Chương 21
Chương 21 — Trà Thất Cuối Phố
Nhiên đứng lặng trước cửa trà thất, nhìn Việt Khương với ánh mắt phức tạp — vừa còn nguyên vẹn cơn giận đã tích tụ suốt những ngày qua, vừa có một sự tò mò không thể kìm nén trước vẻ mặt khẩn thiết, chân thành của anh.
"Anh có năm phút," cô nói, giọng cô lạnh lùng nhưng không đóng sập cửa như cô đã tưởng tượng mình sẽ làm trong suốt những đêm mất ngủ vừa qua.
"Tôi cần nhiều hơn năm phút," Việt Khương nói, "nhưng tôi sẽ cố gắng nói nhanh nhất có thể, và cô có quyền dừng tôi lại bất cứ lúc nào nếu cô muốn."
Nhiên mở cửa, im lặng ra hiệu cho anh vào trong. Cô không thắp đèn dầu như thường lệ, chỉ để ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn đường bên ngoài lọt qua khung cửa sổ, đủ để nhìn thấy nhau trong bóng tối lờ mờ của gian trà thất. Không khí trong phòng nặng nề khác hẳn với sự ấm áp quen thuộc mọi khi, những chiếc ấm chén xếp ngay ngắn trên kệ giờ đây chỉ còn là những cái bóng im lìm trong bóng tối, như thể chính không gian này cũng đang nín thở chờ đợi kết cục của cuộc trò chuyện sắp diễn ra.
Cô đứng tựa vào bàn, khoanh tay trước ngực, một tư thế phòng thủ mà chính cô cũng không nhận ra mình đang có. "Nói đi," cô nói, giọng cô cố giữ vẻ lạnh lùng dù trái tim cô đang đập loạn nhịp.
Việt Khương ngồi xuống, đặt chiếc khăn tay gói búp trà non lên bàn, chậm rãi mở ra trước mặt cô. "Đây là búp trà tôi hái từ vườn trà cổ trên đồi — vườn trà mà ông nội tôi và ông nội cô đã cùng nhau khai khẩn năm xưa."
Nhiên nhìn búp trà nằm trên chiếc khăn, không nói gì, chỉ chờ đợi anh tiếp tục.
"Tôi biết cô đã biết phần nào câu chuyện qua lời kể của bác Bá Lễ," Việt Khương nói, giọng anh trầm xuống. "Nhưng có một phần cô chưa biết. Suốt năm mươi năm qua, ông nội tôi vẫn âm thầm giữ lại một góc nhỏ của vườn trà cũ, không bao giờ đụng đến, không bao giờ khai thác, chỉ lặng lẽ chăm sóc nó như một cách chuộc lỗi trong im lặng. Ông chưa từng đủ can đảm để tìm đến xin lỗi ông nội cô, chưa từng đủ can đảm để trả lại bất cứ điều gì, nhưng ông cũng chưa từng thực sự buông bỏ hoàn toàn."
"Vậy thì sao?" Nhiên hỏi, giọng cô vẫn còn cứng rắn. "Điều đó có thay đổi được gì không? Ông ấy vẫn đã phản bội ông nội tôi. Gia đình anh vẫn đang tìm cách thâu tóm trà thất của tôi. Và anh vẫn đã giấu tôi suốt mấy tuần qua về việc anh chính là người đại diện đàm phán."
"Cô nói đúng," Việt Khương thừa nhận, không hề tìm cách biện minh. "Tôi đã sai khi im lặng quá lâu. Tôi đã sợ hãi, sợ rằng nếu nói ra sự thật ngay từ đầu, tôi sẽ mất đi những gì vừa mới bắt đầu giữa hai chúng ta. Nhưng sự im lặng ấy, cuối cùng, chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn, và tôi thực sự xin lỗi vì điều đó, từ tận đáy lòng mình."
Anh ngừng lại một lúc, nhìn thẳng vào mắt cô. "Nhưng tôi không đến đây chỉ để xin lỗi suông. Tôi đã từ chối tiếp tục vai trò đại diện đàm phán cho công ty. Tôi đã nói thẳng với cha tôi rằng tôi sẽ không tiếp tay cho việc gây thêm tổn thương cho gia đình cô. Và quan trọng hơn, ông nội tôi đã quyết định sẽ trực tiếp đến gặp cô, để nói lời xin lỗi chính thức, sau năm mươi năm im lặng."
Nhiên cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng — sự ngạc nhiên, sự hoài nghi, và cả một tia hy vọng mong manh mà cô không muốn thừa nhận. "Ông ấy thật sự muốn gặp tôi?"
"Ông ấy đã nói với tôi rằng, dù không có quyền yêu cầu sự tha thứ, ông vẫn muốn có cơ hội được nói lời xin lỗi trực tiếp, dù chỉ một lần trong đời," Việt Khương nói, giọng anh chân thành. "Và ông đã đưa tôi đến tận nơi, cho tôi thấy vườn trà cổ vẫn còn tồn tại, những gốc trà nguyên bản đã bị chôn giấu suốt nửa thế kỷ. Nếu cô muốn, tôi có thể đưa cô đến đó, để cô tận mắt nhìn thấy, để cô có thể hoàn thiện lại công thức Vân Cốc nguyên bản mà ông nội cô chưa bao giờ có cơ hội thực hiện trọn vẹn."
Nhiên cầm búp trà non lên, đưa lên mũi ngửi nhẹ — một hương thơm quen thuộc nhưng cũng có gì đó khác biệt, đậm đà hơn, sâu lắng hơn so với giống trà cô vẫn dùng suốt bao năm qua để pha Vân Cốc. Cô nhắm mắt lại, để hương thơm ấy lan tỏa, và trong khoảnh khắc đó, cô như cảm nhận được một sự kết nối vô hình với người ông đã khuất, với cả một câu chuyện dài mà cô chỉ mới được biết đến một phần.
"Tại sao anh lại làm tất cả những điều này?" cô hỏi, giọng cô đã dịu đi phần nào, dù vẫn còn một khoảng cách thận trọng. "Anh có thể đơn giản là hoàn thành nhiệm vụ được giao, giữ vững vị trí của mình trong công ty, tại sao anh lại chọn con đường khó khăn hơn?"
Việt Khương nhìn cô, ánh mắt anh đầy chân thành không giấu giếm. "Vì tôi yêu cô, Nhiên ạ. Không phải là một tình cảm nhất thời nảy sinh từ sự tò mò ban đầu, mà là một tình cảm đã lớn dần qua từng buổi tối chúng ta ngồi bên nhau, qua từng câu chuyện cô kể, qua cách cô đối xử với từng vị khách, với chính công việc cô đang gìn giữ. Tôi không thể tiếp tục là một phần của điều đang đe dọa phá hủy những gì cô yêu quý nhất. Và tôi cũng không muốn trở thành phiên bản thứ hai của chính ông nội mình — một người chọn im lặng, chọn lợi ích trước mắt, rồi phải sống với sự day dứt suốt cả cuộc đời."
Nhiên cảm thấy nước mắt bắt đầu dâng lên nơi khóe mắt, dù cô cố gắng kìm nén. "Em cũng không biết phải tin anh đến mức nào nữa," cô nói, giọng cô run run. "Em đã tin anh hoàn toàn, rồi phát hiện ra một sự thật khiến em cảm thấy như cả thế giới sụp đổ. Em cần thời gian, Khương ạ. Em không thể ngay lập tức quay lại như chưa có chuyện gì xảy ra."
"Tôi hiểu," Việt Khương gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng hay thúc ép. "Tôi không mong cô tha thứ ngay lập tức. Tôi chỉ mong cô cho tôi cơ hội để chứng minh, qua hành động chứ không chỉ lời nói, rằng tôi thật sự đứng về phía cô, về phía những gì trà thất này đại diện."
"Anh còn nhớ hết tất cả những gì em từng kể cho anh nghe không?" Nhiên hỏi, giọng cô bất chợt chuyển sang một câu hỏi có phần lạc đề, như thể cô đang cố tìm một điểm tựa nào đó giữa cơn hỗn loạn cảm xúc. "Về cách ông nội em dạy em pha trà, về triết lý sống chậm rãi của ông, về từng loại trà em vẫn pha mỗi ngày?"
"Tôi nhớ hết," Việt Khương đáp, không chút do dự. "Trà Ô Long hong trên than hoa nhẹ lửa cho người mới bắt đầu. Trà sen ướp bảy lần qua một tuần liên tục, hái đúng lúc mặt trời chưa lên quá một con sào. Trà gừng mật ong cho những ngày chờ mưa tạnh. Tôi ghi lại tất cả trong cuốn sổ tay này, không phải vì công việc, mà vì tôi thực sự muốn nhớ, muốn giữ lại từng khoảnh khắc đó." Anh lấy từ túi áo ra cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc vì được lật giở nhiều lần, đặt lên bàn cạnh búp trà non.
Nhiên nhìn cuốn sổ, nhận ra đó chính là cuốn sổ anh đã mua trong buổi tối đầu tiên anh ngỏ ý muốn học pha trà. Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lòng cô khi thấy những trang giấy đã đầy chữ viết tay chi tiết, không chỉ ghi lại công thức, mà còn cả những suy nghĩ, những cảm nhận cá nhân của anh sau mỗi buổi tối ở trà thất — bằng chứng cho thấy, dù có những điều anh giấu giếm, thì sự trân trọng của anh dành cho nơi này, và có lẽ cả dành cho cô, chưa bao giờ là giả dối.
Họ ngồi im lặng một lúc lâu, khoảng cách giữa hai người tuy đã thu hẹp lại phần nào so với lúc bắt đầu cuộc trò chuyện, nhưng vẫn còn đó một bức tường vô hình cần thời gian để tan biến hoàn toàn. Cuối cùng, Nhiên lên tiếng, giọng cô đã bình tĩnh hơn.
"Em muốn xem vườn trà đó," cô nói. "Không phải vì em đã tha thứ, mà vì em cần biết sự thật, cần tận mắt nhìn thấy nó, trước khi có thể quyết định mình sẽ đi tiếp như thế nào."
Việt Khương gật đầu, một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong lòng anh. "Tôi sẽ sắp xếp để đưa cô đến đó sớm nhất có thể. Và Nhiên này," anh nói thêm, giọng anh khẽ khàng, "dù cô quyết định thế nào về chuyện giữa chúng ta, tôi vẫn sẽ làm mọi cách để bảo vệ trà thất này. Đó là lời hứa tôi giữ vững, không phụ thuộc vào bất cứ điều gì khác."
Nhiên nhìn anh, một sự ấm áp mong manh len vào lòng cô giữa những lớp phòng vệ cô đã dựng lên suốt mấy ngày qua, dù cô vẫn chưa sẵn sàng để hoàn toàn hạ chúng xuống. Cô tiễn anh ra cửa, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu chào tạm biệt, nhưng ánh mắt cô, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi cánh cửa khép lại, đã mang một sắc thái khác hẳn so với sự lạnh lùng cô cố gắng thể hiện suốt buổi tối.