Trà Thất Cuối Phố
9 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Trà Thất Cuối Phố

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Sáng thứ Sáu, trước khi Việt Khương kịp lên đường đến đồn điền thăm ông nội, một sự cố ngoài dự tính đã xảy ra, đẩy mọi thứ đến bờ vực không thể cứu vãn theo cách anh từng lo sợ nhất.

Ông Chiêu Bá Nghị, như thường lệ, ghé qua trà thất vào buổi sáng sớm để uống chén trà quen thuộc, nhưng lần này ông mang theo một tờ giấy, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Nhiên này, cháu xem cái này," ông nói, đặt tờ giấy lên bàn. Đó là một bức thư chính thức, có tiêu đề trang trọng: "Tập đoàn Đồng Xuân — Đề nghị hợp tác thu mua mặt bằng kinh doanh," được gửi đến tất cả các hộ dân trên phố Nguyệt Trà, trong đó có cả tiệm sách của ông Bá Nghị.

"Cháu cũng nhận được một bức tương tự vào sáng nay," Nhiên nói, lấy từ ngăn kéo ra một phong bì cô đã nhận được nhưng chưa kịp mở, cảm thấy có gì đó bất an khi nhìn thấy logo công ty in trên góc phong bì. Cô mở ra, đọc lướt qua nội dung — một đề nghị mua lại toàn bộ căn nhà trà thất với mức giá được mô tả là "vô cùng hào phóng, phản ánh đúng giá trị thị trường và thiện chí hợp tác lâu dài."

Nhưng điều khiến Nhiên chết lặng không phải là con số đề nghị, mà là dòng chữ ký tên ở cuối thư: "Đại diện đàm phán: Đồng Việt Khương, Giám đốc Dự án Khu vực, Tập đoàn Đồng Xuân."

Cô đọc đi đọc lại cái tên ấy nhiều lần, cảm giác như mặt đất dưới chân mình đang sụp đổ. Đồng Việt Khương. Cùng họ Đồng với Đồng Khải Vũ, người đàn ông đã phản bội ông nội cô nửa thế kỷ trước. Và cũng chính là cái tên — Việt Khương — người đàn ông cô đã dành trọn trái tim mình suốt mấy tuần qua, người đã ngồi bên cô hàng chục buổi tối, học cách pha trà, kể cho cô nghe về những cảm nhận chân thành của mình, người vừa hôm qua còn nhắn tin nói rằng phải về "giải quyết việc gia đình."

"Nhiên, cháu sao vậy? Mặt cháu tái mét rồi kìa," ông Bá Nghị hỏi, giọng lo lắng khi thấy Nhiên ngồi lặng người, tay run rẩy cầm tờ giấy.

"Không có gì đâu bác," Nhiên đáp, giọng cô nghẹn lại, cố gắng giữ bình tĩnh dù trong lòng đang là một cơn bão dữ dội. "Cháu... cháu cần một chút thời gian một mình."

Ông Bá Nghị nhìn cô với ánh mắt thấu hiểu, không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cô rồi rời đi, để lại Nhiên một mình trong gian trà thất với tờ giấy vẫn còn nằm trên bàn.

Chưa đầy mười phút sau, Thùy Dương hớt hải chạy sang, tay cũng cầm một bức thư tương tự — dù tiệm bánh của cô không nằm trong danh sách các mặt bằng bị nhắm đến trực tiếp, tin tức đã lan nhanh khắp con phố nhỏ chỉ trong buổi sáng.

"Nhiên, mày thấy cái tên ký ở dưới thư chưa?" Thùy Dương hỏi, giọng đầy phẫn nộ. "Đồng Việt Khương! Trời đất ơi, có phải chính là cái anh chàng vẫn hay ghé trà thất mày mỗi tối không? Tao nói mày nghe từ trước rồi mà, phải cẩn thận với người của cái công ty đó chứ!"

Nhiên không đáp, chỉ ngồi lặng người, tay vẫn siết chặt tờ giấy đề nghị thu mua. Thùy Dương nhìn gương mặt tái nhợt của bạn, lập tức hiểu ra mọi chuyện còn tồi tệ hơn cô tưởng, vội ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy vai Nhiên.

"Mày ổn không?" cô hỏi, giọng dịu lại. "Xin lỗi, tao không nên nói nặng lời như vậy lúc này."

"Không sao đâu," Nhiên đáp, giọng vô hồn. "Mày nói đúng mà. Tao đã quá tin tưởng một cách ngu ngốc."

"Mày không ngu ngốc," Thùy Dương siết chặt tay bạn. "Mày chỉ đang tin vào những gì mày cảm nhận được là thật, đó không phải lỗi của mày. Lỗi là ở người đã chọn cách giấu giếm."

Nhật Vy cũng vừa đến ca làm buổi sáng, nghe loáng thoáng câu chuyện, đứng lặng ở cửa với vẻ mặt bàng hoàng không kém, cuốn sách giáo khoa vẫn còn ôm trong tay chưa kịp đặt xuống. "Chị Nhiên ơi... vậy là anh Khương làm cho..." cô bé không dám nói hết câu, chỉ lặng lẽ bước đến, ngồi xuống cạnh Nhiên, không nói thêm gì, chỉ để sự hiện diện của mình là một chỗ dựa nhỏ trong buổi sáng đầy giông bão này.

Cô ngồi đó rất lâu, đầu óc quay cuồng ghép nối lại từng mảnh ký ức — buổi tối đầu tiên anh bước vào trà thất, ánh mắt anh khi cô kể về câu chuyện ông nội và Đồng Khải Vũ, sự vội vã bất thường mỗi khi có cuộc gọi đến, câu nói dang dở "Có một điều tôi cần nói với cô" mà anh chưa kịp hoàn thành trước khi vội vã rời đi. Tất cả giờ đây đã ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, một bức tranh mà cô chưa bao giờ muốn nhìn thấy.

Anh đã biết. Anh đã biết ngay từ đầu, hoặc ít nhất đã biết được một thời gian, rằng công ty của gia đình mình đang nhắm đến trà thất của cô, rằng chính ông nội anh là người đã gây ra nỗi đau kéo dài suốt nửa thế kỷ cho gia đình cô. Vậy mà anh vẫn tiếp tục ngồi đó, uống trà, trò chuyện, nắm tay cô trong những khoảnh khắc gần gũi, để cô tin tưởng, để cô mở lòng, trong khi vẫn giấu kín một sự thật lớn lao đến vậy.

Nhiên cảm thấy một cơn giận dữ trào lên, xen lẫn với nỗi đau đớn tột cùng của sự phản bội. Cô không biết cái nào đau hơn — việc trà thất của cô đang đứng trước nguy cơ bị thâu tóm bởi chính công ty của gia đình đã từng phản bội ông nội cô, hay việc người đàn ông cô đã bắt đầu yêu thương lại chính là con cháu của kẻ phản bội ấy, và đã im lặng suốt bao lâu nay.

Cô lấy điện thoại ra, tay run rẩy, tìm số của Việt Khương, rồi lại dừng lại. Cô không muốn nói chuyện này qua điện thoại. Cô cần nhìn thẳng vào mắt anh khi hỏi câu hỏi đang giày vò tâm trí mình.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên — một tin nhắn từ chính Việt Khương: "Tôi đang trên đường đến đồn điền thăm ông nội. Tối nay hoặc ngày mai tôi sẽ về, mình nói chuyện nhé. Có chuyện quan trọng tôi cần kể cho cô nghe."

Nhiên nhìn dòng chữ ấy, một cơn cười chua chát bật ra khỏi cổ họng cô, không phải vì buồn cười, mà vì sự trớ trêu cay đắng của tình huống. Cô gõ vội một câu trả lời, ngón tay run lên vì tức giận: "Em cũng vừa nhận được một bức thư rất thú vị từ Tập đoàn Đồng Xuân sáng nay. Ký tên Đồng Việt Khương. Anh không cần phải về sớm để 'kể cho em nghe' nữa đâu, em đã biết đủ rồi."

Cô tắt nguồn điện thoại ngay sau khi gửi tin nhắn, không muốn nhìn thấy phản hồi, không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào lúc này. Cô đứng dậy, bước đến bên bàn thờ ông nội, nhìn lên tấm ảnh của ông, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.

"Ông ơi," cô thì thầm, giọng nghẹn ngào. "Con xin lỗi. Con đã để trái tim mình rung động trước chính con cháu của người đã làm ông đau khổ suốt cả cuộc đời. Con thật ngu ngốc."

Cô ngồi sụp xuống sàn nhà, ôm mặt khóc nức nở, những giọt nước mắt tích tụ từ bao ngày lo âu, mệt mỏi, giờ đây tuôn trào không kìm nén được nữa. Gian trà thất, nơi vốn luôn là chốn bình yên nhất trong lòng cô, giờ đây bỗng trở nên xa lạ, lạnh lẽo, như thể chính không gian ấy cũng đang phản bội cô theo một cách nào đó.

Bên ngoài, ánh nắng buổi sáng vẫn chan hòa trên con phố Nguyệt Trà, tiếng chim hót ríu rít trên những tán sấu già, hoàn toàn tương phản với cơn bão đang tàn phá trong lòng người phụ nữ trẻ đang ngồi khóc một mình trong gian nhà cổ.

Thùy Dương và Nhật Vy ở lại bên cô suốt buổi sáng hôm ấy, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ pha cho cô một ấm trà nóng — vụng về, không đúng chuẩn mực như cách Nhiên vẫn làm, nhưng đủ ấm áp để phần nào xoa dịu cơn đau đang cuộn trào trong lòng cô. Nhật Vy ngồi cạnh, nắm lấy tay Nhiên, giọng nhỏ nhẹ: "Chị đừng tự trách mình. Chị chỉ tin vào con người tốt mà chị đã thấy ở anh ấy thôi, đâu ai biết trước được chuyện này."

"Nhưng con người đó có thật không, hay chỉ là một lớp vỏ bọc để dễ dàng tiếp cận trà thất mình?" Nhiên hỏi, giọng đầy chua chát, câu hỏi không thực sự dành cho ai, chỉ là một tiếng thở dài bật ra từ nỗi đau chưa nguôi.

Thùy Dương siết chặt tay bạn, không có câu trả lời nào để trấn an, chỉ có thể ở bên cạnh cô trong khoảnh khắc này. "Dù thế nào đi nữa, mày không đơn độc đâu, Nhiên. Có tao, có Nhật Vy, có cả bác Nghị, cả con phố này nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách."

Đến trưa, khi hai người bạn phải quay về lo công việc riêng, Nhiên ngồi lại một mình, mở lại điện thoại sau một hồi lâu tắt nguồn. Có ba cuộc gọi nhỡ từ Việt Khương, và một tin nhắn cuối cùng anh gửi trước khi có lẽ đã lên xe rời khỏi vùng phủ sóng: "Xin lỗi Nhiên. Tôi biết mình sai khi im lặng quá lâu. Nhưng xin cô cho tôi một cơ hội giải thích, khi tôi trở về. Có những điều còn phức tạp hơn cô nghĩ."

Cô nhìn dòng tin nhắn ấy hồi lâu, ngón tay lướt trên màn hình nhưng không gõ ra chữ nào. Cô chưa sẵn sàng để tha thứ, cũng chưa sẵn sàng để hoàn toàn khép lại cánh cửa ấy. Cô chỉ tắt màn hình điện thoại, đặt nó úp xuống bàn, rồi đứng dậy, bắt đầu công việc dọn dẹp buổi trưa như một cách để giữ cho đôi tay và tâm trí mình không hoàn toàn sụp đổ trước những gì vừa xảy ra. Cuộc hành trình phía trước, giờ đây, không chỉ còn là cuộc chiến giữ lấy trà thất trước một tập đoàn lớn, mà còn là cuộc chiến giữ lấy chính trái tim mình khỏi tan vỡ hoàn toàn, trước khi cô kịp hiểu ra rằng, đôi khi, sự thật đau đớn nhất lại chính là khởi đầu cần thiết cho một sự hòa giải mà cô chưa bao giờ dám mơ tới.

Đã sao chép liên kết chương