Trà Thất Cuối Phố
8 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Trà Thất Cuối Phố

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Văn phòng điều hành tạm thời của Sương Mai Tea Lab chi nhánh Ôn Xuyên nằm trên tầng hai của chính cửa hàng, một không gian kính trong suốt nhìn thẳng xuống khu vực quầy pha chế bên dưới. Việt Khương ngồi trước màn hình laptop, tay gõ những dòng báo cáo cuối cùng cho cuộc gọi video sắp diễn ra với cha, trong khi tâm trí anh vẫn còn phảng phất hương trà gừng mật ong và nụ cười của Nhiên đêm hôm trước.

Đúng tám giờ tối, màn hình laptop hiện lên cuộc gọi đến từ ông Đồng Bá Tuấn. Việt Khương hít một hơi, chỉnh lại tư thế ngồi, rồi nhận cuộc gọi.

"Số liệu tuần này thế nào?" ông Bá Tuấn hỏi ngay, không có lời chào hỏi rườm rà, một thói quen quen thuộc của ông trong công việc.

"Doanh thu tăng nhẹ so với tuần khai trương, ổn định ở mức dự kiến," Việt Khương báo cáo, giọng chuyên nghiệp dù trong lòng còn vương vấn những suy nghĩ khác. "Lượng khách quay lại đạt khoảng sáu mươi phần trăm, cao hơn mức trung bình của các chi nhánh khác khi mới mở."

"Tốt," ông Bá Tuấn gật đầu hài lòng, rồi chuyển sang một chủ đề khác, giọng có phần nghiêm trọng hơn. "Con đã liên hệ với bên môi giới bất động sản về khu đất xung quanh chưa? Cha muốn đẩy nhanh tiến độ thu mua toàn bộ dãy phố đó trước khi giá đất tăng thêm vì hiệu ứng từ việc khai trương của mình."

Việt Khương khựng lại một nhịp. "Toàn bộ dãy phố? Con nghĩ chúng ta chỉ cần mở rộng thêm một, hai mặt bằng lân cận là đủ, không cần phải—"

"Con không hiểu tầm nhìn dài hạn đâu," ông Bá Tuấn ngắt lời, giọng đầy tự tin của một người đã có nhiều năm kinh nghiệm thương trường. "Nếu mình sở hữu cả dãy phố đó, mình có thể quy hoạch lại toàn bộ thành một khu phức hợp trải nghiệm trà hiện đại — vừa có Sương Mai Tea Lab, vừa có không gian sự kiện, vừa có thể cho thuê lại các mặt bằng khác với giá cao gấp nhiều lần hiện tại. Đây là cơ hội chỉ có một lần, con phải nắm bắt."

"Nhưng những căn nhà đó đều có chủ, có người đang sinh sống và kinh doanh ổn định," Việt Khương nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã bắt đầu dấy lên một sự phản kháng mơ hồ. "Liệu có cách nào để hợp tác cùng họ thay vì thu mua toàn bộ không?"

Ông Bá Tuấn nhìn con trai qua màn hình, ánh mắt có chút ngạc nhiên trước câu hỏi ấy. "Việt Khương, đây là kinh doanh, không phải từ thiện. Cha đã giao cho con dự án này để con chứng minh năng lực trước khi chính thức kế nhiệm cha điều hành cả tập đoàn. Con không thể để tình cảm cá nhân xen vào quyết định kinh doanh được. Cha đã cho người soạn sẵn danh sách các căn nhà cần thu mua, ưu tiên nhất là căn nhà cổ ngay sát vách cửa hàng của mình — nghe nói đó là một trà thất gì đó, chủ nhà đang gặp khó khăn tài chính, đây chính là thời điểm thuận lợi nhất để đàm phán."

Trái tim Việt Khương như hẫng một nhịp. "Trà thất... Nguyệt Đình?"

"Đúng rồi, hình như tên nó là vậy," ông Bá Tuấn đáp, không hề để ý đến sự thay đổi trong giọng nói của con trai. "Cha nghe báo cáo là chủ nhà đang nợ ngân hàng một khoản khá lớn, sắp đến hạn thanh toán. Đây chính là cơ hội để mình đưa ra một đề nghị mua lại hào phóng, giúp họ giải quyết khó khăn tài chính, đồng thời mình có được mặt bằng đắc địa nhất khu vực. Đôi bên cùng có lợi."

Việt Khương cảm thấy một cơn choáng váng nhẹ lan khắp cơ thể. Anh đã biết về khoản nợ của Nhiên — cô đã kể cho anh nghe trong một buổi tối gần đây, giọng cô cố tỏ ra bình thản nhưng ánh mắt không giấu được nỗi lo lắng. Anh chưa từng nghĩ đến việc chính công ty của gia đình mình lại đang nhắm đến trà thất ấy như một mục tiêu thu mua, và hơn thế nữa, đang xem khó khăn tài chính của cô như một "cơ hội thuận lợi."

"Con sẽ xem xét lại vấn đề này," Việt Khương nói, cố giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng đang hỗn loạn.

"Không cần xem xét gì cả, đây là quyết định đã được thông qua trong cuộc họp hội đồng quản trị tuần trước," ông Bá Tuấn nói, giọng dứt khoát không để lại khoảng trống cho tranh luận. "Cha muốn con trực tiếp gặp gỡ và đàm phán với chủ trà thất trong tháng này. Đây là bài kiểm tra quan trọng cho con, Việt Khương. Cha tin con sẽ hoàn thành tốt."

"Còn một chuyện nữa," ông Bá Tuấn nói thêm trước khi kết thúc cuộc gọi, giọng có phần dè dặt hiếm thấy. "Con nhớ đừng nhắc đến chuyện thu mua này với ông nội. Dạo gần đây, không hiểu sao ông cứ hỏi han về khu vực phố đó, có lần còn dặn cha đừng đụng đến bất cứ thứ gì liên quan đến một cái tên gì đó... cha không nhớ rõ, nghe qua loa vì đang bận họp. Người già hay có những chuyện cố chấp khó hiểu, con đừng để tâm, cứ tập trung vào công việc của mình."

Câu nói ấy khiến Việt Khương khựng lại một lần nữa. Ông nội, người hiếm khi can thiệp vào các quyết định kinh doanh cụ thể suốt nhiều năm nay, lại đột nhiên tỏ thái độ về đúng khu vực này? Anh định hỏi thêm, nhưng ông Bá Tuấn đã vội vã cáo bận, tắt cuộc gọi để chuẩn bị cho một cuộc họp khác.

Việt Khương ngồi lặng người trước màn hình laptop đã tắt, tay siết chặt thành nắm đấm trên bàn. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính, nhìn xuống bên dưới nơi ánh đèn Sương Mai Tea Lab vẫn sáng rực dù đã gần đóng cửa. Xa hơn một chút, qua khe hở giữa hai tòa nhà, anh có thể thấy ánh đèn dầu vàng ấm áp vẫn còn le lói trong trà thất Nguyệt Đình.

Anh nghĩ đến Nhiên, đến những buổi tối họ ngồi bên nhau, đến câu chuyện về "trà chờ mưa tạnh," đến ánh mắt cô khi kể về cuốn sổ công thức của ông nội. Anh nghĩ đến chính câu nói của mình đêm qua — "Tôi thích những buổi tối như thế này, thích được ngồi đây, thích được trò chuyện cùng cô" — và giờ đây, chỉ vài giờ sau, anh lại nhận một nhiệm vụ có thể phá hủy hoàn toàn nơi chốn ấy, phá hủy cả niềm tin cô vừa mới bắt đầu dành cho anh.

Anh biết mình đang đứng giữa hai lựa chọn không hề dễ dàng: tuân theo mệnh lệnh của cha, hoàn thành nhiệm vụ được giao để chứng minh năng lực và giữ vững vị trí người thừa kế; hoặc tìm cách bảo vệ Nhiên và trà thất của cô, dù điều đó có thể khiến anh phải đối đầu trực tiếp với chính gia đình mình.

Anh chưa có câu trả lời ngay lúc này. Nhưng anh biết một điều chắc chắn — anh không thể tiếp tục giấu Nhiên về công việc thật sự của mình lâu hơn nữa. Sự thật, dù đau đớn đến đâu, cũng cần phải được nói ra trước khi nó bị phơi bày theo một cách còn tệ hại hơn.

Tối hôm đó, thay vì ghé qua trà thất như thường lệ, Việt Khương ở lại văn phòng rất khuya, một mình đối diện với những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Anh mở cuốn sổ tay nhỏ anh vẫn mang theo từ buổi tối đầu tiên bước vào Nguyệt Đình, lật đến những trang ghi chép về các loại trà, về triết lý sống chậm rãi mà Nhiên đã chia sẻ, và cảm thấy một sự dằn vặt sâu sắc dâng lên trong lòng.

Anh nhớ lại, cách đây vài tháng, trong một cuộc gọi video hiếm hoi với ông nội tại đồn điền, khi anh vô tình nhắc đến kế hoạch mở rộng chuỗi cửa hàng về các thị xã nhỏ miền Trung, ông Khải Vũ đã im lặng rất lâu, lâu đến mức Việt Khương tưởng đường truyền bị gián đoạn, rồi chỉ nói một câu ngắn gọn, giọng khàn đục khác thường: "Mở ở đâu cũng được, con chỉ cần nhớ, đừng bao giờ động đến những gì không thuộc về mình, dù trên giấy tờ có ghi tên ai đi nữa." Lúc ấy anh chỉ nghĩ đó là một lời dặn dò đạo đức kinh doanh chung chung của người già, không hề để tâm nhiều. Giờ đây, đặt cạnh phản ứng lạ lùng ông nội vừa thể hiện qua lời kể của cha, câu nói ấy bỗng mang một trọng lượng hoàn toàn khác.

Anh không biết liệu mình có đủ can đảm để nói ra sự thật, và cũng không biết liệu, sau khi biết sự thật ấy, Nhiên có còn nhìn anh bằng ánh mắt ấm áp như những buổi tối vừa qua hay không. Nhưng anh hiểu rõ một điều — dù kết quả thế nào, anh cũng không thể để mối quan hệ mong manh vừa chớm nở giữa hai người tiếp tục xây dựng trên một nền tảng dối trá, dù là một sự dối trá bắt nguồn từ im lặng chứ không phải cố ý lừa gạt.

Ngoài cửa sổ văn phòng, đêm thị xã Ôn Xuyên dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn neon của Sương Mai Tea Lab và ánh đèn dầu của trà thất Nguyệt Đình vẫn thức, như hai ngọn hải đăng đối lập nhau trên cùng một con phố nhỏ, đang chuẩn bị bước vào một cơn bão mà cả hai phía đều chưa lường trước được hết mức độ dữ dội của nó.

Việt Khương tắt đèn văn phòng, đứng lại thêm một lúc trong bóng tối, ánh mắt vẫn dán chặt vào quầng sáng vàng ấm nơi cuối phố, tự hỏi liệu ngày mai, khi anh bước qua cánh cửa gỗ quen thuộc ấy, mình sẽ tìm được đủ can đảm để nói ra tất cả, hay lại một lần nữa chọn im lặng thêm một ngày, rồi thêm một ngày nữa.

Đã sao chép liên kết chương