Chương 20
Chương 20 — Trà Thất Cuối Phố
Việt Khương về đến thị xã Ôn Xuyên vào lúc chiều muộn, bụi đường vẫn còn bám trên chiếc xe sau chặng hành trình dài. Anh không về khách sạn, cũng không ghé văn phòng, mà lái thẳng đến phố Nguyệt Trà, tay vẫn còn giữ chặt chiếc khăn tay gói búp trà non anh đã hái từ khu vườn cổ trên đồi.
Nhưng khi đến trước trà thất Nguyệt Đình, anh khựng lại. Tấm biển "Nghỉ một ngày" được treo trước cửa, cánh cửa gỗ đóng kín, không có ánh đèn dầu quen thuộc tỏa ra từ bên trong. Anh đứng đó một lúc lâu, không biết Nhiên đi đâu, có chuyện gì đã xảy ra trong những ngày anh vắng mặt.
Anh gõ cửa vài lần, không có ai trả lời. Anh quay sang tiệm bánh của Thùy Dương, hy vọng tìm được manh mối.
Cửa tiệm bánh vẫn còn mở, ánh đèn vàng hắt ra ngoài vỉa hè nơi vài chiếc bàn nhỏ đặt sẵn cho khách ngồi. Thùy Dương đang lau dọn quầy, nghe tiếng bước chân liền ngẩng lên, và khi nhận ra người vừa bước vào, gương mặt cô lập tức thay đổi, từ vẻ niềm nở thường ngày chuyển sang một sự dè dặt rõ rệt.
"Anh tìm Nhiên à?" Thùy Dương hỏi, giọng lạnh nhạt hẳn so với lần đầu họ gặp nhau, ánh mắt cô đầy sự cảnh giác.
"Vâng, tôi cần gặp cô ấy. Có chuyện rất quan trọng," Việt Khương nói, giọng anh khẩn thiết.
Thùy Dương nhìn anh một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên nói cho anh biết hay không. "Nhiên hôm nay đi gặp một người quen về vấn đề vay vốn, tối mới về. Nhưng tôi phải nói thẳng với anh, tôi không nghĩ cô ấy muốn gặp anh lúc này đâu."
"Tôi hiểu cô ấy đang rất tổn thương, và tôi biết mình có lỗi vì đã im lặng quá lâu," Việt Khương nói, giọng anh chân thành. "Nhưng tôi có một sự thật quan trọng cần nói với cô ấy, một sự thật có thể thay đổi mọi thứ. Xin cô, nếu có thể, hãy nói với cô ấy rằng tôi sẽ đợi ở đây, dù phải đợi đến bao lâu."
Thùy Dương nhìn anh, ánh mắt cô dần dịu lại một chút trước sự chân thành không giấu giếm trong giọng nói của anh. "Được, tôi sẽ nhắn cho cô ấy. Nhưng quyết định là ở Nhiên, tôi không hứa gì cả."
Việt Khương gật đầu cảm ơn, rồi ngồi xuống bậc thềm trước cửa trà thất, quyết tâm chờ đợi. Ánh nắng chiều dần chuyển sang màu cam sẫm, rồi tím thẫm khi hoàng hôn buông xuống, nhưng anh vẫn ngồi đó, không hề nao núng, tay vẫn giữ chặt chiếc khăn tay như một lời hứa anh nhất định phải thực hiện.
Trong lúc chờ đợi, anh gọi điện cho cha, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu mà anh biết không thể tránh khỏi.
"Cha, con cần nói chuyện với cha về dự án thu mua khu vực Nguyệt Trà," Việt Khương nói, giọng anh kiên quyết hơn bao giờ hết.
"Con đã sẵn sàng hoàn tất đàm phán chưa?" ông Bá Tuấn hỏi, giọng đầy kỳ vọng.
"Không, cha ạ. Con gọi để nói rằng con không thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ này nữa," Việt Khương nói, hít một hơi sâu trước khi tiếp tục. "Con vừa từ chỗ ông nội về. Ông đã kể cho con nghe toàn bộ câu chuyện về vườn trà chung ngày xưa, về sự phản bội đối với người bạn thân nhất của mình — người chính là ông nội của Nhiên, chủ trà thất Nguyệt Đình. Con không thể tiếp tay cho công ty mình gây thêm tổn thương cho gia đình đó lần nữa."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, đến mức Việt Khương tưởng cuộc gọi đã bị ngắt.
"Con đang nói cái gì vậy?" ông Bá Tuấn cuối cùng lên tiếng, giọng ông đầy hoang mang. "Cha chưa từng nghe câu chuyện này bao giờ."
"Con biết, cha ạ. Ông nội chưa từng kể cho ai trong gia đình mình nghe, kể cả cha. Nhưng đó là sự thật, và giờ đây, chính ông cũng đã nhận ra mình cần phải sửa chữa nó, thay vì tiếp tục im lặng," Việt Khương nói. "Con xin cha, hãy dừng kế hoạch thu mua trà thất Nguyệt Đình lại, ít nhất là cho đến khi cha nói chuyện trực tiếp với ông nội về chuyện này."
"Việt Khương, con không thể để chuyện gia đình xen vào quyết định kinh doanh như vậy," ông Bá Tuấn nói, giọng ông vẫn còn hoang mang nhưng đã bắt đầu lấy lại vẻ cứng rắn quen thuộc. "Cha sẽ gọi cho ông ngay để làm rõ chuyện này. Nhưng trước mắt, kế hoạch vẫn phải tiếp tục, con hiểu chứ?"
"Con không đồng ý với điều đó," Việt Khương đáp, giọng anh kiên quyết chưa từng có trong bất kỳ cuộc trò chuyện nào trước đây với cha mình. "Nếu cha vẫn quyết định tiếp tục, con xin rút khỏi vị trí phụ trách dự án này. Con sẽ không đại diện cho công ty đàm phán với Nhiên nữa."
"Cha không hiểu nổi con đang nghĩ gì," ông Bá Tuấn nói, giọng ông có phần thất vọng xen lẫn bối rối. "Cha đã cho con cơ hội để chứng minh năng lực, để chuẩn bị con đường kế nhiệm cả một tập đoàn với hàng nghìn nhân viên phụ thuộc vào những quyết định đúng đắn của gia đình mình. Giờ con lại nói với cha rằng con sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ vì một mối quan hệ tình cảm mới chớm nở?"
"Đây không chỉ là một mối quan hệ tình cảm mới chớm nở, cha ạ," Việt Khương đáp, giọng anh trầm xuống nhưng không hề dao động. "Đây là vấn đề đúng sai. Con đã học được từ chính ông nội — người đã dạy con rằng danh dự trong kinh doanh quan trọng hơn bất kỳ khoản lợi nhuận nào — rằng có những việc, dù mang lại lợi ích lớn đến đâu, vẫn không nên làm nếu nó xây dựng trên nỗi đau của người khác. Con không thể là người tiếp tục gây ra nỗi đau đó, đặc biệt khi chính gia đình mình đã một lần gây ra nó rồi."
"Con đang đe dọa cha đấy à?" ông Bá Tuấn hỏi, giọng ông đầy sự ngạc nhiên xen lẫn tức giận.
"Con không đe dọa cha," Việt Khương đáp, giọng anh bình tĩnh nhưng cương quyết. "Con chỉ đang nói cho cha biết giới hạn của mình. Con yêu cô ấy, cha ạ. Và con sẽ không để công ty của gia đình mình phá hủy cuộc đời cô ấy lần thứ hai, sau những gì ông nội đã gây ra."
Cuộc gọi kết thúc trong một sự căng thẳng chưa từng có giữa hai cha con, để lại Việt Khương ngồi một mình trong bóng tối đang buông xuống phố Nguyệt Trà, lòng vừa nhẹ nhõm vì đã dám nói ra sự thật, vừa lo lắng về những hậu quả có thể xảy đến với vị trí của mình trong công ty, và quan trọng hơn cả, về việc liệu Nhiên có còn sẵn sàng lắng nghe anh hay không.
Trong khi đó, buổi chiều hôm ấy, Nhiên đã có mặt tại một quỹ hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ do hội phụ nữ thị xã giới thiệu, nơi cô trình bày hoàn cảnh của mình với hy vọng tìm được một khoản vay ưu đãi để tái cơ cấu nợ ngân hàng. Buổi làm việc kéo dài hơn dự kiến, với hàng loạt giấy tờ cần chuẩn bị, những câu hỏi dò xét về khả năng trả nợ trong tương lai của một mô hình kinh doanh mà nhân viên tín dụng trẻ tuổi ngồi đối diện cô dường như không mấy tin tưởng sẽ có thể cạnh tranh nổi trước làn sóng các chuỗi đồ uống hiện đại.
"Chị có kế hoạch cụ thể nào để tăng doanh thu trong thời gian tới không?" nhân viên tín dụng hỏi, ánh mắt anh ta nhìn vào bảng báo cáo tài chính với vẻ dè dặt.
Nhiên đã kể về ý tưởng xây dựng câu chuyện thương hiệu trên mạng xã hội cùng Nhật Vy, về kế hoạch hợp tác với vài quán ăn, khách sạn nhỏ trong khu vực, dù trong lòng cô cũng không chắc chắn hoàn toàn những kế hoạch ấy có đủ sức thuyết phục hay không. Buổi làm việc kết thúc với một cái hẹn xem xét hồ sơ trong vòng mười ngày tới — không phải một lời từ chối, nhưng cũng chẳng phải một sự chấp thuận chắc chắn, chỉ là thêm một khoảng thời gian chờ đợi đầy bất an nữa mà cô phải mang theo trên vai.
Cô rời khỏi văn phòng quỹ hỗ trợ khi trời đã sẩm tối, đôi chân rã rời sau một ngày dài, tâm trí vẫn còn ngổn ngang với hàng loạt con số và những câu hỏi chưa có lời đáp chắc chắn. Cô đi bộ chậm rãi về phía trà thất, tận dụng quãng đường ngắn ngủi ấy như một khoảng lặng hiếm hoi để sắp xếp lại những suy nghĩ rối bời trong đầu, hoàn toàn không ngờ rằng có một người đang kiên nhẫn chờ đợi mình suốt mấy tiếng đồng hồ qua.
Đến gần chín giờ tối, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở đầu con phố, bước chân chậm rãi, mệt mỏi. Nhiên dừng lại khi nhìn thấy Việt Khương vẫn còn ngồi đó, trước cửa trà thất đã đóng cửa cả ngày, ánh đèn đường hắt lên gương mặt anh những nét mệt mỏi không giấu giếm sau chặng đường dài.
Hai người nhìn nhau trong im lặng, khoảng cách giữa họ chỉ vài bước chân nhưng dường như xa vời như cả một đại dương những điều chưa nói ra. Việt Khương đứng dậy, chậm rãi bước đến gần cô, tay vẫn giữ chặt chiếc khăn tay gói búp trà non, như một lời hứa anh đã mang theo suốt cả một hành trình dài để trao tận tay cô.
"Nhiên," anh nói, giọng anh khẽ run. "Tôi đã về. Và tôi có rất nhiều điều cần nói với cô, nếu cô cho tôi cơ hội."
Ánh đèn đường vàng nhạt phía trên đầu hai người khẽ chớp nháy, hắt bóng họ đổ dài trên nền vỉa hè im vắng của phố Nguyệt Trà lúc đêm khuya, nơi mọi thứ dường như đang nín thở chờ đợi câu trả lời từ người phụ nữ trẻ đứng lặng giữa hai lựa chọn không hề dễ dàng.