Chương 7
Chương 7 — Nơi Nắng Trở Về
Chủ Nhật. Khung cảnh phiên chợ quê vào buổi sáng tinh sương hiện lên như một bức tranh mộc mạc và nhộn nhịp.
Tiếng trả giá, tiếng gà vịt kêu quang quác, tiếng còi xe máy bình bịch xen lẫn mùi thịt lợn tươi, mùi rau củ ngai ngái và mùi khói bốc lên từ những quán bún riêu vỉa hè.
Mộc Miên ngồi vắt vẻo trên chiếc yên sau của chiếc xe máy Honda Cub cánh én cũ rích, cọc cạch theo Hoàng Phong chở hai giỏ rau cải khổng lồ ra chợ. Sương sớm còn giăng mờ trên mặt đường, hơi lạnh len qua lớp áo khoác mỏng khiến Miên phải co ro ôm chặt lấy hai giỏ rau phía trước, hai tay bám víu vào thành xe mỗi khi Phong đánh lái qua những ổ gà lồi lõm trên con đường đất đỏ dẫn ra thị trấn Đá Bàn.
Hôm nay là mẻ thu hoạch rau xà lách mỡ và cải thìa hữu cơ đầu tiên của Nông Trại Mộc (cái tên mà Miên tự đặt cho mảnh vườn). Miên hừng hực khí thế, vỗ ngực đảm bảo sẽ bán sạch sành sanh số rau này trong vòng một tiếng đồng hồ.
Họ chọn một góc nhỏ cuối chợ để trải tấm bạt nilon bày biện rau. Phong lẳng lặng xếp từng mớ rau lên bạt, còn Miên thì đứng vuốt lại mái tóc, chỉnh lại chiếc nón lá, hắng giọng chuẩn bị tung ra những ngón nghề Marketing thần thánh của mình.
"Rau sạch hữu cơ đây các cô các bác ơi! Không thuốc trừ sâu, không chất kích thích, ăn vào mát ruột, đẹp da, sống lâu trăm tuổi đây!" Miên cất giọng rao lảnh lót.
Một vài bà nội trợ xách giỏ đi ngang qua, nghe tiếng rao lạ tai liền dừng lại ghé mắt xuống xem.
Miên mừng rỡ, đon đả chào mời: "Cô lấy mấy mớ ạ? Rau nhà cháu trồng thuận tự nhiên, 15 nghìn một mớ."
Người phụ nữ nhíu mày, cầm một mớ xà lách lên lật qua lật lại. "15 nghìn một mớ? Đắt gấp rưỡi rau của nhà bà Tư đằng kia! Đã thế lá còn bị sâu cắn thủng lỗ chỗ thế này, đem về xào chưa kịp cho lên mâm đã nát bét. Bán đắt thế này ai mua?"
Người phụ nữ chép miệng, vứt mớ rau xuống bạt rồi lắc đầu bỏ đi, tạt thẳng sang hàng rau mơn mởn, xanh mướt không tì vết của bà Tư cách đó vài sạp. Hàng của bà Tư bán đắt như tôm tươi, khách bu đen bu đỏ.
Miên sững người. Chưa đầy một phút, tất cả những lời quảng cáo cô đã tập dượt sẵn trong đầu suốt cả đêm qua bỗng trở nên vô nghĩa trước phản ứng thờ ơ của người mua. Cô nhìn theo bóng lưng người phụ nữ đang khuất dần về phía sạp rau đối diện, cảm giác như một gáo nước lạnh vừa dội thẳng vào bầu nhiệt huyết đang hừng hực trong lòng cô từ sáng sớm.
Cô không bỏ cuộc, tiếp tục rao lớn hơn, giải thích cặn kẽ về quy trình trồng rau sạch, về tác hại của thuốc trừ sâu hóa học, về vi sinh vật có lợi.
Cứ mỗi lượt khách dừng chân, Miên lại lặp lại bài diễn thuyết của mình với một sự nhiệt tình không hề suy suyển, dù kết quả nhận lại phần lớn chỉ là những cái lắc đầu hoặc ánh mắt hoài nghi. Có bà cụ còn tủm tỉm cười bảo "Con bé này nói chuyện y như mấy đứa bán hàng đa cấp trên tivi", khiến Miên chỉ biết cười trừ mà không dám cãi lại nửa lời.
Nhưng ở cái chợ quê này, khái niệm "hữu cơ" (organic) là một thứ ngôn ngữ xa xỉ. Người dân chỉ chuộng những mớ rau rẻ, lá to, bóng mượt và không có một vết xước. Họ không quan tâm đến quá trình, họ chỉ cần sản phẩm cuối cùng trông đẹp mắt trên mâm cơm.
Hai tiếng trôi qua. Nắng bắt đầu lên cao, gay gắt chiếu xuống tấm bạt nilon. Mớ rau cải thiếu nước bắt đầu héo rũ xuống.
Miên ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa, mồ hôi nhễ nhại, cổ họng khản đặc vì rao hàng. Trong rổ rau khổng lồ, họ mới chỉ bán được lác đác vài mớ cho những bà cụ lớn tuổi mua vì thương tình.
Một người đàn ông chạy xe ba gác chở gạch dừng lại xem, cầm mớ cải thìa lên ngắm nghía, rồi bật cười hỏi thẳng: "Rau này có phép thuật gì mà đắt hơn cả thịt vậy cô?" Miên cứng họng, không biết trả lời sao cho vừa thật vừa thuyết phục, đành cười trừ cho qua chuyện. Một câu hỏi tưởng như đùa cợt ấy lại khiến cô suy nghĩ mãi không thôi: nếu ngay cả một câu trả lời đơn giản cũng không thể khiến người ta gật đầu, thì thứ "giá trị" mà cô và Phong tin tưởng, phải chăng chỉ là ảo tưởng của hai kẻ ngoại đạo với thị trường nông thôn?
Ở hàng bên kia, bà Tư đã bán sạch rổ rau, đang phe phẩy quạt mo đếm tiền xột xoạt. Thấy Miên ế ẩm, bà Tư bĩu môi nói vọng sang:
"Tôi đã bảo rồi mà không nghe. Rau rác thế kia thì mang về cho lợn ăn. Dân ở đây người ta khôn lắm, không ai rảnh tiền đi mua mớ rau xấu xí với giá cắt cổ đâu cô sinh viên ạ!"
Miên tức đến đỏ mặt, định đứng lên cãi nhau tay đôi thì Hoàng Phong đặt tay lên vai cô cản lại.
Anh đưa cho cô chai nước lọc. "Uống nước đi. Khản giọng rồi kìa."
"Tại sao họ không hiểu chứ?" Miên ấm ức, cầm chai nước tu ừng ực. "Rau của bà ta phun đầy thuốc độc, ăn vào mang bệnh vào người. Còn rau của chúng ta sạch thế này, công sức anh cuốc đất ủ phân mấy tháng trời, chỉ vì vài cái lỗ sâu cắn mà họ chê bai sao?"
Phong trầm ngâm nhìn rổ rau đang héo úa. Cảm giác thất vọng dâng lên trong lòng, nhưng anh đã lường trước được điều này.
"Miên này, giá trị cốt lõi của một sản phẩm không phải lúc nào cũng được nhìn thấy ngay bằng mắt thường," Phong nói nhẹ nhàng. "Người ta mua bằng thói quen. Rất khó để thay đổi thói quen của cả một vùng quê chỉ bằng dăm ba câu rao hàng của cô. Có lẽ... mô hình này thực sự không phù hợp để bán lẻ ở đây."
Nói rồi, Phong xắn tay áo, bắt đầu thu dọn những mớ rau còn ế. "Về thôi. Số rau này chúng ta mang về muối dưa, hoặc cho gà ăn."
Miên nhìn bóng lưng rộng rãi của Phong đang lúi húi nhặt từng mớ rau. Anh không oán thán, không tức giận. Sự bình thản của anh khiến Miên cảm thấy một sự đau lòng len lỏi. Gã đàn ông này đã đổ biết bao nhiêu giọt mồ hôi xuống mảnh đất cằn cỗi đó, chỉ để nhận lại những cái bĩu môi chê bai của người đời.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay đang run nhẹ của Phong khi anh xếp lại từng mớ rau héo vào giỏ, nhận ra rằng đằng sau vẻ điềm tĩnh cố hữu ấy, anh cũng đang cắn răng nuốt xuống một nỗi thất vọng không nhỏ. Có lẽ đây không phải là lần đầu tiên anh nếm trải cảm giác này kể từ ngày bắt tay cải tạo mảnh vườn hoang, chỉ là anh đã quá quen với việc giấu nó vào trong.
"Không! Không mang cho gà ăn!"
Miên đột ngột đứng phắt dậy, giật lấy tấm bạt từ tay Phong. Đôi mắt cô ánh lên một ngọn lửa bướng bỉnh và quyết tâm hệt như lúc cô ném đơn xin việc vào mặt sếp Hà.
"Thị trường ở đây không phù hợp? Vậy thì chúng ta sẽ đổi thị trường! Bọn họ chê đắt? Tôi sẽ bán nó với giá gấp ba lần cho những người thực sự cần nó!"
Phong ngơ ngác nhìn cô. "Cô định làm gì? Trở lại thành phố bán rau sao?"
"Ở thời đại 4.0, không nhất thiết phải ở thành phố mới tiếp cận được khách hàng thành phố," Miên nhếch mép, rút chiếc điện thoại thông minh trong túi quần ra, mở ứng dụng máy ảnh.
Cô ngồi xổm xuống, nhặt một mớ rau lủng lỗ chỗ lên, cẩn thận vẩy thêm chút nước lên những phiến lá để tạo hiệu ứng sương mai. Cô căn góc chụp, bắt lấy ánh nắng xiên rọi qua những lỗ sâu cắn, tạo nên một bức ảnh vừa thô mộc, vừa mang đậm hơi thở của tự nhiên.
Cô chụp đi chụp lại hàng chục kiểu, xoay đủ mọi góc độ, có lúc còn nằm rạp hẳn xuống mặt đất bụi bặm để bắt được ánh nắng xuyên qua từng phiến lá theo đúng ý đồ trong đầu. Phong đứng cạnh đó, nhìn cô gái vốn e dè với bùn đất giờ đây chẳng ngại ngần lấm lem thêm chút bụi chợ, trong lòng anh dấy lên một cảm giác khó tả, nửa ngạc nhiên nửa thán phục.
*Tách.*
"Anh kỹ sư, gói ghém cẩn thận đem về nhà cho tôi," Miên ra lệnh, cất điện thoại vào túi. "Trò chơi Marketing bây giờ mới thực sự bắt đầu."
Trên đường trở về, ngồi sau xe Phong, Miên tựa cằm vào vai anh, mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại, tay lướt qua từng bức ảnh vừa chụp để chọn ra tấm ưng ý nhất. Gió chiều lồng lộng thổi qua, mang theo mùi bụi đường và mùi rơm rạ phảng phất từ những cánh đồng hai bên. Trong đầu cô, hàng loạt ý tưởng về nội dung, về câu chuyện thương hiệu cứ tuôn trào không ngớt, như thể một cánh cửa đã bị khóa chặt suốt nhiều tháng qua giờ bỗng bật tung, để lộ ra cả một bầu trời sáng tạo mà cô tưởng mình đã đánh mất vĩnh viễn.
"Cô đang nghĩ gì mà im lặng vậy?" Phong hỏi vọng lại qua vai, giọng anh phải cất cao hơn một chút để át đi tiếng gió và tiếng động cơ xe cà tàng.
"Tôi đang nghĩ về một cái tên," Miên đáp, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại. "Chợ quê chê rau lủng lỗ chỗ, vậy thì tôi sẽ biến chính cái lỗ sâu cắn đó thành điểm đặc trưng, thành thứ để người ta tự hào khi mua. Người thành phố không cần rau đẹp, họ cần một câu chuyện để tin tưởng."
Phong không đáp ngay, chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn chăm chú nhìn đường. Trong lòng anh, một cảm giác mới mẻ đang len lỏi: sự tò mò xen lẫn hy vọng, thứ cảm xúc mà suốt ba tháng một mình vật lộn với mảnh đất hoang, anh chưa từng dám để bản thân cảm nhận trọn vẹn. Có lẽ, mảnh vườn của bà Tám không chỉ cần một kỹ sư biết đọc chỉ số pH của đất, mà còn cần một người biết kể chuyện để đất đai có thể lên tiếng.
Về đến nhà, trời đã ngả chiều. Miên vội vàng lôi sạc pin ra cắm cho điện thoại, ngồi bệt xuống hiên nhà, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình để phác thảo những dòng chữ đầu tiên cho một điều gì đó lớn lao hơn một phiên chợ ế ẩm rất nhiều.