Chương 19
Chương 19 — Trà Thất Cuối Phố
Sáng sớm hôm sau, ông Khải Vũ đánh thức Việt Khương dậy từ lúc trời còn chưa sáng hẳn, bảo anh mặc thêm áo ấm và đi theo mình. Hai ông cháu lặng lẽ bước ra khỏi căn nhà gỗ, men theo một lối mòn nhỏ xuyên qua những hàng trà đang được chăm sóc, rồi tiếp tục đi sâu hơn, vượt qua ranh giới của khu vực canh tác chính thức, tiến vào một vùng đồi hoang đã lâu không có dấu chân người.
"Đây là..." Việt Khương hỏi, nhìn quanh khung cảnh hoang sơ, những bụi cây mọc um tùm che khuất gần hết lối đi.
"Vườn trà cũ," ông Khải Vũ đáp, giọng ông trầm xuống, mỗi bước chân đều mang một sự thận trọng đặc biệt, như thể ông đang bước vào một không gian thiêng liêng. "Nơi ông và Bách Tường đã cùng nhau khai khẩn năm xưa."
Sương sớm còn giăng mờ khắp các triền đồi, thấm ướt gấu quần cả hai người khi họ len lỏi qua những bụi cây dại mọc chen chúc hai bên lối mòn. Việt Khương nhận ra con đường này hẳn đã từng được đi lại thường xuyên, dù cỏ dại có cố gắng lấn chiếm đến đâu, vẫn còn một vệt đất nện chặt đủ để nhận ra dấu chân người đã qua lại suốt nhiều năm. Anh không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ bước theo ông nội, để cho không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai lên tiếng thay cho những lời giải thích.
"Hồi đó, ông và Bách Tường còn trẻ hơn con bây giờ nhiều," ông Khải Vũ nói, phá vỡ sự im lặng khi họ tiếp tục bước đi. "Cả hai chỉ có hai bàn tay trắng và một giấc mơ. Chúng tôi dựng lều ngủ ngay trên đồi này suốt mấy tháng liền, cùng nhau phát quang từng bụi cây, cùng nhau đào từng gốc cây dại để lấy chỗ trồng trà. Có những đêm mưa to, lều dột, cả hai phải ngồi co ro dưới một tấm bạt nhỏ, vừa run vừa cười, kể cho nhau nghe về những dự định tương lai. Ông chưa từng có một người bạn nào thân thiết như vậy, trước đó và sau này."
Họ tiếp tục đi thêm khoảng mười lăm phút, len lỏi qua những bụi cây dại, cho đến khi ông Khải Vũ dừng lại trước một khoảng đất nhỏ được rào lại bằng những thanh tre đã cũ nhưng vẫn còn chắc chắn, bên trong là hàng chục gốc trà cổ thụ, thân cây to lớn, xù xì, khác hẳn với những hàng trà được cắt tỉa gọn gàng ở khu vực canh tác chính.
"Ông vẫn chăm sóc chỗ này," ông Khải Vũ nói, giọng ông nghẹn lại vì xúc động. "Suốt năm mươi năm qua, mỗi tháng ông đều lén đến đây một lần, tự tay dọn cỏ, bón phân, giữ cho những gốc trà này không bị chết. Ông chưa từng dám thu hoạch một lá nào từ đây, cũng chưa từng dám nói cho ai biết về sự tồn tại của khu vườn này, kể cả cha con."
Việt Khương đứng lặng người, nhìn những gốc trà cổ thụ trước mắt mình — đây chính là giống trà gốc, giống trà đã bị chôn vùi trong bí mật suốt nửa thế kỷ, giống trà mà nếu được sử dụng, có thể hoàn thiện lại công thức Vân Cốc nguyên bản mà Nhiên đang tìm kiếm.
"Tại sao ông giữ nó lại mà không bao giờ nói cho ai biết?" Việt Khương hỏi, giọng anh đầy xúc động.
"Vì đây là cách duy nhất ông biết để chuộc lỗi, dù âm thầm, dù không ai hay biết," ông Khải Vũ đáp, đôi tay run rẩy chạm nhẹ lên thân một gốc trà già nhất. "Ông không đủ can đảm để đối diện với Bách Tường, không đủ can đảm để trả lại toàn bộ khu đất — vì khi ấy, sự nghiệp của cả gia đình ông đã gắn liền với nó, ông không thể tách rời được nữa mà không làm sụp đổ tất cả những gì ông đã xây dựng sau đó. Nhưng ông vẫn có thể giữ lại phần vườn hoang này, phần mà không ai để ý đến, như một lời xin lỗi thầm lặng ông gửi đến người bạn đã mất, dù người ấy không bao giờ nhận được nó."
Việt Khương cảm thấy một sự xúc động sâu sắc dâng lên trong lòng, xen lẫn với một niềm hy vọng mới mẻ. "Ông ơi, nếu ông cho phép, con nghĩ mình có thể dùng chính khu vườn này để hàn gắn mọi chuyện. Không phải để chuộc lỗi trong im lặng nữa, mà để công khai sửa chữa những gì đã sai."
Ông Khải Vũ nhìn cháu trai, ánh mắt ông vừa có sự sợ hãi, vừa có một tia hy vọng mà ông đã chôn giấu quá lâu đến mức gần như quên mất cảm giác của nó. "Con định làm gì?"
"Con muốn đưa Nhiên đến đây," Việt Khương nói, giọng anh kiên quyết. "Con muốn cô ấy tận mắt nhìn thấy khu vườn này, biết rằng giống trà gốc vẫn còn tồn tại, rằng ông đã âm thầm gìn giữ nó suốt bao năm qua dù không ai biết đến. Con nghĩ, đây có thể là cách để cô ấy hoàn thiện lại công thức Vân Cốc nguyên bản, một điều mà ông nội cô ấy chưa bao giờ có cơ hội thực hiện."
"Nhưng làm sao con có thể thuyết phục cô ấy tin tưởng ông, sau tất cả những gì đã xảy ra?" ông Khải Vũ hỏi, giọng đầy lo lắng. "Ông đã gây ra quá nhiều tổn thương cho gia đình cô ấy."
"Con không biết chắc," Việt Khương thừa nhận, "nhưng con nghĩ, sự thật, dù đau đớn đến đâu, vẫn tốt hơn sự im lặng kéo dài thêm nửa thế kỷ nữa. Và con tin, nếu ông thật sự sẵn sàng đối diện, sẵn sàng xin lỗi một cách chân thành, không phải chỉ bằng lời nói mà bằng hành động cụ thể, sẽ có một cơ hội để hàn gắn, dù nhỏ nhoi đến đâu."
Ông Khải Vũ đứng lặng, nhìn quanh khu vườn trà cổ thụ, những giọt sương sớm còn đọng trên lá cây lấp lánh dưới ánh nắng ban mai đang dần lên. Ông nhớ lại từng khoảnh khắc của tuổi trẻ đã qua nơi đây, những buổi sáng cùng Bách Tường vác cuốc lên đồi, cùng nhau mơ về một tương lai tươi sáng cho cả hai gia đình, trước khi mọi thứ tan vỡ vì một quyết định sai lầm trong lúc hoảng loạn. Ông đưa tay chạm vào một chiếc lá trà già, cảm nhận độ dày, độ nhám quen thuộc dưới đầu ngón tay, như thể đang chạm vào chính bàn tay của người bạn đã cách xa mình từ rất lâu.
"Ông từng nghĩ, giữ lại khu vườn này là đủ," ông nói, giọng khàn đi. "Nhưng bây giờ ông hiểu, giữ một bí mật trong im lặng suốt cả đời không phải là chuộc lỗi, mà chỉ là một cách khác để tiếp tục trốn tránh. Con đã cho ông thấy điều đó, Việt Khương ạ, dù con không cố ý."
"Được," ông cuối cùng nói, giọng ông run lên vì một quyết tâm mới. "Ông sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để sửa chữa lỗi lầm của mình, dù có phải đối diện với chính con trai ông, đối diện với cả hội đồng quản trị công ty. Đã đến lúc ông phải ngừng trốn tránh, ngừng chỉ âm thầm chuộc lỗi trong bóng tối."
Việt Khương cảm thấy một sự nhẹ nhõm len vào lòng, xen lẫn một nỗi lo lắng mới về việc cha anh sẽ phản ứng như thế nào khi biết ông nội quyết định công khai đối diện với quá khứ, đặc biệt khi điều đó có thể ảnh hưởng trực tiếp đến kế hoạch kinh doanh mà cha anh đang theo đuổi.
"Con sẽ về thị xã ngay hôm nay," Việt Khương nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm về hướng những đồi trà trải dài đến tận chân trời, nơi từng lớp sương mỏng vẫn còn vương lại giữa các luống trà như những dải lụa trắng mờ ảo. "Con cần tìm Nhiên, cần nói cho cô ấy nghe tất cả sự thật, trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn."
Ông Khải Vũ gật đầu, đặt một tay lên vai cháu trai, ánh mắt ông đầy vẻ tự hào lẫn xót xa. "Đi đi, con. Và nói với cô ấy rằng, dù ông không có quyền yêu cầu sự tha thứ, ông vẫn muốn có cơ hội được nói lời xin lỗi trực tiếp, dù chỉ một lần trong đời."
Việt Khương ôm lấy ông nội mình, một cái ôm ngắn ngủi nhưng chan chứa nhiều cảm xúc hơn bất kỳ lời nói nào có thể diễn tả, rồi quay người, bước nhanh trở lại con đường mòn dẫn xuống đồn điền, lòng tràn đầy một quyết tâm mới, dù vẫn còn không ít lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước.
Trước khi rời khỏi khu vườn, anh dừng lại một lần nữa, ngắt nhẹ một búp trà non từ gốc cây già nhất, cẩn thận gói vào một chiếc khăn tay mang theo. Anh không chắc mình sẽ làm gì với nó, chỉ biết rằng mình cần mang theo một bằng chứng cụ thể, một điều gì đó chạm được, ngửi được, để khi đứng trước Nhiên, những lời anh nói ra không chỉ là một câu chuyện suông mà cô có thể nghi ngờ, mà là một sự thật có thể cầm nắm được trong lòng bàn tay.
Trên đường lái xe trở về thị xã, những đồi trà xanh mướt dần lùi lại phía sau qua kính chiếu hậu, Việt Khương liên tục nhìn chiếc khăn tay gói búp trà đặt trên ghế phụ, tâm trí anh vừa tràn đầy hy vọng, vừa nặng trĩu lo âu. Anh biết, lời xin lỗi của ông nội, dù chân thành đến đâu, cũng không thể ngay lập tức xóa bỏ nửa thế kỷ tổn thương. Nhưng ít nhất, đây là một khởi đầu — một khởi đầu mà anh nguyện sẽ làm mọi cách để nó không trở thành một nỗ lực muộn màng, vô nghĩa, dù con đường phía trước, anh biết rõ hơn ai hết, vẫn còn rất nhiều chông gai đang chờ đợi cả hai người, và không ai có thể chắc chắn nó sẽ dẫn đến đâu.