Chương 12
Chương 12 — Trà Thất Cuối Phố
Tối hôm đó, sau khi đóng cửa trà thất, Nhiên ngồi trước máy tính cũ kỹ đặt trong góc phòng làm việc nhỏ trên gác, gõ tên "Đồng Khải Vũ" vào ô tìm kiếm. Cô không biết mình đang tìm kiếm điều gì cụ thể — có lẽ chỉ là một sự thôi thúc muốn hiểu rõ hơn về người đàn ông đã, theo một cách nào đó, định hình cả cuộc đời ông nội cô mà cô chưa từng hay biết.
Kết quả tìm kiếm hiện ra không nhiều, chủ yếu là những bài báo cũ về ngành trà, nhưng có một bài viết khiến Nhiên chết lặng: "Đồng Khải Vũ — người đặt nền móng cho đế chế Tập đoàn Đồng Xuân, từ một vườn trà nhỏ trên vùng đồi hẻo lánh trở thành một trong những tập đoàn trà lớn nhất khu vực miền Trung — Tây Nguyên."
Tập đoàn Đồng Xuân.
Nhiên đọc lại dòng chữ ấy ba lần, tay run lên khi cô nhận ra đó chính là cái tên xuất hiện trong bài báo Nhật Vy từng đưa cho cô xem — công ty đứng sau chuỗi Sương Mai Tea Lab, chuỗi cửa hàng đang đe dọa cuốn trôi toàn bộ khách hàng của trà thất, chuỗi cửa hàng có kế hoạch gom mua cả dãy phố Nguyệt Trà theo lời đồn của người thợ xây cô từng nghe lỏm được.
Không phải trùng hợp. Người đàn ông đã phản bội ông nội cô nửa thế kỷ trước, cướp đi vườn trà chung, cướp đi cả một phần tuổi trẻ và giấc mơ của ông, giờ đây, thông qua chính đế chế ông ta gây dựng nên từ sự phản bội ấy, lại đang tiếp tục đe dọa những gì còn sót lại của di sản gia đình cô.
Cô ngồi lặng người trước màn hình máy tính, cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình theo một cách hoàn toàn khác so với nỗi lo về khoản nợ ngân hàng. Đây không còn đơn thuần là một cuộc cạnh tranh thương mại thông thường nữa. Đây là sự tiếp nối của một mối thù đã âm ỉ suốt năm mươi năm, mà giờ đây, vô tình hay hữu ý, cô đang trở thành người phải gánh chịu phần hậu quả cuối cùng.
Cô nhấc điện thoại lên định gọi cho Thùy Dương để chia sẻ, nhưng rồi lại đặt xuống. Cô cần thời gian để tự mình tiêu hóa hết những gì vừa biết được trước khi có thể nói thành lời với bất kỳ ai, kể cả người bạn thân nhất.
Cô lục tìm thêm vài bài phỏng vấn cũ của ông Khải Vũ trên các tạp chí kinh doanh, cố gắng tìm một tấm ảnh, một chi tiết nào đó có thể giúp cô hình dung rõ hơn về người đàn ông đã rẽ hướng cả cuộc đời ông nội mình. Trong một bài phỏng vấn từ nhiều năm trước, ông Khải Vũ được hỏi về khởi nguồn của Tập đoàn Đồng Xuân, và câu trả lời của ông khiến Nhiên phải đọc đi đọc lại: "Tôi khởi nghiệp từ một vườn trà nhỏ trên đồi, cùng với một người bạn. Sau này, vì hoàn cảnh, con đường của chúng tôi rẽ sang hai hướng khác nhau. Tôi không muốn nói nhiều về chuyện cũ, chỉ có thể nói rằng, có những thành công không khiến người ta tự hào, mà khiến người ta day dứt suốt đời."
Dòng chữ ấy khiến Nhiên khựng lại. Nếu quả thật ông Khải Vũ mang trong lòng sự day dứt như lời ông nói, vậy tại sao suốt năm mươi năm qua, ông chưa từng một lần tìm đến xin lỗi, chưa từng một lần cố gắng sửa chữa những gì đã gây ra? Phải chăng, với một số người, nói ra sự day dứt trên mặt báo dễ dàng hơn nhiều so với việc thực sự đối diện với người mình đã làm tổn thương?
Cô tắt máy tính, bước ra ban công nhỏ phía sau nhà, nhìn lên bầu trời đêm lấm tấm vài ngôi sao hiếm hoi còn sót lại qua lớp ánh sáng đô thị. Cô nghĩ đến ông nội, đến những đêm ông ngồi một mình bên bàn trà sau khi đóng cửa, ánh mắt xa xăm mà ngày ấy cô còn quá nhỏ để hiểu được đằng sau đó là cả một nỗi đau chưa từng nguôi ngoai. Giờ đây, khi đã hiểu, cô càng thương ông nhiều hơn, và một sự tức giận âm ỉ cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô đối với người đàn ông mang tên Đồng Khải Vũ — một sự tức giận mà cô chưa biết mình sẽ mang theo đi đến đâu.
Trong lúc đó, cách trà thất không xa, Việt Khương cũng đang trải qua một đêm mất ngủ tương tự. Anh nằm trên giường khách sạn, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi không lời đáp. Ông nội anh — người đàn ông điềm đạm, ít nói, luôn dạy anh về sự chính trực trong kinh doanh — đã từng phản bội bạn thân nhất của mình vì áp lực tài chính? Đã từng cướp đi cơ nghiệp của một gia đình khác để xây dựng nên chính nền tảng của Tập đoàn Đồng Xuân hôm nay?
Anh nhớ lại tất cả những bài học đạo đức kinh doanh ông nội từng dạy anh từ nhỏ — về sự tin cậy, về danh dự, về việc một lời hứa phải được giữ trọn vẹn dù có phải trả giá đắt đến đâu. Những bài học ấy, giờ đây, mang một sắc thái mỉa mai đau đớn khi đặt cạnh sự thật anh vừa khám phá được.
Sáng hôm sau, Việt Khương quyết định gọi điện cho ông nội, điều anh hiếm khi làm mà không có lý do cụ thể. Chuông điện thoại đổ vài hồi trước khi có người bắt máy.
"Việt Khương đấy à," giọng ông Khải Vũ vang lên, có phần ngạc nhiên. "Có chuyện gì mà con gọi giờ này?"
Việt Khương hít một hơi sâu, cố gắng tìm cách mở lời một cách khéo léo nhất có thể. "Ông ơi, con chỉ muốn hỏi thăm ông thôi. Dạo này ông khỏe không?"
"Ông vẫn khỏe," ông Khải Vũ đáp, nhưng giọng ông có vẻ dè dặt, như thể cảm nhận được có điều gì khác thường trong cuộc gọi này. "Con gọi chỉ để hỏi thăm thôi à?"
Việt Khương do dự một lúc, rồi quyết định thử dò hỏi một cách gián tiếp. "Con đang làm việc ở một khu vực có một con phố tên là Nguyệt Trà. Ông có từng nghe đến cái tên này bao giờ chưa ạ?"
Đầu dây bên kia im lặng một khoảng thời gian dài đến mức Việt Khương tưởng cuộc gọi đã bị ngắt. Khi ông Khải Vũ lên tiếng trở lại, giọng ông đã hoàn toàn khác — trầm xuống, run rẩy một cách kỳ lạ.
"Con... con đang làm việc ở đó?" ông hỏi, giọng đầy vẻ hoảng hốt không giấu giếm.
"Vâng ạ, con đang phụ trách một dự án ở đó," Việt Khương đáp, tim đập thình thịch, cảm nhận rõ ràng có điều gì đó lớn lao đang ẩn giấu đằng sau phản ứng bất thường của ông nội.
"Con nghe ông nói này, Việt Khương," ông Khải Vũ nói, giọng ông run lên rõ rệt. "Bất cứ điều gì liên quan đến con phố đó, con phải hết sức cẩn trọng, nghe chưa? Đừng... đừng làm gì tổn hại đến bất kỳ ai ở đó. Ông sẽ giải thích sau, nhưng bây giờ ông cần con hứa với ông điều đó trước đã."
"Ông ơi, có chuyện gì vậy? Ông có thể nói cho con biết ngay bây giờ được không?" Việt Khương hỏi, nhưng ông Khải Vũ đã vội vàng cáo từ, nói rằng sẽ gọi lại sau, rồi cúp máy trước khi Việt Khương kịp hỏi thêm bất cứ điều gì.
Việt Khương đứng đó, tay vẫn cầm điện thoại đã tắt màn hình, lòng ngổn ngang hơn bao giờ hết. Phản ứng của ông nội đã xác nhận điều anh nghi ngờ — có một câu chuyện thật sự đằng sau tất cả những điều này, một câu chuyện đủ nặng nề để khiến một người đàn ông từng trải, điềm tĩnh như ông nội anh phải run rẩy chỉ vì nghe nhắc đến tên một con phố.
Anh biết mình không thể tiếp tục trì hoãn thêm nữa. Anh cần phải gặp Nhiên, cần phải nói ra sự thật, dù điều đó có thể phá hủy tất cả những gì hai người đã xây dựng trong những tuần qua. Nhưng trước khi làm điều đó, anh cũng cảm thấy mình cần tìm hiểu thêm, cần một câu trả lời rõ ràng hơn từ chính ông nội mình, để khi đối diện với Nhiên, anh có thể mang đến không chỉ một lời xin lỗi, mà còn một sự thật trọn vẹn.
Anh quyết định sẽ thu xếp một chuyến đi đến đồn điền trong thời gian sớm nhất có thể, để trực tiếp đối diện với ông nội, để tìm ra câu trả lời cho tất cả những câu hỏi đang giày vò tâm trí anh suốt những ngày qua. Nhưng trước mắt, còn một nhiệm vụ cấp bách hơn đang chờ đợi — buổi họp với cha vào cuối tuần này, nơi anh sẽ phải báo cáo tiến độ của kế hoạch tiếp cận và đàm phán mua lại trà thất Nguyệt Đình, một nhiệm vụ giờ đây đã trở thành gánh nặng không thể chịu đựng nổi trong lòng anh.
Anh dành cả buổi sáng hôm đó soạn đi soạn lại một bản đề xuất gửi cha, cố gắng tìm cách trì hoãn tiến độ đàm phán mà không làm dấy lên nghi ngờ. Anh viết rằng thị trường khu vực cần thêm thời gian để "làm nóng thương hiệu" trước khi tiến hành các bước thu mua mặt bằng, rằng việc vội vàng đàm phán ngay lúc này có thể gây phản ứng tiêu cực từ cộng đồng dân cư, ảnh hưởng đến hình ảnh công ty trên truyền thông địa phương. Đó không hẳn là một lý do bịa đặt hoàn toàn — trên phương diện chiến lược kinh doanh thuần túy, lập luận ấy vẫn có cơ sở — nhưng Việt Khương hiểu rõ hơn ai hết, động cơ thật sự đằng sau nó là gì.
Anh gửi bản đề xuất đi, rồi ngồi lặng trước màn hình, tay xoa nhẹ vào cuốn sổ tay nhỏ đặt trên bàn, nơi anh đã ghi chép biết bao điều học được từ những buổi chiều bên Nhiên. Anh tự hỏi, liệu mình có đang tự lừa dối bản thân khi nghĩ rằng có thể vừa làm tròn trách nhiệm với gia đình, vừa bảo vệ được người mình đang dần yêu thương, hay đây chỉ là một ảo tưởng anh đang cố bám víu để trì hoãn nỗi đau không thể tránh khỏi của một lựa chọn dứt khoát.