Chương 23
Chương 23 — Nơi Nắng Trở Về
Chị Hà không trả lời tin nhắn của Miên suốt cả một ngày dài, khiến cô gần như mất hết hy vọng. Nhưng đến tối muộn, khi Miên đã định tắt điện thoại đi ngủ, một cuộc gọi đến từ số của chị Hà khiến cô bật dậy ngay lập tức.
"Ra quán cà phê cũ, ba mươi phút nữa," Giọng chị Hà qua điện thoại nghe có phần mệt mỏi, khác hẳn vẻ tự tin sắc sảo thường thấy. "Chỉ một mình em thôi."
Miên nhìn sang Phong đang đứng cạnh, do dự một giây trước khi lắc đầu với chính mình. "Em đi cùng anh ấy. Không giấu diếm nữa, em đã nói với chị điều đó rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi thở dài. "Được. Cả hai người cứ đến."
Quán cà phê nhỏ ở thị trấn Đá Bàn lúc này đã vắng khách, chỉ còn ánh đèn vàng hắt xuống những chiếc bàn gỗ trống trải. Chị Hà ngồi một mình trong góc khuất, trước mặt là ly cà phê đen đã nguội lạnh từ lâu, tay chị mân mê chiếc điện thoại như đang do dự điều gì đó rất lớn.
Khi thấy Miên và Phong bước vào, chị Hà khẽ nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy không còn vẻ tự tin thường thấy, mà mang một sự mệt mỏi sâu sắc.
"Em hỏi chị có tin vào những gì tập đoàn đang làm ở đây không," Chị Hà mở lời trước khi họ kịp ngồi xuống, giọng chị trầm hẳn. "Câu trả lời thành thật là, không. Chị không tin."
Miên và Phong nhìn nhau, không giấu được sự bất ngờ trước sự thẳng thắn đột ngột này. Suốt quãng đường từ nhà lên thị trấn, cả hai đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho một cuộc đối đầu căng thẳng, thậm chí gay gắt, nhưng không ai ngờ chị Hà lại mở lời bằng một sự thú nhận trần trụi đến vậy, không hề có chút phòng thủ nào như những lần gặp trước.
"Chị tưởng chị sẽ phải thuyết phục em thêm nhiều lần nữa," Miên nói, giọng cô thận trọng, chưa dám tin hoàn toàn vào sự thay đổi đột ngột này. "Chuyện gì đã khiến chị đổi ý nhanh vậy?"
Chị Hà bật cười khan, nụ cười ấy nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho một vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt vốn luôn được trang điểm kỹ lưỡng. "Không phải một chuyện, mà là cả một chuỗi những đêm mất ngủ kể từ ngày gặp lại em ở nông trại. Em biết không, sau khi rời khỏi đó, chị lái xe về mà cứ nghĩ mãi về câu chuyện 'rau lủng lỗ chỗ' em từng viết. Chị đọc lại bài đăng đó không dưới mười lần trên đường về Sài Gòn hôm ấy."
"Vậy tại sao chị vẫn tiếp tục thúc đẩy dự án?" Phong lên tiếng, giọng anh thẳng thắn nhưng không gay gắt.
Chị Hà bật cười khan, một tiếng cười chua chát. "Các em nghĩ chị muốn làm việc này lắm sao? Chủ tịch Đình giao chỉ tiêu cho chị phải hoàn tất thương vụ thu mua thung lũng Đá Bàn trong quý này, nếu không, vị trí Giám đốc mà chị phải đánh đổi bao nhiêu năm mới có được sẽ bị thay thế bởi một người khác sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt chỉ tiêu. Chị đã nhìn thấy báo cáo nội bộ thực sự của dự án, Miên ạ. Đúng như những gì các em nghi ngờ: khu 'làng sinh thái' chỉ là bình phong, phần lớn diện tích sẽ được chuyển đổi thành vùng canh tác công nghiệp quy mô lớn, sử dụng hóa chất tối đa để đảm bảo sản lượng xuất khẩu, hoàn toàn trái ngược với những gì marketing quảng bá ra bên ngoài."
"Vậy sao chị còn thuyết phục em tham gia, còn mời em làm cố vấn hình ảnh cho một dự án chị biết rõ là dối trá?" Miên hỏi, giọng cô pha lẫn thất vọng và tức giận.
Chị Hà im lặng một lúc lâu, đôi mắt chị nhìn xuống ly cà phê nguội lạnh trước mặt. "Vì chị đã quá quen với việc phải chọn giữa lương tâm và sự sống còn trong công việc, đến mức chị không còn phân biệt rõ ràng ranh giới đó nữa. Chị nhìn em, nhìn cách em rời bỏ tất cả để tìm lại giá trị thật của mình, và thành thật mà nói, chị ghen tị với em, Miên ạ. Chị không đủ can đảm để làm điều tương tự, vì chị không có một mảnh vườn, một người bà, hay một người như anh Phong đây để quay về."
Lời thú nhận đầy tổn thương ấy khiến không khí trong quán cà phê chùng hẳn xuống. Miên nhìn người phụ nữ từng là nỗi ám ảnh của mình suốt bốn năm trời, giờ đây hiện ra trước mắt cô không phải một kẻ phản diện lạnh lùng, mà là một con người cũng đang bị chính guồng máy mà cô từng thoát ra giam cầm và bóp nghẹt không khác gì cô ngày xưa.
"Chị Hà," Miên nói, giọng cô dịu lại. "Em không đến đây để trách móc chị. Em đến để hỏi chị một điều: chị có sẵn sàng làm điều đúng đắn hay không, dù nó có thể khiến chị mất đi vị trí mà chị đã cố gắng bao nhiêu năm để có được?"
Chị Hà ngước lên nhìn Miên, ánh mắt chị ầng ậng nước nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu hãnh cuối cùng. "Em nghĩ chị chưa từng cân nhắc điều đó sao? Chị đã mất ngủ suốt mấy đêm liền kể từ ngày gặp lại em. Nhưng nếu chị giao tài liệu nội bộ đó cho các em, chị sẽ vi phạm hợp đồng bảo mật, có thể bị kiện, sự nghiệp của chị coi như chấm dứt hoàn toàn."
"Nhưng nếu chị không làm gì, hàng trăm hộ dân ở đây sẽ mất đất, nguồn nước sẽ bị ô nhiễm, và một mô hình nông nghiệp sạch mà bao người đã đổ mồ hôi nước mắt xây dựng sẽ bị xóa sổ," Phong nói, giọng anh kiên định nhưng không hề gay gắt. "Chị Hà, tôi không biết chị đã trải qua những gì trong công việc của mình, nhưng tôi tin, sâu trong lòng, chị vẫn còn giữ được một phần lương tâm, nếu không chị đã không ngồi đây, mất ngủ, và thú nhận tất cả những điều này với chúng tôi."
Chị Hà im lặng hồi lâu, hai tay chị siết chặt lấy nhau trên bàn. Cuối cùng, chị thở dài, một hơi thở dài như trút bỏ một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều tháng trời.
"Chị cần thời gian suy nghĩ," Chị Hà nói, giọng chị run run nhưng đã bớt phần né tránh. "Cuộc họp làng diễn ra vào chiều mai đúng không? Chị... chị không hứa gì cả, nhưng chị sẽ suy nghĩ thật kỹ."
Miên gật đầu, không ép buộc thêm. Cô hiểu, quyết định này, đối với chị Hà, không đơn giản chỉ là một lựa chọn đạo đức, mà là cả một canh bạc đánh đổi toàn bộ sự nghiệp mà chị đã dày công xây dựng.
"Có một điều em muốn nói với chị," Miên nói thêm, giọng cô chân thành hiếm có. "Ngày xưa, em từng oán trách chị rất nhiều vì cách chị đối xử với em ở công ty cũ. Nhưng giờ nhìn lại, có lẽ chính áp lực đó đã đẩy em ra khỏi cánh cửa để tìm thấy con đường này. Em không biết liệu điều đó có an ủi được chị phần nào không, nhưng em không còn oán giận chị nữa."
Chị Hà nghe vậy, khóe mắt chị đỏ hoe, chị vội quay mặt đi, lấy tay áo vest lau vội một giọt nước mắt chực trào ra, cố giữ lại chút sĩ diện cuối cùng của một người phụ nữ quen đứng trên vị trí quyền lực. "Em... đúng là vẫn dịu dàng như ngày xưa, dù giờ tay em đầy vết chai sạn vì cuốc đất."
Câu nói nửa đùa nửa thật ấy khiến không khí căng thẳng trong quán cà phê dịu đi đôi chút. Cả ba ngồi thêm một lúc trong im lặng, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng, trước khi Phong lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Dù chị quyết định thế nào, tôi cũng cảm ơn chị vì đã trung thực với chúng tôi tối nay," Phong nói, giọng anh chân thành. "Không phải ai ở vị trí của chị cũng đủ can đảm để thừa nhận sự thật, ngay cả khi chưa biết phải làm gì với nó."
Trên đường về, Phong nắm chặt tay Miên, cả hai đi trong im lặng dưới ánh trăng khuya của thị trấn Đá Bàn. "Cô nghĩ chị ấy sẽ làm gì?" Phong hỏi khẽ.
"Em không biết," Miên đáp thành thật. "Nhưng ít nhất, lần này, em đã nhìn thấy con người thật đằng sau lớp vỏ bọc sắc sảo ấy. Và em tin, dù chị ấy có giúp chúng ta hay không, ngày mai, chúng ta vẫn phải tự đứng vững bằng chính sức mạnh của mình và của cả bà con trong thôn."
Đêm đó, cả hai trở về nhà, chuẩn bị những tài liệu cuối cùng cho cuộc họp làng định mệnh vào ngày mai: những con số thật từ sào đất thử nghiệm của chú Bảy, những tài liệu Kiên đã thu thập được, và cả một bài thuyết trình mà Miên đã thức trắng đêm để soạn thảo, huy động toàn bộ kỹ năng kể chuyện mà cô từng dùng để xây dựng cả một thương hiệu từ con số không.
Gần sáng, khi Phong đã thiếp đi vì kiệt sức trên chiếc ghế cạnh bàn làm việc, Miên vẫn ngồi đó, mắt dán vào màn hình laptop, chỉnh sửa từng slide trình chiếu, từng con số thống kê sao cho vừa dễ hiểu, vừa chạm được vào trái tim của những người nông dân chất phác sáng mai sẽ ngồi trong hội trường. Cô biết, đây có thể là bài thuyết trình quan trọng nhất đời mình, quan trọng hơn bất kỳ chiến dịch quảng cáo triệu đô nào cô từng mơ ước thực hiện khi còn ở thành phố. Bởi lần này, thứ cô bảo vệ không phải là doanh số của một nhãn hàng xa lạ, mà là cả một mảnh đất, một cộng đồng, và tình yêu mà cô đã tìm thấy nơi đây.
Bên ngoài cửa sổ, ánh sao cuối cùng của đêm dần nhạt đi trước khi bình minh ló rạng. Miên ngẩng lên nhìn bầu trời đang chuyển dần từ đen sang xanh thẫm, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại tinh thần. Ngày mai, mọi nỗ lực của cô, của Phong, của cả những người nông dân chân chất nơi đây, sẽ được đặt lên bàn cân trước một quyết định không thể quay đầu.