Chương 4
Chương 4 — Nơi Nắng Trở Về
Đến ngày thứ tư ở quê, sự nhàn rỗi bắt đầu gặm nhấm Miên.
Ở thành phố, cô quen với việc bộ não luôn phải hoạt động với công suất 200%, nhảy từ cửa sổ chat này sang email nọ. Giờ đây, đối diện với một ngày dài chỉ có ăn, ngủ và nghe chim hót, Miên cảm thấy một sự bứt rứt khó tả. Cơ thể cô đã quen với nhịp điệu hối hả, việc dừng lại đột ngột khiến cô giống như một chiếc xe đang chạy với vận tốc cao bị bóp phanh gấp.
Cô thử nằm dài trên chõng tre đọc lại cuốn tiểu thuyết mua từ hồi sinh viên nhưng chưa từng có thời gian giở ra, nhưng chỉ được vài trang, tâm trí cô lại lang thang đâu đâu. Cô thử phụ ngoại vá lại mấy chiếc áo cũ, nhưng đường kim mũi chỉ nguệch ngoạc đến mức ngoại phải giành lại, cười bảo cô "tay chân vụng về như gà mắc tóc". Sự vô dụng ấy khiến Miên bực bội với chính mình hơn là với ai khác. Cô vốn quen được đánh giá bằng năng suất, bằng những con số KPI rõ ràng; giờ đây không có gì để đo lường, cô cảm thấy mình như đang trôi nổi vô định.
Sáng sớm, Miên xỏ đôi ủng cao su mượn của ngoại, quyết định bước ra khu vườn phía sau.
Hoàng Phong vẫn ở đó, nhịp nhàng vung chiếc cuốc chim bổ xuống khoảnh đất cứng ngắc, lật lên những tảng đất sét đỏ au. Tấm lưng áo sơ mi của anh ướt đẫm mồ hôi.
Miên đứng nhìn một lúc, quan sát từng động tác của Phong. Có một sự nhịp nhàng lạ lùng trong cách anh làm việc, không hề vội vã nhưng cũng không chậm chạp, giống như anh đã tính toán trước mỗi nhát cuốc sẽ rơi xuống đâu, với lực bao nhiêu. Cô chợt nhận ra, đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời cô nhìn ai đó lao động chân tay một cách say mê đến vậy, không phải vì bị ép buộc bởi deadline hay áp lực từ cấp trên.
Cô tằng hắng giọng. "Này... có cần tôi giúp một tay không?"
Phong dừng tay, chống cằm lên cán cuốc, nheo mắt nhìn cô gái thành phố trong bộ đồ ngủ họa tiết hoạt hình và đôi ủng rộng ngoác.
"Cô biết cầm cuốc không đấy?" Anh hỏi, giọng điệu có chút hoài nghi.
"Đừng có khinh người," Miên hất cằm, bước tới giật lấy chiếc cuốc dự phòng dựng ở góc rào. "Cuốc đất thôi chứ có phải thiết kế tàu vũ trụ đâu. Anh chỉ việc nói cho tôi biết phải làm gì."
"Được thôi," Phong nhún vai, chỉ tay về phía khu đất trống. "Nhiệm vụ của cô là đập tơi mấy tảng đất sét đó ra, rồi cào xới để lên thành một luống cao chừng hai mươi phân, rộng một mét. Nhớ làm cho phẳng, hôm nay tôi sẽ gieo hạt xà lách mỡ."
Miên xắn tay áo, hăm hở vung cuốc.
*Bộp.*
Lưỡi cuốc đập vào tảng đất, dội lại một lực phản chấn khiến hai cánh tay Miên tê rần. Đất đỏ bazan mùa khô cứng như đá, không hề mềm xốp như cô tưởng tượng.
Cô nghiến răng, dùng hết sức bình sinh bổ nhát thứ hai, thứ ba. Đất văng tung tóe. Chỉ sau mười lăm phút, mồ hôi đã túa ra ướt đẫm trán Miên. Hơi thở cô dốc lên từng nhịp. Đôi bàn tay vốn chỉ quen gõ bàn phím và cầm chuột máy tính giờ đây đỏ ửng, rát buốt vì ma sát với cán gỗ thô ráp.
Nắng buổi sớm bắt đầu lên cao, hắt những tia vàng gay gắt xuống gáy Miên. Lưng áo cô ướt sũng, dính chặt vào da thịt. Cô thở hổn hển, ngực căng lên vì thiếu oxy, nhưng lạ thay, trong cơn mệt nhoài ấy, cô lại cảm thấy đầu óc mình trống rỗng một cách dễ chịu, không còn vướng bận những suy nghĩ về deadline hay lời mắng nhiếc của sếp Hà. Mọi sự tập trung của cô dồn hết vào từng nhát cuốc, vào cảm giác cơ bắp căng lên rồi chùng xuống theo từng nhịp lao động.
Nửa tiếng sau, thành quả của cô là một đống đất méo mó, lồi lõm, không ra hình thù của một cái luống.
Miên ném chiếc cuốc xuống đất, thở hồng hộc, hai tay chống nạnh. Cô cảm thấy xấu hổ và bực bội vô cùng.
Một chai nước suối lạnh áp vào má cô. Miên giật mình quay lại. Hoàng Phong đang đứng đó, tay chìa ra chai nước và một đôi găng tay bảo hộ bằng vải bạt dày dặn.
"Uống nước đi. Còn đôi găng tay này, đeo vào nếu không muốn tối nay tay nổi đầy bọng nước," Phong nói, giọng anh đã bớt đi vẻ mỉa mai thường ngày.
Miên im lặng nhận lấy. Nước lạnh làm dịu đi sự bực tức trong cô.
"Tôi làm hỏng rồi phải không?" Miên ngập ngừng nhìn đống đất tơi tả dưới chân mình.
Phong không trả lời ngay. Anh bước tới, nhặt chiếc cuốc của Miên lên. "Cuốc đất cũng giống như thiết kế đồ họa vậy, cô Mộc Miên ạ. Cô không thể cứ dùng sức trâu mà đập bừa bãi. Phải biết nương theo thớ đất."
Anh đứng ở tư thế hai chân dang rộng bằng vai, hơi chùng gối. "Đừng dùng lực của cánh tay. Dùng lực của hông và vai. Lưỡi cuốc bổ xuống phải dứt khoát, mượn sức nặng của trọng lực."
Anh làm mẫu vài nhát. Từng tảng đất vỡ vụn ra một cách nhẹ nhàng, ngoan ngoãn xếp thành một hàng thẳng tắp.
Miên chăm chú nhìn. Cô đeo găng tay vào, nhặt cuốc lên và làm theo hướng dẫn của Phong. Lần này, dù vẫn còn gượng gạo, nhưng mũi cuốc đã đi trúng đích, lực phản chấn cũng giảm đi đáng kể.
"Đúng rồi. Cứ giữ nhịp độ đó. Nông nghiệp không dành cho những kẻ nóng vội đâu," Phong đứng bên cạnh, thong thả nói.
Anh ngồi xổm xuống bên cạnh luống đất, nhặt một nắm đất lên bóp nhẹ trong lòng bàn tay rồi thả ra, quan sát cách nó vỡ vụn. "Cô thấy không? Đất tốt sẽ vỡ thành những hạt nhỏ tơi xốp thế này, không dính bết thành cục cũng không rời rạc như cát. Đó là dấu hiệu của đất có đủ mùn hữu cơ và độ ẩm cân bằng. Nếu ngày nào đó cô nhìn một nắm đất mà đoán được nó cần gì, thiếu gì, thì coi như cô đã hiểu được một nửa bí quyết trồng trọt rồi."
"Nghe cứ như thầy bói xem đất vậy," Miên vừa thở vừa đáp, nhưng ánh mắt cô không giấu được sự tò mò đang dâng lên. Cô bắt chước Phong, nhặt một nắm đất lên bóp thử, cảm nhận độ ẩm mát lạnh len qua kẽ tay.
Cả buổi sáng hôm đó, Miên cặm cụi cuốc đất. Lưng cô mỏi nhừ, mồ hôi ướt đẫm làm bết những sợi tóc mai rủ trước trán. Nhưng kỳ lạ thay, cô không hề thấy chán nản. Mỗi nhát cuốc cắm xuống đất dường như mang theo một phần áp lực vô hình trong lồng ngực cô chôn vùi xuống đáy. Tiếng cuốc va vào đá, tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả tạo nên một thứ âm thanh trị liệu (Sound healing) hiệu quả hơn bất kỳ bản nhạc nào cô từng nghe trên Youtube.
Thỉnh thoảng, Phong lại ngừng tay, liếc sang xem tiến độ của Miên rồi góp ý đôi câu ngắn gọn. Không có sự sốt ruột hay khó chịu nào trong giọng anh, chỉ có sự kiên nhẫn điềm đạm của một người đã quen chờ đợi hạt giống nảy mầm. Miên nhận ra, đây là lần đầu tiên kể từ khi rời công ty cũ, có ai đó hướng dẫn cô làm việc mà không kèm theo tiếng quát tháo hay ánh mắt dò xét đầy sát khí.
Đến gần trưa, một luống đất hoàn chỉnh, dù chưa được thẳng tắp như của Phong, đã hoàn thành.
Miên đưa ống tay áo quệt mồ hôi trên trán, nhìn ngắm "tác phẩm" của mình bằng một nụ cười rạng rỡ, nụ cười chân thật nhất của cô trong nhiều tháng qua.
Phong quay sang nhìn cô. Dưới ánh nắng rực rỡ của vùng cao nguyên, khuôn mặt lấm lem bùn đất của cô gái thành thị bỗng chốc tỏa ra một sức sống mãnh liệt. Trái tim gã kỹ sư vốn khô khan bỗng hẫng đi một nhịp nhỏ.
Anh vội quay mặt đi, ném cho cô một gói giấy nhỏ. "Bôi cái này vào tay đi. Cao thảo dược bà Tám làm đấy. Trưa nay tôi mời cô ăn cơm hộp, coi như trả công cuốc đất."
Miên cầm gói cao thảo dược, khẽ mỉm cười. Gã kỹ sư này, có vẻ như bên ngoài thô ráp, nhưng bên trong cũng không đến nỗi tệ.
Cô ngồi bệt xuống bờ cỏ, xoa cao vào lòng bàn tay đang ram ráp những vệt chai sần mới hình thành. Mùi thảo dược cay nồng xộc lên mũi, nhưng cảm giác mát lạnh lan tỏa ngay sau đó khiến cơn đau rát dịu đi trông thấy. Cô ngước nhìn luống đất mình vừa hoàn thành, rồi nhìn sang những luống đất thẳng tắp, đều tăm tắp của Phong trải dài phía xa, bất giác thấy trong lòng dấy lên một cảm giác thi đua nho nhỏ, đầy hào hứng.
"Mai tôi làm luống đẹp hơn cho anh xem," Miên tuyên bố, giọng đầy quyết tâm dù cơ thể đang rã rời.
Phong bật cười khẽ, ánh mắt anh thoáng lóe lên một tia thích thú hiếm hoi. "Từ từ đã, cô Giám đốc Marketing. Học đi đôi với hành, đừng vội đốt cháy giai đoạn. Nông nghiệp, cũng như con người, cần thời gian để trưởng thành."
Miên phụng phịu nhưng không cãi lại. Cô nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem đất của mình, lần đầu tiên trong đời cảm thấy tự hào về một thứ gì đó không liên quan gì đến bảng lương hay chức danh. Gió trưa lồng lộng thổi qua, mang theo mùi đất mới và một chút hương nắng ấm áp của vùng cao nguyên, như đang thì thầm chào đón cô gia nhập vào nhịp sống chậm rãi nhưng bền bỉ nơi đây.
Bữa cơm hộp trưa hôm ấy chỉ vỏn vẹn cơm trắng, trứng chiên và ít dưa leo chấm mắm, nhưng Miên ăn ngon lành đến bất ngờ. Có lẽ vì cơn đói thực sự sau một buổi sáng lao động chân tay, cũng có lẽ vì lần đầu tiên sau nhiều năm, cô ăn một bữa cơm mà không phải vừa nhai vừa liếc màn hình điện thoại chờ tin nhắn công việc. Phong ngồi đối diện, ăn từ tốn, thỉnh thoảng liếc nhìn cô đang xuýt xoa vì cay, khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười kín đáo mà chính anh cũng không nhận ra mình đang cười.
"Ngày mai còn luống nào cần lên nữa không?" Miên hỏi, giọng đã bớt hằn học, thay vào đó là một sự háo hức non nớt mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được trước một công việc tay chân cực nhọc như thế này.
"Còn cả một khu vườn đang chờ cô đấy," Phong đáp, ánh mắt anh nhìn ra phía chân trời nơi mặt trời đang đứng bóng. "Nếu cô không sợ đau lưng thêm vài ngày nữa."
"Tôi không sợ," Miên đáp chắc nịch, dù bên trong cơ thể mỏi nhừ của cô đang thầm rên rỉ phản đối. Nhưng cô sẽ không bao giờ để lộ điều đó trước mặt gã kỹ sư kiệm lời này.