Nơi Nắng Trở Về
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Nơi Nắng Trở Về

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Chiếc xe hơi bóng loáng màu đen mang biển số Sài Gòn từ từ lăn bánh vào con đường đất đỏ dẫn tới thôn Đồi Thông, để lại phía sau một vệt bụi mù mịt khiến vài đứa trẻ đang chơi đùa ven đường phải dụi mắt nhìn theo tò mò. Đây là loại xe hiếm khi xuất hiện ở vùng quê hẻo lánh này.

Miên đứng đợi trước cổng nhà, tim cô đập thình thịch không rõ vì hồi hộp hay vì một cảm giác bất an đã âm ỉ từ nhiều ngày qua. Cô đã quyết định không nói cho Phong biết về cuộc hẹn này, viện cớ rằng Phong còn đang bận rộn ở bệnh viện chăm sóc bà Tám trong ngày xuất viện, còn cô thì tranh thủ "giải quyết vài việc giấy tờ" ở nhà.

Cửa xe mở ra. Một người phụ nữ bước xuống, mặc bộ vest công sở màu xám tro cắt may tinh tế, đi giày cao gót nhọn, mái tóc búi cao gọn gàng không một sợi rối. Gương mặt ấy, dù đã hơn một năm không gặp, Miên vẫn nhận ra ngay tức khắc.

Chị Hà.

Người phụ nữ từng khiến cô thức trắng bao đêm chỉnh sửa bản thiết kế, người đã cúp máy phũ phàng ngay khi cô vừa muốn phân trần, giờ đứng trước mặt cô với một phong thái hoàn toàn khác: tự tin, sang trọng, và có phần đường bệ hơn xưa.

"Mộc Miên," Chị Hà cất tiếng trước, giọng chị vẫn sắc sảo như ngày nào nhưng không còn vẻ hằn học cũ, thay vào đó là một nụ cười khó đoán. "Lâu quá không gặp. Em... thay đổi nhiều quá."

"Chị cũng vậy," Miên đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng trăm mối ngổn ngang. "Em không nghĩ có ngày mình lại đón tiếp chị ở đây, với một vai trò như thế này."

Chị Hà khẽ cười, ánh mắt chị lướt một vòng quanh khu vườn xanh mướt, dừng lại ở tấm biển gỗ nhỏ khắc dòng chữ "Nông Trại Mộc" treo trước cổng. "Đời không ai đoán trước được điều gì, đúng không? Chị cũng không ngờ, cô nhân viên từng ném đơn xin nghỉ việc vào mặt chị, giờ lại trở thành người điều hành một mô hình kinh doanh khiến cả tập đoàn chị phải chú ý."

"Chị vào nhà uống nước đã," Miên mời, dù trong lòng cô vẫn chưa hết cảnh giác. Bà Tám đã được đưa về nhà nghỉ ngơi từ hôm qua, hiện đang ngủ trong phòng, nên Miên tranh thủ mời khách ra ngồi ngoài sân để không làm phiền giấc ngủ của bà.

Chị Hà nhìn quanh khu vườn một lượt, ánh mắt chị dừng lại hồi lâu nơi những luống rau xanh mướt đang vươn mình đón nắng, nơi hàng bù nhìn kỳ dị vẫn còn đứng lặng lẽ giữa gió, và nơi tấm biển gỗ mộc mạc khắc tên "Nông Trại Mộc". Có một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt sắc sảo thường trực của chị dịu lại, như đang hoài niệm về một điều gì đó mà chị chưa từng nói ra.

"Ngày em nộp đơn nghỉ việc năm đó," Chị Hà bất chợt lên tiếng, giọng chị không còn vẻ công việc thường thấy. "Thật ra chị đã sốc rất lâu. Không phải vì mất một nhân viên, mà vì chị nhận ra, trong suốt bao năm làm nghề, chưa từng có ai đủ can đảm đứng thẳng lưng trước mặt chị như vậy. Sau đó chị có theo dõi em một thời gian trên mạng xã hội, thấy em im ắng hẳn, chị còn tưởng em đã bỏ cuộc, sống một cuộc đời tầm thường đâu đó. Ai ngờ..."

Chị bỏ lửng câu nói, khẽ mỉm cười, một nụ cười phức tạp pha lẫn giữa sự thán phục và một chút gì đó như ghen tị.

Họ ngồi xuống bộ bàn ghế tre kê dưới gốc cây vú sữa, nơi vốn là "văn phòng" quen thuộc của Miên. Chị Hà từ tốn mở chiếc cặp da, lấy ra một tập tài liệu trình bày chuyên nghiệp, bìa in hình những cánh đồng xanh mướt cách điệu cùng dòng chữ "Dự án Làng nông nghiệp sinh thái Việt Xanh - Thung lũng Đá Bàn".

"Chị sẽ đi thẳng vào vấn đề, vì chị biết em không phải người thích vòng vo," Chị Hà nói, giọng chị chuyển sang phong thái làm việc chuyên nghiệp. "Tập đoàn Việt Xanh đang có kế hoạch đầu tư một khu nghỉ dưỡng sinh thái kết hợp vùng nguyên liệu nông sản sạch quy mô lớn tại chính thung lũng này. Chúng tôi cần thu mua hoặc thuê dài hạn phần lớn diện tích đất trong khu vực, bao gồm cả đất của gia đình em và các hộ lân cận."

Miên im lặng, tim cô lạnh đi một nhịp. Đúng như linh cảm của Phong, họ nhắm vào đất, không đơn thuần là hợp tác thu mua nông sản.

"Chị biết em sẽ lo lắng," Chị Hà tiếp tục, giọng chị mềm mỏng hơn một cách có tính toán. "Nhưng đây là một cơ hội lớn, không chỉ cho tập đoàn mà cho cả em nữa. Giá thu mua đất chúng tôi đưa ra cao gấp ba lần giá thị trường hiện tại. Với số tiền đó, em có thể trả hết mọi khoản nợ, lo viện phí cho bà, thậm chí có vốn để bắt đầu lại ở bất cứ đâu em muốn."

"Chị đã biết cả chuyện ngoại em nhập viện rồi sao?" Miên hỏi, giọng cô hơi cứng lại.

"Tập đoàn luôn tìm hiểu kỹ đối tác trước khi đàm phán," Chị Hà đáp thẳng thắn không hề giấu giếm, ánh mắt chị nhìn thẳng vào Miên. "Nhưng chị hỏi thăm không chỉ vì công việc. Chị thực sự quan tâm đến em, Miên ạ. Chị đã theo dõi trang Fanpage của em từ những ngày đầu, chiến dịch 'Rau kể chuyện' của em, chị phải công nhận là xuất sắc. Đó cũng là lý do chị đề xuất với Chủ tịch Đình để đích thân chị phụ trách thương vụ này, và cũng là lý do chị muốn mời em một vị trí đặc biệt."

Chị Hà rút ra một tờ giấy khác, đặt trước mặt Miên. Đó là một bản đề nghị hợp tác, với chức danh in rõ ràng: "Giám đốc Truyền thông Thương hiệu - Dự án Làng nông nghiệp sinh thái Việt Xanh", mức lương đi kèm cao gấp năm lần những gì Miên từng nhận ở công ty cũ.

"Chị muốn em dùng chính tài năng kể chuyện của mình, giúp tập đoàn xây dựng thương hiệu cho dự án này," Chị Hà nói, giọng chị đầy thuyết phục. "Em hiểu rõ mảnh đất này, hiểu rõ bà con nơi đây, không ai phù hợp hơn em để giúp dự án được người dân đón nhận một cách êm thấm. Đổi lại, em sẽ có tất cả những gì em từng mơ ước: vị trí, tiền bạc, và cả sự an toàn tài chính cho gia đình mình."

Miên cầm tờ giấy lên, tay cô hơi run. Đây không đơn thuần là một lời mời làm việc, mà là một phép thử tinh vi, đánh thẳng vào những nỗi lo và cả những khát khao thầm kín nhất mà cô từng có trước khi rời bỏ thành phố.

"Em cần thời gian suy nghĩ," Miên đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. "Đây là quyết định lớn, không chỉ ảnh hưởng tới em mà còn tới cả anh Phong, tới bà con trong thôn."

"Chị hiểu," Chị Hà gật đầu, đứng dậy chỉnh lại vạt áo vest. "Nhưng chị cũng phải nói thật, dự án này đã có lịch trình cụ thể từ Chủ tịch Đình. Chúng tôi cần có câu trả lời từ khu vực này trong vòng hai tuần tới. Nếu bà con không đồng thuận, tập đoàn vẫn có những phương án khác để đạt được mục tiêu, chỉ là sẽ không êm đẹp như phương án hợp tác cùng em thôi."

Câu nói cuối cùng của chị Hà, dù được thốt ra bằng một giọng điệu nhẹ nhàng, lại mang theo một hàm ý đe dọa ngầm khiến sống lưng Miên lạnh toát. Cô nhìn theo chiếc xe đen bóng loáng từ từ lăn bánh rời khỏi con đường đất đỏ, mang theo cả tập tài liệu dự án và một quyết định nặng nề mà cô biết mình sẽ phải đối mặt trong những ngày tới.

Miên đứng lặng một mình giữa sân, tay vẫn cầm chặt tờ đề nghị hợp tác, lòng cô rối bời hơn bao giờ hết. Cô nhớ tới ánh mắt kiên định của Phong khi anh nói về việc bảo vệ đất đai và lòng tin của bà con, nhớ tới nụ cười rạng rỡ của chú Bảy khi công bố thành công của sào đất thử nghiệm, và cả gương mặt xanh xao của ngoại đang nằm dưỡng bệnh. Mỗi hình ảnh là một sức nặng kéo cô về những hướng khác nhau, khiến cô không biết đâu mới là con đường đúng đắn để đi tiếp.

Cô gấp tờ giấy lại, nhét vào ngăn kéo bàn, không dám để Phong nhìn thấy khi anh trở về từ bệnh viện chiều nay. Đó là lần đầu tiên, Mộc Miên chọn cách giấu diếm người mình yêu thương nhất, và cô không hề biết rằng, quyết định im lặng ấy sẽ kéo theo những hậu quả lớn hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Chiều muộn hôm đó, khi Phong chở bà Tám về đến nhà, Miên vội vàng ra đón, nét mặt cố tỏ ra bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng Phong, với sự nhạy bén của một người đã quen quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất của đất đai và cây cối, lập tức nhận ra có gì đó khác lạ trong ánh mắt cô.

"Hôm nay ở nhà có gì không?" Phong hỏi, giọng anh tự nhiên khi đỡ bà Tám vào nhà.

"Không có gì đâu," Miên đáp nhanh, hơi quá nhanh so với bình thường, khiến chính cô cũng giật mình vì sự lúng túng của bản thân. "Em... em chỉ dọn dẹp lại sổ sách thôi."

Phong khẽ nhíu mày, nhưng không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ quan sát cô thêm một lúc trước khi quay sang lo cho bà Tám. Trong lòng anh, một linh cảm mơ hồ nhưng khó chịu bắt đầu nhen nhóm, dù anh chưa thể gọi tên chính xác điều gì đang khiến không khí giữa hai người bỗng trở nên gượng gạo đến vậy.

Đêm đó, Miên trằn trọc mãi không ngủ được, cứ mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh tờ đề nghị hợp tác cùng nụ cười khó đoán của chị Hà lại hiện lên rõ mồn một. Cô trở mình nhìn sang khung cửa sổ, nơi ánh trăng khuya hắt qua kẽ lá, tự hỏi liệu mình có đang lặp lại sai lầm năm xưa hay không: một lần nữa để những con số hào nhoáng che mờ đi giá trị thật sự mà cô đã dày công tìm kiếm nơi mảnh đất cao nguyên này.

Đã sao chép liên kết chương