Nơi Nắng Trở Về
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Nơi Nắng Trở Về

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Một tuần sau đêm cãi vã, không khí trong ngôi nhà nhỏ trên cao nguyên vẫn chưa thể trở lại như xưa. Phong và Miên vẫn làm việc cùng nhau ngoài vườn, vẫn trao đổi những câu cần thiết về công việc, nhưng giữa họ đã dựng lên một bức tường vô hình, lịch sự nhưng xa cách, khiến cả hai đều cảm thấy ngột ngạt hơn bất kỳ trận thiên tai nào từng trải qua.

Miên vùi đầu vào công việc để tránh phải đối diện với sự im lặng nặng nề ấy. Cô nhận thêm việc thiết kế logo cho vài quán cà phê nhỏ ở thị trấn để kiếm thêm thu nhập, đồng thời vẫn cố gắng duy trì đơn hàng rau củ đều đặn dù nguồn lực bị san sẻ mỏng hơn trước rất nhiều.

Phong cũng vậy, anh vùi mình vào việc gia cố lại hệ thống thoát nước, dựng lại khung nhà màng bằng những vật liệu rẻ tiền anh có thể xoay xở được, làm việc từ khi mặt trời chưa mọc đến lúc trời tối mịt mới chịu nghỉ tay. Có những buổi tối, cả hai ngồi ăn cơm chung một mâm mà không ai nói với ai quá ba câu, chỉ có tiếng đũa bát khua nhẹ và tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn lấp đầy khoảng trống ngượng ngùng.

Chú Bảy và vài hộ dân đã chuyển đổi mô hình canh tác cũng bắt đầu cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm Nông Trại Mộc. Có người còn nghe phong thanh về việc Tập đoàn Việt Xanh đang ráo riết gặp gỡ từng hộ dân trong thôn để thuyết phục bán đất, hứa hẹn mức giá hấp dẫn kèm theo lời cảnh báo khéo léo rằng nếu chậm trễ, cơ hội tốt sẽ trôi qua. Không khí trong toàn thôn Đồi Thông, vì thế, cũng trở nên ngột ngạt, chia rẽ giữa những người muốn bán và những người còn do dự.

Buổi chiều hôm ấy, khi Miên đang sắp xếp lại kho thóc cũ để chứa giống mới, cô tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của bà Tám qua điện thoại trong buồng trong, giọng bà thì thầm nhưng đủ rõ để lọt vào tai cô.

"Alo, cô Hà phải không? Tôi là bà Tám, bà ngoại của cái Miên đây," Giọng bà Tám run run nhưng cố giữ bình tĩnh. "Tôi muốn hỏi về cái vụ mua đất đó. Tôi... tôi đồng ý bán riêng phần đất của tôi, không cần phải qua tụi trẻ nữa. Cô cho tôi biết cần làm thủ tục gì để nhận tiền sớm nhất có thể được không? Viện phí và thuốc men của tôi còn nợ bệnh viện, tôi không muốn hai đứa nó phải gánh thêm phần đó nữa."

Miên đứng chết sững sau cánh cửa, tay cô run lên, chiếc bao giống rơi khỏi tay lúc nào không hay, những hạt giống nhỏ li ti vung vãi trên nền đất. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe được: bà ngoại, người luôn dặn dò hai đứa cháu phải cẩn trọng trước những lời đường mật của thiên hạ, giờ đây lại đang âm thầm liên hệ với chính Việt Xanh để bán đi mảnh đất cuối cùng mà ông ngoại để lại, chỉ vì không muốn trở thành gánh nặng tài chính cho cô và Phong.

Cô đẩy cửa bước vào, nước mắt đã lưng tròng. "Ngoại! Ngoại đang làm gì vậy?"

Bà Tám giật mình, vội vàng cúp máy, gương mặt bà lộ rõ vẻ hoảng hốt bị bắt gặp. "Miên, con... con nghe được hết rồi à?"

"Sao ngoại lại làm vậy?" Miên quỳ sụp xuống bên cạnh bà, giọng cô nghẹn ngào. "Ngoại không nhớ chính ngoại là người dặn tụi con phải cẩn thận với họ sao? Sao giờ ngoại lại định bán đất cho họ?"

Bà Tám cầm lấy tay Miên, đôi mắt đục ngầu của bà ầng ậng nước. "Ngoại già rồi con ơi, ngoại không muốn nhìn thấy con và thằng Phong cãi vã, rạn nứt tình cảm chỉ vì tiền viện phí của ngoại. Ngoại nghe hàng xóm kể lại, hôm trước hai đứa cãi nhau to lắm phải không? Ngoại chỉ còn cái mạng già này với miếng đất, bán nó đi để tụi con yên ổn làm ăn, được vợ chồng hạnh phúc, với ngoại vậy là đủ rồi."

Nghe những lời ấy, Miên ôm chầm lấy bà, khóc nức nở không thành tiếng. Cô không ngờ, sự rạn nứt giữa cô và Phong, dù họ đã cố gắng giấu giếm, vẫn không lọt qua được đôi mắt tinh tường của một người bà luôn âm thầm quan sát và lo lắng cho những đứa cháu của mình.

"Ngoại, ngoại không được làm vậy," Miên lau nước mắt, giọng cô dần trở nên kiên quyết. "Mảnh đất này không chỉ là tài sản, đó là cả cuộc đời ông ngoại, là nơi con tìm lại được chính mình sau những năm tháng kiệt quệ ở thành phố. Con sẽ không để nó bị bán đi chỉ vì một khoản viện phí. Con hứa, con sẽ tìm được cách khác."

Đúng lúc đó, Phong bước vào, vô tình nghe được phần cuối câu chuyện. Anh đứng lặng ở cửa, nhìn cảnh hai bà cháu ôm nhau khóc, rồi từ từ hiểu ra toàn bộ sự việc. Cơn giận trong lòng anh suốt tuần qua bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng khẩn cấp hơn nhiều.

"Bà Tám," Phong quỳ xuống bên cạnh, giọng anh dịu dàng nhưng kiên quyết. "Bà đừng làm vậy. Chuyện của con và Miên, tụi con tự giải quyết được. Nhưng đất đai của bà, một khi bán đi là mất vĩnh viễn, không thể chuộc lại được nữa đâu."

"Nhưng viện phí—" Bà Tám định phản đối.

"Viện phí của bà, để tụi con lo," Phong cắt ngang, ánh mắt anh nhìn sang Miên, tia nhìn ấy tuy vẫn còn chút gượng gạo nhưng đã không còn sự lạnh lùng của những ngày qua. "Chúng tôi sẽ tìm cách, dù có phải làm việc ngày đêm, dù có phải bán bớt tài sản khác, cũng sẽ không để bà phải hy sinh mảnh đất này."

Bà Tám nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt bà tràn ngập tình thương lẫn lo lắng. Bà gật đầu, không nói thêm gì, chỉ nắm chặt lấy tay cả hai như một lời cầu xin thầm lặng rằng họ hãy làm hòa, hãy cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Tối hôm đó, sau khi bà Tám đã yên giấc, Miên và Phong ngồi đối diện nhau ngoài hiên lần đầu tiên sau một tuần lạnh nhạt. Không khí giữa họ vẫn còn ngượng ngùng, nhưng cả hai đều hiểu, đây là lúc cần phải nói thẳng với nhau mọi điều còn khúc mắc.

"Tôi xin lỗi vì đã giấu anh chuyện gặp chị Hà," Miên lên tiếng trước, giọng cô chân thành. "Tôi sợ hãi, tôi hoang mang, và tôi đã chọn sai cách để đối diện với nỗi sợ đó. Nhưng tôi chưa từng, và sẽ không bao giờ đồng ý bán đất cho họ, anh Phong ạ."

Phong im lặng một lúc, ánh mắt anh nhìn ra khu vườn tối om ngoài kia. "Tôi cũng có lỗi. Tôi đã quá vội vàng kết luận cô phản bội mà không cho cô cơ hội giải thích đầy đủ. Có lẽ, chính tôi cũng đã quên mất rằng, gánh nặng tài chính không phải chỉ mình tôi phải chịu, mà cô cũng đang một mình vật lộn với nó."

"Từ giờ, dù chuyện gì xảy ra, tôi cũng muốn cô nói thẳng với tôi," Phong nói tiếp, giọng anh mềm mỏng hơn hẳn. "Kể cả khi cô sợ hãi, kể cả khi cô nghĩ tôi sẽ không đồng ý. Chúng ta là cổ đông của nhau, nhưng quan trọng hơn, tôi muốn chúng ta là chỗ dựa của nhau."

"Em hứa," Miên khẽ đáp, giọng cô run run nhưng chân thành. "Và em cũng muốn anh hiểu rằng, dù áp lực tài chính lớn đến đâu, em chưa từng một giây phút nào coi mảnh đất này chỉ là một món hàng có thể đem ra đổi chác. Nó là nơi em học được cách yêu thương lao động, là nơi em tìm lại được chính mình, và là nơi có anh."

Phong quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong đêm tối vẫn ánh lên một sự dịu dàng quen thuộc. Anh khẽ đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối của Miên, siết nhẹ một cái như một lời xác nhận không cần diễn giải thêm bằng lời nói.

Họ ngồi im lặng bên nhau một lúc lâu, tay trong tay, và khoảng cách giữa họ dường như đã thu hẹp lại đôi chút. Ngoài kia, tiếng điện thoại của Miên bỗng rung lên. Là tin nhắn từ số lạ.

**[Số lạ]:** *Thời hạn hai tuần chị Hà đưa ra đã gần hết. Cuộc họp quyết định của thôn Đồi Thông sẽ diễn ra vào cuối tuần này. Mong em suy nghĩ kỹ trước khi quá muộn. - Đạt (Việt Xanh)*

Miên đưa điện thoại cho Phong xem, cả hai nhìn nhau, trong ánh mắt đều hiện lên một sự quyết tâm mới mẻ đang dần thay thế cho nỗi sợ hãi và hiểu lầm của những ngày qua.

"Cuối tuần này," Phong lẩm bẩm, tay anh siết chặt lấy chiếc điện thoại. "Chỉ còn ba ngày nữa. Ngân hàng từ chối, viện phí của bà chưa trả hết, và giờ cả thôn phải quyết định trong ba ngày liệu có bán đất cho một tập đoàn mà chúng ta còn chưa hiểu rõ ý đồ thực sự của họ là gì."

"Chúng ta không thể để họ áp đặt tốc độ của cuộc chơi này," Miên nói, giọng cô dần lấy lại sự sắc bén quen thuộc của một người từng làm việc trong ngành truyền thông. "Nếu họ vội vàng ép thời hạn như vậy, chắc chắn có điều gì đó họ không muốn để lộ ra quá lâu. Em cần thời gian để tìm hiểu kỹ hơn về những gì thực sự nằm sau cái vỏ bọc 'làng nông nghiệp sinh thái' kia."

"Cô có nghĩ ra cách nào chưa?" Phong hỏi, ánh mắt anh nhìn cô đầy tin tưởng, một sự tin tưởng mà chỉ vài giờ trước đó dường như đã sứt mẻ nghiêm trọng.

"Em sẽ gọi cho Mai," Miên đáp, quyết đoán. "Con bé quen biết rộng ở thành phố, biết đâu qua nó, mình có thể tìm ra ai đó đủ khả năng điều tra sâu hơn về hồ sơ pháp lý và kế hoạch thực sự của Việt Xanh."

Ván bài cuối cùng đã được đặt lên bàn, và họ biết, mình không còn nhiều thời gian để do dự nữa.

Đã sao chép liên kết chương