấp ngôi vị, và ta sẽ để cháu sống yên ổn ở nhân gian này cùng với vị phu nhân của cháu."

"Còn nếu ta từ chối?" Bách Tranh hỏi, ánh mắt không hề nao núng.

"Nếu cháu từ chối." Diệp Thừa Uy đáp, giọng lạnh lẽo hẳn đi, không còn chút giả tạo ấm áp nào. "Ta sẽ để Ngao Việt Phong cho cháu thấy, gia đình vợ cháu sẽ phải trả giá như thế nào cho sự bướng bỉnh của cháu. Tập đoàn Chấn Hưng, biệt thự Ánh Dương, tất cả những gì cháu đang cố bảo vệ, ta có thể phá hủy chỉ trong một đêm nếu ta muốn."

Bách Tranh nghiến răng, cơn giận dữ bùng lên dữ dội trong lòng, nhưng anh vẫn cố kìm nén, biết rằng nóng giận vào lúc này chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. "Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm, Diệp Thừa Uy. Ta thề."

"Ta sẽ chờ xem cháu làm được gì." Diệp Thừa Uy cười nhạt, hình ảnh trong gương bắt đầu mờ dần. "Ba ngày, cháu trai. Đừng để ta phải chờ đợi thêm."

Hình ảnh biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại Ngao Việt Phong đứng đó, ánh mắt nhìn Bách Tranh với một vẻ gì đó gần như thương hại. "Điện hạ, thần khuyên ngài nên suy nghĩ thấu đáo. Nhiếp chính vương không phải người nói suông."

"Ngươi phục vụ cho một kẻ phản nghịch giết cha hại anh, ngươi không thấy nhục nhã sao?" Bách Tranh hỏi, giọng đầy khinh miệt.

Ngao Việt Phong khẽ sững lại, trong ánh mắt hắn thoáng qua một chút phức tạp khó gọi tên, nhưng rồi hắn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy. "Thần chỉ là kẻ làm công ăn lương, điện hạ. Ba ngày nữa, thần sẽ quay lại để nghe câu trả lời của ngài." Nói xong, hắn quay người rời đi, bóng dáng nhanh chóng khuất trong bóng tối của công viên.

Bách Tranh đứng lặng một mình bên bờ sông, ánh mắt anh nhìn xuống dòng nước đang chảy xiết dưới ánh trăng, lòng đầy giằng xé. Anh biết, mình không thể giao nộp Long Ấn, vì làm vậy đồng nghĩa với việc từ bỏ mọi hy vọng minh oan cho cha, để Diệp Thừa Uy vĩnh viễn thao túng tộc rồng bằng những thủ đoạn đê hèn. Nhưng nếu anh từ chối, gia đình Tuyết Nhi, người anh yêu thương nhất, sẽ phải đối mặt với nguy hiểm không thể lường trước.

Anh gọi điện cho Chương Dịch Phàm ngay trong đêm, giọng đầy quyết tâm. "Ta cần ngươi giúp ta chuẩn bị mọi thứ. Ta không có ý định giao nộp Long Ấn, và ta cũng sẽ không để Diệp Thừa Uy động đến một sợi tóc nào của gia đình Tuyết Nhi. Ta cần biết rõ hơn về kế hoạch của hắn, về những điểm yếu mà ta có thể khai thác."

"Điện hạ định phản công?" Chương Dịch Phàm hỏi, giọng có phần lo lắng lẫn hào hứng.

"Đúng vậy." Bách Tranh đáp, ánh mắt anh nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, một quyết tâm sắt đá dần hình thành trong lòng. "Đã đến lúc, ta không thể tiếp tục trốn tránh thêm nữa. Ta sẽ đối mặt với Diệp Thừa Uy, không phải bằng sự sợ hãi của một kẻ lưu vong, mà bằng tư thế của một thái tử sẵn sàng giành lại những gì thuộc về mình."

"Điện hạ có cần thần liên lạc thử với Ngao Tịnh để dò hỏi thêm tình hình bên trong Long Uyên không?" Chương Dịch Phàm hỏi thêm, giọng cẩn trọng cân nhắc từng lời. "Nếu có được lời khai hay bằng chứng cụ thể về việc Diệp Thừa Uy hạ độc tiên vương, có lẽ đó sẽ là con át chủ bài quan trọng nhất của chúng ta."

"Đúng vậy, hãy liên lạc với Ngao Tịnh ngay." Bách Tranh đáp, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc bén. "Nếu có bằng chứng xác thực, ta muốn nó được gửi thẳng đến hội đồng trưởng lão, để dù chuyện gì xảy ra với ta, công lý cũng sẽ không bị chôn vùi."

Đêm đó, khi trở về nhà rất khuya, Bách Tranh nhìn Tuyết Nhi đang ngủ say, gương mặt bình yên không hề hay biết về cơn bão đang chờ đợi phía trước. Anh ngồi xuống bên giường, khẽ vuốt ve mái tóc cô, trong lòng thầm hứa sẽ làm mọi cách để bảo vệ cô và gia đình cô, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.

Đã sao chép liên kết chương