Nơi Nắng Trở Về
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Nơi Nắng Trở Về

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Bài báo điều tra của Kiên được đăng tải chỉ ba ngày sau cuộc họp làng, với tiêu đề "Sự thật đằng sau những 'làng sinh thái' triệu đô", phơi bày toàn bộ kế hoạch của Tập đoàn Việt Xanh kèm theo những tài liệu chị Hà đã cung cấp. Bài viết nhanh chóng gây chấn động dư luận, buộc tập đoàn phải chính thức tuyên bố hủy bỏ toàn bộ dự án tại thung lũng Đá Bàn, đồng thời chịu sự giám sát chặt chẽ hơn từ các cơ quan chức năng đối với những dự án khác đang triển khai.

Chị Hà, đúng như dự đoán, bị sa thải khỏi Tập đoàn Việt Xanh ngay sau đó. Nhưng trái với hình dung của nhiều người, chị không hề tỏ ra suy sụp. Trong một cuộc gọi với Miên vài tuần sau đó, chị kể rằng chị đã quyết định dành thời gian nghỉ ngơi, suy nghĩ lại về con đường sự nghiệp của mình, và đang cân nhắc mở một công ty tư vấn truyền thông nhỏ, chuyên hỗ trợ các mô hình nông nghiệp bền vững, những dự án thực sự tử tế thay vì chỉ đẹp trên bề mặt.

"Cảm ơn em, Miên," Chị Hà nói qua điện thoại, giọng chị nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. "Nhờ có em, chị mới tìm lại được lý do để tin tưởng vào công việc mình làm."

Câu chuyện về Nông Trại Mộc, về cuộc chiến bảo vệ thung lũng Đá Bàn trước một tập đoàn lớn, cũng lan truyền rộng rãi trên khắp các mặt báo và mạng xã hội. Đơn hàng đổ về tới tấp, không chỉ vì chất lượng nông sản, mà còn vì câu chuyện đầy cảm hứng về những con người dám đứng lên bảo vệ giá trị thật giữa cám dỗ của đồng tiền. Ngân hàng, sau khi thấy uy tín và sự chú ý của công chúng dành cho Nông Trại Mộc, đã chủ động liên hệ lại, đề xuất một gói vay ưu đãi với lãi suất thấp hơn nhiều so với đề nghị ban đầu, đủ để Phong và Miên tái thiết toàn bộ khu nhà màng và mở rộng mô hình hữu cơ ra khắp thôn Đồi Thông.

Bà Tám cũng dần hồi phục sức khỏe, dưới sự chăm sóc tận tình của Miên và những bài thuốc nam gia truyền bà tự bốc cho mình. Mỗi buổi chiều, bà lại chống gậy ra hiên nhà ngồi têm trầu, nhìn Miên và Phong tất bật trong khu vườn giờ đã được cải tạo hoàn chỉnh, xanh mướt trải dài đến tận chân đồi.

Bà Tư trở thành một trong những người tích cực nhất trong việc vận động các hộ dân còn do dự chuyển đổi sang mô hình hữu cơ. Bà thường xuyên ghé qua nông trại, không còn để cạnh khóe mỉa mai, mà để học hỏi thêm cách ủ phân vi sinh, cách bố trí thiên địch sao cho hiệu quả. Có lần bà còn đùa với Miên rằng, nếu ngày xưa có ai nói với bà rằng bà sẽ tự nguyện đi học theo "cái trò dở hơi" của đám trẻ, bà chắc chắn sẽ không tin, ấy vậy mà giờ đây bà lại là người nhiệt thành nhất.

Ba tháng sau ngày cuộc họp làng định mệnh, thôn Đồi Thông tổ chức một ngày hội mùa để ăn mừng vụ thu hoạch đầu tiên của toàn bộ mô hình hữu cơ mở rộng. Sân đình được trang hoàng rực rỡ, cờ hoa giăng khắp các con đường, bà con từ khắp các thôn lân cận cũng kéo đến chung vui, cùng nếm thử những sản vật đầu mùa: dâu tây ngọt lịm, cà chua bi cherry mọng nước, và cả những mớ rau lủng lỗ chỗ đã trở thành biểu tượng đặc trưng của cả vùng.

Chú Bảy đứng trên sân khấu dựng tạm, tuyên bố thành lập chính thức Hợp tác xã Nông nghiệp Hữu cơ Đồi Thông, với Phong làm cố vấn kỹ thuật và Miên phụ trách toàn bộ mảng thương hiệu, truyền thông. Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang dội khắp sân đình, hòa cùng tiếng trống hội rộn ràng.

Tối đến, khi lễ hội đã dần lắng xuống, Phong nắm tay Miên, dẫn cô ra bờ hồ sen cuối làng, nơi mà tám tháng trước, lời tỏ tình của anh đã bị cơn lũ cắt ngang giữa chừng.

Mặt hồ đêm nay tĩnh lặng, phản chiếu ánh trăng rằm sáng vằng vặc, không một gợn sóng. Những bông sen cuối mùa vẫn còn sót lại vài đóa, tỏa hương thơm dịu nhẹ trong không khí se lạnh của cao nguyên.

"Cô còn nhớ đêm này tám tháng trước không?" Phong hỏi, giọng anh khẽ khàng.

"Sao em quên được," Miên mỉm cười, ánh mắt cô ánh lên sự dịu dàng. "Đêm đó, một câu nói dở dang, rồi cả một cơn lũ ập đến."

Phong khẽ cười, đưa tay vào túi áo, lấy ra một vật nhỏ được gói trong chiếc khăn lụa mà anh đã giấu kỹ từ trước. Anh quỳ một chân xuống bãi cỏ ven hồ, mở chiếc khăn ra, để lộ một chiếc nhẫn bạc giản dị, được khắc tinh xảo hình một mầm cây nhỏ đang vươn lên, giống hệt logo của Nông Trại Mộc.

Tim Miên đập thình thịch, cô đưa tay che miệng, nước mắt bất giác trào ra.

"Mộc Miên," Phong nói, giọng anh run lên vì xúc động nhưng vẫn kiên định như những gì anh vẫn luôn thể hiện qua từng nhát cuốc, từng quyết định quan trọng suốt hành trình họ đã cùng nhau trải qua. "Tám tháng trước, tôi đã định hỏi cô một câu mà mãi đến giờ mới có thể hoàn thành trọn vẹn. Cô đã cùng tôi cuốc đất, cùng tôi che mưa, cùng tôi đối mặt với sâu bọ, lũ lụt, và cả những âm mưu lớn nhất mà chúng ta từng phải chiến đấu. Cô đã chứng minh cho tôi thấy, bình yên thực sự không phải là một nơi chốn, mà là một người để ta cùng đi qua mọi giông bão. Mộc Miên, em có đồng ý làm vợ tôi, cùng tôi xây dựng nốt những gì còn dang dở ở mảnh đất này không?"

Miên bật khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cô gật đầu liên tục, không thể thốt lên lời nào trong giây lát trước khi nghẹn ngào đáp: "Em đồng ý. Em đồng ý, Hoàng Phong."

Phong đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay Miên, rồi ôm chầm lấy cô giữa khung cảnh hồ sen huyền ảo dưới ánh trăng rằm. Xa xa, tiếng trống hội vẫn còn vọng lại từ sân đình, hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của bà con trong thôn, như một bản nhạc nền chúc phúc cho khoảnh khắc thiêng liêng này.

Vài tuần sau, đám cưới giản dị của Miên và Phong được tổ chức ngay tại sân vườn Nông Trại Mộc, dưới bóng mát của cây vú sữa cổ thụ. Không có những nghi thức xa hoa, không có thực đơn cầu kỳ đắt tiền, chỉ có những mâm cỗ đơn sơ được chính tay bà con trong thôn góp sức chuẩn bị, những chậu hoa dại được cắt tỉa gọn gàng trang trí khắp sân, và tiếng cười nói ấm áp của tất cả những người đã cùng nhau đi qua bao sóng gió.

Bà Tám, trong bộ áo dài truyền thống, ngồi ở vị trí trang trọng nhất, đôi mắt bà rưng rưng nhìn cháu gái mình khoác tay chú rể bước ra giữa sân, nụ cười rạng rỡ nhất mà bà từng thấy trên gương mặt Miên kể từ ngày nó trở về từ thành phố với một trái tim tan nát.

Mai từ Sài Gòn cũng bắt xe đò tức tốc xuống dự, mang theo một bó hoa lớn và không ngừng sụt sịt suốt buổi lễ, miệng luôn miệng lải nhải rằng "con bé này giờ hạnh phúc hơn cả tao nữa". Chị Hà cũng gửi một lẵng hoa chúc mừng kèm theo tấm thiệp viết tay, hẹn ngày ghé thăm nông trại khi công ty tư vấn mới của chị đi vào hoạt động ổn định.

Chú Bảy đứng lên phát biểu chúc phúc, giọng ông đầy tự hào. "Đôi trẻ này không chỉ mang lại cho thôn Đồi Thông một mô hình làm ăn mới, mà còn dạy cho cả cái làng già này một bài học: đất đai chỉ thực sự sinh lời khi ta gieo vào đó cả sự trung thực và tình yêu thương."

Đêm xuống, sau khi khách khứa đã ra về, Miên và Phong ngồi bên nhau trên chiếc chõng tre quen thuộc, nhìn lên bầu trời cao nguyên lấp lánh ngàn vì sao. Mộc Miên tựa đầu vào vai chồng, bàn tay cô đan chặt vào bàn tay chai sạn nhưng vững chãi của anh.

"Anh có nhớ, ngày đầu tiên gặp nhau, em đã hỏi anh học nông nghiệp để làm gì trong khi có thể làm giàu nhanh hơn không?" Miên khẽ hỏi, giọng cô mơ màng.

"Nhớ chứ," Phong mỉm cười, siết nhẹ tay cô. "Lúc đó tôi đã nói, tôi không cần giàu, tôi chỉ cần sự bình yên."

"Giờ anh tìm thấy nó chưa?" Miên ngước lên nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng.

Phong cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán vợ mình, giọng anh trầm ấm vang lên giữa đêm cao nguyên tĩnh lặng.

"Tìm thấy rồi. Ngay tại đây, ngay lúc này, bên cạnh em."

Xa xa, phía cuối khu vườn, những con bù nhìn mang gương mặt "sếp Hà" năm nào vẫn còn đứng đó, giờ đã sờn cũ theo mưa nắng nhưng vẫn được Miên giữ lại như một kỷ vật, một lời nhắc nhở duyên dáng về những ngày đầu bỡ ngỡ khi cô mới chân ướt chân ráo trở về từ thành phố. Cô khẽ mỉm cười khi nghĩ đến việc, con đường từ một cô gái kiệt quệ ôm thùng carton bước ra khỏi văn phòng, đến người phụ nữ đang ngồi đây, giữa cao nguyên lộng gió, tay đeo nhẫn cưới, tim đầy ắp yêu thương, đã dài và gập ghềnh biết bao, nhưng mỗi bước chân đều xứng đáng.

Gió đêm cao nguyên khẽ lùa qua khu vườn xanh mướt, mang theo hương thơm của đất mẹ và những mầm cây đang lớn lên từng ngày. Nơi mảnh đất từng cằn cỗi, bỏ hoang năm nào, giờ đã hồi sinh thành một nông trại trù phú, chở che cho biết bao ước mơ và tình yêu đã bén rễ nơi đây. Và trong trái tim của Mộc Miên, ánh nắng ấm áp mà cô từng đánh mất giữa những tháng ngày kiệt quệ chốn phồn hoa, cuối cùng, đã thực sự trở về.

Đã sao chép liên kết chương