Nơi Nắng Trở Về
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Nơi Nắng Trở Về

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Suốt mấy tuần liền sau trận lũ, bà Tám âm thầm làm việc nhiều hơn thường lệ mà không hề than vãn với ai. Ngoài việc lo cơm nước cho Miên và Phong, bà còn lụi cụi ra vườn nhặt cỏ, gom củi, thậm chí còn giấu Miên tự mình vác từng bao đất mùn nhỏ để bón cho luống rau mới gieo, chỉ vì thấy hai đứa trẻ quá bận rộn với việc tái thiết nông trại và chuẩn bị đối phó với vị khách lạ sắp đến.

Miên phát hiện ra điều này một buổi chiều, khi cô tình cờ thấy ngoại đang ngồi thở dốc bên hiên nhà, tay ôm lấy ngực, mồ hôi vã ra như tắm dù trời không nóng lắm.

"Ngoại! Ngoại sao vậy?" Miên hoảng hốt chạy tới, đỡ lấy bà.

"Không sao, không sao," Bà Tám xua tay, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Chỉ là hơi mệt thôi con, để ngoại nghỉ một lát là khỏe lại ngay."

Nhưng chỉ vài phút sau, bà Tám đột ngột lảo đảo, mắt trợn ngược rồi ngã khuỵu xuống nền sân xi măng. Miên hét lên thất thanh, ôm chặt lấy bà, gọi Phong đang làm việc ngoài vườn chạy vào.

Phong lao tới, nhanh chóng kiểm tra mạch và hơi thở của bà Tám, gương mặt anh tái mét. "Huyết áp bà tăng cao đột ngột, phải đưa đi bệnh viện ngay, không thể chậm trễ được!"

Không kịp gọi xe cấp cứu vì trạm y tế xã cách quá xa và thiếu thiết bị, Phong bế thốc bà Tám lên chiếc xe máy cũ, Miên ngồi phía sau ôm chặt lấy bà để giữ thăng bằng, cả ba lao đi trong đêm tối trên con đường đèo quanh co để tới bệnh viện huyện, cách đó gần ba mươi cây số.

Suốt quãng đường, Miên ôm ghì lấy tấm lưng gầy gò của ngoại, nước mắt cô chảy dài không ngừng, miệng liên tục thì thầm những lời cầu nguyện rời rạc. Cô nhớ lại tất cả những gì bà đã hy sinh cho cô: từ cuộc gọi ấm áp năm nào kéo cô ra khỏi vực thẳm tuyệt vọng, đến cuốn sổ đỏ bà không ngần ngại đưa ra thế chấp để cô và Phong có vốn làm ăn. Nếu có chuyện gì xảy ra với ngoại, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình vì đã quá mải mê với nông trại mà không để ý bà đã âm thầm gắng sức đến mức nào.

Tại bệnh viện huyện, sau nhiều giờ cấp cứu căng thẳng, bác sĩ thông báo bà Tám bị tai biến nhẹ do huyết áp tăng đột ngột kết hợp với tình trạng kiệt sức kéo dài. May mắn được đưa đến kịp thời nên không để lại di chứng liệt, nhưng bà cần nằm viện theo dõi ít nhất một tuần, và sau đó phải điều trị, tẩm bổ dài hạn để hồi phục hoàn toàn.

Miên ngồi sụp xuống hành lang bệnh viện, cả người rã rời sau cơn hoảng loạn. Phong ngồi cạnh cô, im lặng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, truyền sang một chút hơi ấm vững chãi.

"Bác sĩ bảo tạm ổn rồi, Miên," Phong nói khẽ. "Ngoại sẽ khỏe lại thôi."

"Tại tôi hết," Miên nghẹn ngào, giọng cô vỡ vụn. "Tôi cứ mải lo đối phó với chuyện tập đoàn, chuyện vay vốn, mà không để ý ngoại đã âm thầm gánh vác bao nhiêu việc nặng nhọc. Ngoại đã lớn tuổi rồi mà tôi..."

"Không phải lỗi của cô," Phong cắt ngang, giọng anh cương quyết. "Ngoại thương chúng ta nên mới giấu đi sự mệt mỏi của mình. Đây là lỗi chung, chúng ta cần phải cẩn thận và quan tâm nhau nhiều hơn từ giờ trở đi."

Đêm đầu tiên ở bệnh viện, Miên và Phong thay nhau túc trực bên giường bệnh, không ai chợp mắt nổi dù chỉ một phút. Tiếng máy đo nhịp tim kêu tít tít đều đặn trong phòng bệnh trở thành thứ âm thanh duy nhất neo giữ tâm trí Miên khỏi rơi vào hoảng loạn. Cô ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc đầy vết chai của ngoại, nhớ lại biết bao ký ức tuổi thơ: những buổi trưa hè được bà ru ngủ bằng câu hò cao nguyên, những lần bà lụi cụi nấu nồi cháo giải cảm mỗi khi cô ốm vặt. Giờ đây, nhìn ngoại nằm bất động trên giường bệnh với dây nhợ chằng chịt quanh người, cô mới thấm thía nỗi sợ hãi của việc có thể mất đi người thân yêu nhất đời mình.

Đến rạng sáng, bà Tám khẽ mở mắt, giọng bà yếu ớt nhưng vẫn cố gắng trấn an đứa cháu đang đỏ hoe mắt vì khóc. "Con đừng lo cho ngoại quá, ngoại chỉ là già rồi, sức khỏe không như xưa thôi. Con với thằng Phong lo mà giữ gìn sức khỏe, đừng vì ngoại mà bỏ bê công việc ngoài vườn."

"Ngoại đừng nói vậy," Miên nghẹn ngào, siết chặt tay bà. "Không có gì quan trọng hơn sức khỏe của ngoại cả. Nông trại có thể chờ, nhưng ngoại thì con không thể chờ được."

Bà Tám khẽ mỉm cười yếu ớt, ánh mắt bà dịu dàng nhìn cháu gái, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ nhờ tác dụng của thuốc an thần. Miên ngồi lặng nhìn gương mặt nhăn nheo nhưng bình yên của bà, lòng cô thầm hứa sẽ làm mọi cách để ngoại được sống những năm tháng còn lại trong an nhàn, không phải lo nghĩ gì thêm nữa.

Ba ngày sau, khi bà Tám đã tỉnh táo hơn và có thể nói chuyện, hóa đơn viện phí tạm ứng đầu tiên được gửi tới khiến Miên không khỏi giật mình: gần bốn mươi triệu đồng cho những ngày theo dõi tích cực, chưa kể chi phí thuốc men và các đợt tái khám sắp tới.

Đây là một con số không nhỏ, đặc biệt trong bối cảnh Nông Trại Mộc vừa gánh khoản thiệt hại nặng nề sau trận lũ, lại vừa bị ngân hàng từ chối khoản vay tái đầu tư. Miên ngồi trước quầy thu ngân, tay run run đếm lại số tiền mặt ít ỏi còn sót lại trong ví, lòng cô quặn thắt trước gánh nặng tài chính đang chồng chất lên nhau không ngừng.

Tối hôm đó, khi Phong ở lại bệnh viện trông bà Tám để Miên về nhà tắm rửa và lo liệu vài việc, cô ngồi một mình trong căn nhà vắng lặng, mở lại tấm danh thiếp của ông Đạt mà cô vẫn giữ trong túi xách suốt mấy tuần qua. Ánh mắt cô dán chặt vào dòng chữ mạ vàng "Tập đoàn Việt Xanh", những con số phúc lợi hào nhoáng lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí cô, lần này đi kèm với một sức nặng mới: viện phí của ngoại, khoản nợ tái đầu tư, và cả tương lai bấp bênh của cả nông trại.

Cô gọi điện cho Phong, kể lại nỗi lo lắng đang giằng xé trong lòng mình. "Anh Phong, hay là... chúng ta cứ thử nghe xem đề nghị của Việt Xanh là gì đã. Biết đâu họ chỉ muốn hợp tác thu mua nông sản, không nhất thiết phải động đến đất đai của chúng ta."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu trước khi Phong lên tiếng, giọng anh trở nên nghiêm nghị khác thường. "Miên, tôi hiểu áp lực tài chính hiện tại rất lớn. Nhưng tôi không tin một tập đoàn bất động sản lớn như vậy lại tự nhiên quan tâm tới một nông trại nhỏ chỉ để mua vài tấn rau. Họ nhắm vào đất, chắc chắn là vậy. Tôi không muốn chúng ta vì khó khăn trước mắt mà vội vàng mở cửa cho một thứ có thể phá hủy tất cả những gì chúng ta đã xây dựng."

"Vậy anh muốn tôi làm gì? Để mặc ngoại nằm viện mà không biết lấy tiền đâu ra trả nợ à?" Giọng Miên bất giác cao lên, sự căng thẳng dồn nén bấy lâu bật ra thành lời gay gắt hơn cô mong muốn.

"Tôi không nói vậy," Phong đáp, giọng anh cũng có phần cứng rắn hơn. "Tôi chỉ đang cố bảo vệ những gì chúng ta đã đổ mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu để gây dựng. Tiền bạc có thể xoay sở bằng nhiều cách khác, nhưng đất đai và lòng tin của bà con, một khi đã mất thì không lấy lại được."

Cuộc gọi kết thúc trong một sự im lặng nặng nề chưa từng có giữa hai người kể từ ngày họ trở thành cổ đông của nhau. Miên ngồi thẫn thờ trong bóng tối, tay vẫn cầm chặt tấm danh thiếp, lòng cô rối bời giữa hai lựa chọn: tin tưởng tuyệt đối vào nguyên tắc của Phong, hay tìm một lối thoát thực dụng hơn cho gánh nặng tài chính đang đè nặng lên vai cả gia đình.

Đây là lần đầu tiên, kể từ ngày họ nắm tay nhau dưới ánh nắng chiều tuyên bố trở thành cổ đông của Nông Trại Mộc, một vết rạn nhỏ đã âm thầm xuất hiện giữa hai trái tim từng đồng điệu tuyệt đối.

Miên đặt điện thoại xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu, cảm giác bất lực dâng lên nghẹn cả cổ họng. Cô hiểu những gì Phong nói không sai, nhưng sự đúng đắn về nguyên tắc đôi khi lại quá xa xỉ trước một hóa đơn viện phí đang treo lơ lửng và một người bà đang nằm trên giường bệnh. Cô nhìn quanh căn nhà gỗ đơn sơ, ánh mắt dừng lại nơi góc tủ cũ kỹ nơi ngoại vẫn cất giữ những kỷ vật của ông ngoại, lòng cô quặn thắt giữa hai tiếng gọi: một bên là lý tưởng trong sạch mà cô và Phong đã cùng nhau xây dựng, một bên là trách nhiệm thực tế của một người cháu trước sức khỏe của người bà đã hy sinh cả đời vì mình.

Cô mở lại tin nhắn từ trợ lý của chị Hà, ngón tay lưỡng lự trên màn hình rất lâu. Cuối cùng, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang, cô gõ một dòng trả lời ngắn gọn: "Tôi đồng ý gặp mặt để nghe rõ hơn về đề nghị hợp tác. Xin sắp xếp lịch cụ thể." Cô gửi tin nhắn đi, rồi ngồi thẫn thờ nhìn màn hình một lúc lâu, tự nhủ với lòng mình rằng đây chỉ là một cuộc gặp gỡ để nghe ngóng thông tin, không phải một sự phản bội đối với những gì cô và Phong đã cùng nhau gây dựng. Nhưng sâu trong lòng, cô biết, quyết định này, nếu Phong biết được, chắc chắn sẽ không đơn giản chỉ là một cuộc trò chuyện vô hại.

Đã sao chép liên kết chương