Trà Thất Cuối Phố
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Trà Thất Cuối Phố

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Việt Khương không nói ra sự thật ngày hôm đó, cũng không phải ngày hôm sau. Mỗi lần anh định mở lời, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại kéo anh lùi lại — sợ rằng khoảnh khắc anh nói ra, tất cả những gì vừa mới xây dựng giữa hai người sẽ sụp đổ ngay lập tức. Anh tự nhủ mình sẽ nói khi thời điểm thích hợp hơn đến, khi anh tìm ra được một giải pháp nào đó có thể dung hòa giữa nhiệm vụ được giao và mong muốn bảo vệ Nhiên. Nhưng càng trì hoãn, gánh nặng trong lòng anh càng lớn thêm.

Trong lúc ấy, Nhiên, không hề hay biết về cơn bão đang âm thầm hình thành, lại đang bận rộn với một mối bận tâm khác — câu chuyện về dòng chữ "vùng đồi phía tây" trong cuốn sổ công thức của ông nội cứ lởn vởn trong đầu cô suốt nhiều ngày qua. Cuối cùng, cô quyết định đến gặp ông Giang Bá Lễ, người bạn đồng hành lâu năm nhất của ông nội, để hỏi cho ra lẽ.

Cô mời Việt Khương đi cùng, phần vì muốn có người bầu bạn, phần vì chính anh là người đã khuyến khích cô nên hỏi những người từng biết ông nội lúc còn trẻ. Việt Khương nhận lời ngay, dù trong lòng có chút bất an — anh biết, nếu câu chuyện dẫn đến bất cứ điều gì liên quan đến gia đình mình, anh sẽ phải đối diện với một tình huống còn khó xử hơn nhiều.

Nhà ông Bá Lễ nằm cách trà thất khoảng mười lăm phút đi bộ, một căn nhà cấp bốn nhỏ nhắn với khoảng sân trước trồng đầy cây cảnh, trong đó có vài chậu trà cổ thụ được ông chăm chút tỉ mỉ suốt nhiều năm. Ông đón hai người với vẻ vui mừng, pha sẵn một ấm trà mời khách theo đúng phong cách của một người từng là thợ trà cả đời.

"Cháu đến hỏi về ông nội cháu à," ông Bá Lễ nói sau khi nghe Nhiên trình bày lý do, ánh mắt ông thoáng chút do dự. "Chuyện gì cụ thể vậy?"

Nhiên đưa cho ông xem trang sổ ghi công thức Vân Cốc, chỉ vào dòng chữ ngắn ngủi "giống trà thay thế, vùng đồi phía tây." Ông Bá Lễ nhìn dòng chữ ấy một lúc lâu, gương mặt ông dần trở nên trầm ngâm, đôi tay gân guốc siết chặt lấy chén trà trong tay.

"Bác biết điều gì đó phải không?" Nhiên hỏi, nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của ông.

Ông Bá Lễ thở dài, đặt chén trà xuống bàn. "Bác đã chờ ngày này từ lâu rồi, Nhiên ạ. Bác cứ nghĩ, có lẽ ông nội cháu sẽ tự mình kể cho cháu nghe trước khi ông mất, nhưng có vẻ ông ấy đã chọn cách mang câu chuyện này theo mình."

Ông kể, giọng chậm rãi, đôi mắt nhìn xa xăm như đang lạc về một quá khứ rất xa. "Ông nội cháu, khi còn trẻ, có một người bạn thân nhất đời — hai người lớn lên cùng nhau, cùng học nghề trà từ một người thầy, cùng ấp ủ một giấc mơ lớn: khai khẩn một vùng đồi hoang trên núi cao thành một vườn trà của riêng mình, trồng một giống trà cổ quý hiếm chỉ có ở vùng đất ấy. Họ đã cùng nhau đổ mồ hôi, cùng nhau vay mượn vốn liếng, mất mấy năm trời mới biến vùng đồi hoang ấy thành một vườn trà xanh tốt."

"Người bạn đó tên là gì ạ?" Việt Khương hỏi, giọng anh khẽ run, một linh cảm bất an bắt đầu dâng lên trong lòng.

Ông Bá Lễ nhìn anh một thoáng, rồi tiếp tục câu chuyện như chưa nghe thấy câu hỏi. "Cả hai người bọn họ đều thầm thương một cô gái trong làng — một người con gái dịu dàng, giỏi giang, biết làm thơ, biết vẽ tranh, tên là Kỷ Diệu Khanh. Cả hai đều không nói ra tình cảm của mình vì sợ làm tổn thương tình bạn, cho đến khi cô ấy chủ động chọn ông nội cháu. Đó là khởi đầu của mọi chuyện."

Nhiên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, chưa từng nghe qua câu chuyện này dù chỉ một lần trong suốt hai mươi sáu năm cuộc đời. "Rồi sau đó thế nào ạ?"

"Ngay sau khi ông nội cháu và bà Diệu Khanh làm đám cưới, một cuộc khủng hoảng tài chính ập đến — giá trà rớt thảm hại trong khi khoản vay đầu tư vào vườn trà chung vẫn còn treo lơ lửng. Người bạn ấy, khi đó đang đứng tên phần lớn giấy tờ đất vì gia đình anh ta có quan hệ tốt hơn với chính quyền địa phương lúc bấy giờ, đã âm thầm sang tên toàn bộ vườn trà cho riêng gia đình mình để cứu vãn phần vốn, đẩy ông nội cháu ra trắng tay, mất trắng cả công sức nhiều năm trời." Ông Bá Lễ ngừng lại, giọng nặng trĩu. "Ông nội cháu coi đó là một sự phản bội không thể tha thứ — cả tình bạn lẫn, theo một cách nào đó, cả tình yêu. Ông ấy cắt đứt liên lạc hoàn toàn, thề rằng sẽ không bao giờ đặt chân lên mảnh đất ấy nữa, không bao giờ dùng một lá trà nào từ đó nữa, dù đó chính là nơi có giống trà cổ làm nên hương vị đặc biệt nhất của Vân Cốc."

"Bà Diệu Khanh có biết chuyện đó không ạ?" Nhiên hỏi tiếp, giọng nghẹn lại khi lần đầu tiên trong đời được nghe kể chi tiết về người bà nội mình chưa từng có cơ hội gặp mặt.

"Bà biết chứ," ông Bá Lễ gật đầu, ánh mắt dịu lại như đang nhớ về một người phụ nữ đã khuất từ lâu. "Bà là người đứng về phía chồng mình tuyệt đối, dù trong lòng bà, bác nghĩ, vẫn luôn day dứt vì biết rõ người bạn kia cũng từng dành cho mình một tình cảm chân thành không kém. Có lẽ chính vì sự day dứt ấy mà bà chưa bao giờ trách móc nửa lời khi ông nội cháu quyết định cắt đứt tình bạn ấy mãi mãi. Bà chỉ lặng lẽ ở bên ông, giúp ông gây dựng lại trà thất Nguyệt Đình từ hai bàn tay trắng, ngay tại chính con phố này." Ông nhấp một ngụm trà, giọng trầm xuống. "Bác còn nhớ, ngày trà thất khai trương, ông nội cháu đã tự tay pha một ấm Vân Cốc đầu tiên bằng giống trà thay thế, dâng lên bàn thờ tổ tiên, thề rằng dù không còn được dùng giống trà gốc nữa, ông vẫn sẽ giữ được cái hồn của nó bằng chính đôi tay và tấm lòng mình. Có lẽ đó cũng là lý do vì sao Vân Cốc, dù là phiên bản thay thế, vẫn trở thành dòng trà nổi tiếng nhất suốt bốn mươi năm qua — vì nó được pha bằng cả một nỗi đau chưa từng nguôi."

Căn phòng chìm trong im lặng một lúc lâu. Nhiên nhìn xuống dòng chữ trong cuốn sổ, giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác — không còn là một ghi chú kỹ thuật đơn thuần, mà là dấu tích của một vết thương kéo dài suốt nửa thế kỷ.

"Người bạn ấy bây giờ ở đâu, bác có biết không?" Nhiên hỏi, giọng run run.

Ông Bá Lễ do dự một lúc, rồi nhìn sang Việt Khương với ánh mắt dò xét kỳ lạ, khiến Việt Khương cảm thấy như bị nhìn thấu. "Bác không chắc lắm về hiện tại, chuyện đã quá lâu rồi. Chỉ nhớ anh ta sau đó phát triển vườn trà ấy thành một cơ nghiệp lớn, mở rộng ra thành cả một công ty. Tên anh ta là Đồng Khải Vũ."

Việt Khương cảm thấy toàn thân mình như đông cứng lại. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng bàn tay anh đang siết chặt lấy thành ghế đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

"Đồng Khải Vũ..." Nhiên lặp lại cái tên, rồi quay sang nhìn Việt Khương, chưa hề liên hệ điều gì, chỉ đơn thuần cảm thấy có gì đó lạ lùng trong phản ứng của anh. "Anh sao vậy? Mặt anh tái đi."

"Không có gì," Việt Khương vội đáp, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Chỉ là... câu chuyện khiến tôi hơi xúc động thôi."

Ông Bá Lễ nhìn anh chăm chú thêm một lúc, ánh mắt của một người từng trải đủ để nhận ra có điều gì đó không ổn, nhưng ông không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ rót thêm trà vào chén của cả hai người.

Trên đường về, Nhiên vẫn còn choáng váng trước những gì vừa nghe được, miệng liên tục lẩm bẩm về việc phải tìm hiểu thêm, phải tìm ra Đồng Khải Vũ là ai, hiện đang ở đâu, để có thể hiểu trọn vẹn câu chuyện. Việt Khương đi bên cạnh cô trong im lặng, mỗi bước chân đều nặng trĩu như đang mang theo cả một tảng đá vô hình.

Anh biết rõ Đồng Khải Vũ là ai. Đó chính là ông nội của anh.

Anh cũng hiểu ra, trong tích tắc, vì sao ông nội lại có phản ứng lạ lùng khi nghe nhắc đến khu vực phố Nguyệt Trà, vì sao ông luôn tránh né nhắc đến "cái thời còn ở trên đồi." Nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng gánh nặng tội lỗi ấy, có lẽ, chưa bao giờ thực sự rời khỏi ông.

"Anh có nghe em nói gì không đấy?" Nhiên hỏi, nhận ra Việt Khương đang lặng thinh bất thường.

"Xin lỗi, tôi... tôi có việc phải suy nghĩ," anh đáp, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. "Nhiên này, tôi nghĩ hôm nay tôi cần về sớm. Có việc gấp."

Nhiên nhìn anh với ánh mắt hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột, nhưng không hỏi thêm, chỉ gật đầu để anh đi. Cô không hề biết rằng, người đàn ông vừa vội vã rời đi ấy đang mang trong mình một bí mật có thể thay đổi hoàn toàn mọi thứ giữa hai người, và rằng câu chuyện cô vừa khám phá được hôm nay, dù đã khiến cô bàng hoàng, mới chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm sâu hơn nhiều so với những gì cô có thể tưởng tượng vào lúc này.

Đã sao chép liên kết chương