Trà Thất Cuối Phố
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Trà Thất Cuối Phố

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Sự cố hệ thống thanh toán tại Sương Mai Tea Lab hóa ra nghiêm trọng hơn Việt Khương tưởng, khiến anh phải ở lại xử lý đến gần nửa đêm, làm việc cùng đội kỹ thuật để khôi phục dữ liệu giao dịch bị lỗi. Khi mọi việc tạm ổn, anh nhìn đồng hồ, đã quá muộn để quay lại trà thất, đành gửi một tin nhắn ngắn cho Nhiên, xin lỗi vì không thể quay lại như đã hứa, hẹn cô vào một ngày khác.

Nhiên đọc tin nhắn ấy vào sáng hôm sau, một sự thất vọng nhẹ len vào lòng dù cô hiểu công việc đôi khi có những tình huống bất khả kháng. Cô nhắn lại một câu ngắn gọn, thông cảm, rồi tiếp tục công việc thường nhật của mình, cố gắng không để tâm trí vướng bận quá nhiều vào những suy đoán chưa có cơ sở.

Buổi trưa hôm đó, một phong bì khác từ ngân hàng lại xuất hiện trong khe cửa sắt — lần này là thông báo nhắc lại về thời hạn còn hai mươi ngày, kèm theo một tờ giấy giới thiệu dịch vụ "tư vấn tái cơ cấu nợ" mà Nhiên đọc qua đã hiểu ngay đó chẳng qua là một cách nói giảm nói tránh cho quy trình chuẩn bị thanh lý tài sản. Cô gọi lại cho nhân viên tư vấn, cố gắng thương lượng thêm thời gian, nhưng câu trả lời vẫn không thay đổi: nếu không thanh toán được ít nhất ba mươi phần trăm khoản nợ gốc trong hai mươi ngày tới, ngân hàng sẽ chính thức khởi động quy trình xử lý tài sản đảm bảo.

Cô gọi điện cho cô Ngọc Trâm, không phải để xin lời khuyên bán nhà như cô mình vẫn thường đề nghị, mà để hỏi liệu gia đình có thể vay mượn thêm từ đâu đó hay không. Nhưng câu trả lời của cô Trâm, dù xuất phát từ sự lo lắng thật lòng, vẫn khiến Nhiên nghẹn lòng.

"Cô cũng đâu có dư dả gì đâu con, tiền tiết kiệm cô còn phải để dành lo cho tuổi già. Cô đã nói rồi, cách nhanh nhất và nhẹ nhàng nhất vẫn là bán nhà, trả hết nợ, con còn trẻ, làm lại từ đầu vẫn kịp. Con cứ cố chấp giữ mãi cái nhà đó, cuối cùng khổ thân con thôi." Cô Trâm thở dài trong điện thoại. "Cô thương con, nhưng cô không thể giúp được chuyện tiền bạc lúc này, con thông cảm cho cô."

Nhiên cúp máy, ngồi lặng người bên bàn sổ sách, cảm giác như đang đứng giữa một vòng vây không lối thoát, mỗi ngày trôi qua lại siết chặt thêm một chút.

Trong khi đó, tại văn phòng điều hành khu vực của Tập đoàn Đồng Xuân, cách thị xã Ôn Xuyên khoảng ba giờ lái xe, ông Đồng Bá Tuấn đọc qua bản đề xuất trì hoãn tiến độ của con trai, khuôn mặt ông dần chuyển sang vẻ không hài lòng.

Ông gọi điện ngay lập tức. "Việt Khương, cha vừa đọc đề xuất của con. Cha không đồng ý với việc trì hoãn."

"Cha, con nghĩ chúng ta cần thêm thời gian để—"

"Không có thời gian nào để lãng phí cả," ông Bá Tuấn ngắt lời, giọng dứt khoát. "Cha đã nhận được thông tin, có một tập đoàn bất động sản khác cũng đang để mắt đến khu vực đó. Nếu mình không hành động nhanh, cơ hội này sẽ tuột mất vào tay đối thủ. Con phải liên hệ trực tiếp với chủ trà thất trong tuần này, đưa ra đề nghị chính thức."

Việt Khương cảm thấy một cơn nghẹt thở dâng lên trong lồng ngực. "Cha, con nghĩ cách tiếp cận này không phù hợp. Chúng ta nên tìm hiểu kỹ hơn về hoàn cảnh của họ trước khi—"

"Con đang bảo vệ ai vậy, Việt Khương?" ông Bá Tuấn hỏi, giọng đầy nghi hoặc. "Cha nghe báo cáo con dạo này thường xuyên lui tới khu vực đó vào buổi tối. Có phải con đang có quan hệ cá nhân với ai đó ở đó không?"

Việt Khương chết lặng trong giây lát, không ngờ cha mình đã nắm được thông tin ấy. "Con... con chỉ đang tìm hiểu thị trường kỹ hơn thôi," anh đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang hoảng loạn.

"Cha hy vọng là vậy," ông Bá Tuấn nói, giọng nghiêm khắc. "Việt Khương, cha đã giao cho con dự án này để con chứng minh mình xứng đáng kế thừa vị trí lãnh đạo tập đoàn. Nếu con để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến quyết định kinh doanh, cha sẽ phải cân nhắc lại việc giao phó trọng trách này cho con. Cha cho con thêm một tuần để hoàn thành cuộc đàm phán sơ bộ. Không thể trì hoãn thêm được nữa."

Cuộc gọi kết thúc, để lại Việt Khương ngồi một mình trong văn phòng, cảm giác như bị dồn vào chân tường từ mọi phía. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố Nguyệt Trà đang chìm trong ánh nắng buổi trưa, cố gắng tìm ra một lối thoát nào đó cho tình thế tiến thoái lưỡng nan này.

Anh nghĩ đến việc từ chối thẳng thừng nhiệm vụ được giao, nhưng biết rõ hậu quả sẽ là gì — không chỉ ảnh hưởng đến vị trí của anh trong công ty, mà còn có thể khiến cha giao nhiệm vụ đàm phán cho một người khác, một người sẽ không có bất kỳ sự cân nhắc hay do dự nào khi gây áp lực lên Nhiên. Ít nhất, nếu anh là người trực tiếp đàm phán, anh còn có thể tìm cách trì hoãn, tìm cách bảo vệ cô trong chừng mực có thể.

Nhưng đồng thời, anh cũng hiểu rằng việc tiếp tục giữ vai trò này đồng nghĩa với việc anh phải đối diện trực tiếp với Nhiên, trong tư cách đại diện chính thức của công ty đang muốn thu mua trà thất của cô — một tình huống còn tồi tệ hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần thú nhận công việc thật sự của mình.

Chiều hôm đó, Việt Khương quyết định gọi điện lại cho ông nội, cố gắng lần nữa tìm kiếm câu trả lời rõ ràng hơn. Lần này, ông Khải Vũ nghe máy nhanh hơn, giọng ông có vẻ đã bình tĩnh lại phần nào so với cuộc gọi trước.

"Ông đã suy nghĩ về những gì con hỏi," ông Khải Vũ nói, giọng trầm và có phần mệt mỏi. "Việt Khương, có một câu chuyện ông chưa từng kể cho ai trong gia đình mình nghe, kể cả cha con. Đó là một câu chuyện ông không tự hào, và ông đã mang nó theo suốt năm mươi năm qua như một gánh nặng không thể đặt xuống."

"Ông có thể kể cho con nghe không?" Việt Khương hỏi, giọng anh khẽ run.

"Không phải qua điện thoại," ông Khải Vũ đáp. "Đây là chuyện cần được nói trực tiếp, mặt đối mặt. Con có thể thu xếp đến thăm ông không? Càng sớm càng tốt."

"Con sẽ đến ngay khi có thể, ông ạ," Việt Khương đáp, một sự nhẹ nhõm mơ hồ len vào lòng anh dù biết rằng sự thật sắp được hé lộ có thể còn nặng nề hơn những gì anh tưởng tượng.

Cuộc gọi kết thúc, Việt Khương đứng lặng một lúc, nhìn ra khung cửa sổ văn phòng, lòng đầy những dự cảm không lành. Anh biết mình đang đứng ở một ngã ba đường quan trọng — nếu không tìm ra cách giải quyết ổn thỏa trong thời gian ngắn sắp tới, anh sẽ phải đối diện với việc mất đi hoặc gia đình, hoặc người con gái đang dần chiếm trọn trái tim anh, hoặc tệ hơn, mất đi cả hai cùng một lúc.

Anh ngồi xuống bàn làm việc, mở lịch trình cá nhân, gạch bỏ hai cuộc họp không thật sự cần thiết vào cuối tuần, sắp xếp lại toàn bộ thời gian biểu để có thể lên đường sớm nhất có thể. Trong đầu anh, hình ảnh ông nội với giọng nói run rẩy qua điện thoại cứ hiện lên xen lẫn hình ảnh Nhiên với ánh mắt tức giận khi kể về sự phản bội năm xưa, hai hình ảnh ấy chồng lên nhau, tạo thành một áp lực nặng nề không lời nào diễn tả hết được.

Anh quyết định sẽ thu xếp chuyến đi đến đồn điền ngay trong cuối tuần này, trước khi thời hạn một tuần cha đặt ra kết thúc. Anh cần phải biết trọn vẹn sự thật trước khi phải đối diện với Nhiên trong vai trò một đại diện đàm phán chính thức — một vai trò anh biết chắc chắn sẽ phá hủy hoàn toàn niềm tin cô đã dành cho mình, trừ khi anh có thể tìm ra một cách nào đó để biến nguy thành cơ, để chuyển hóa sự thật đau đớn ấy thành một con đường hòa giải thay vì hủy diệt.

Tối hôm đó, tin nhắn từ Nhiên hiện lên trên điện thoại anh: "Anh ổn không? Hôm nay có vẻ mệt mỏi lắm." Việt Khương nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, ngón tay lơ lửng trên bàn phím, cố gắng soạn một câu trả lời vừa đủ chân thành để không phải nói dối, vừa đủ mơ hồ để không phải tiết lộ tất cả những gì đang giằng xé trong lòng anh lúc này.

Cuối cùng anh gõ: "Tôi ổn, chỉ là công việc hơi nhiều áp lực. Cuối tuần này tôi phải về thăm ông nội, có việc gia đình cần giải quyết. Khi nào xong tôi sẽ kể cho cô nghe, được không?" Anh đọc lại câu chữ ấy nhiều lần trước khi gửi đi, cảm thấy nó vừa đủ thật để không phản bội lòng tin của cô, vừa đủ kín đáo để anh còn có thời gian chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ với ông nội, trước khi phải đối diện với điều khó khăn nhất — nói ra toàn bộ sự thật với chính Nhiên.

Vài phút sau, cô nhắn lại: "Được, anh cứ lo việc gia đình trước. Em ở đây, khi nào rảnh thì ghé." Chỉ một câu ngắn gọn, giản dị, nhưng đủ khiến lòng anh chùng xuống vì cảm giác tội lỗi. Sự tin tưởng không chút nghi ngờ ấy, anh biết, mình không xứng đáng được nhận trọn vẹn như vậy, ít nhất là cho đến khi anh đủ can đảm nói ra tất cả.

Đã sao chép liên kết chương