Chương 5
Chương 5 — Trà Thất Cuối Phố
Sáng thứ Bảy, phố Nguyệt Trà thức dậy trong một bầu không khí khác hẳn mọi ngày. Từ sáng sớm, tiếng nhạc điện tử rộn rã đã vang lên từ phía căn nhà bên cạnh trà thất, xen lẫn tiếng loa phát thanh giới thiệu chương trình khuyến mãi, tiếng người xếp hàng cười nói râm ran. Nhiên đứng trong bếp, tay vẫn đang canh bếp than như mọi sáng, nhưng tai không thể không nghe thấy những âm thanh lạ lẫm ấy len qua bức tường chung.
Sương Mai Tea Lab chính thức khai trương.
Cô mở cửa trà thất đúng sáu giờ như thường lệ, nhưng khi bước ra ngoài quét dọn trước hiên, cảnh tượng trước mắt khiến cô khựng lại một nhịp. Hàng dài người xếp hàng trước cửa hàng bên cạnh kéo dài đến tận góc phố, phần lớn là các bạn trẻ tay cầm điện thoại, liên tục chụp ảnh tấm biển hiệu đèn neon sáng rực hình giọt sương cách điệu. Một dàn nhân viên mặc đồng phục xanh dương tươi tắn đứng phát tờ rơi, cười tươi chào đón từng vị khách, phía sau là quầy pha chế mở, nơi những chiếc máy pha trà tự động, máy lắc, máy đóng nắp cốc hoạt động liên tục, tạo ra một chuỗi âm thanh cơ khí đều đặn, nhanh gọn.
Đối lập hoàn toàn với khoảng lặng của trà thất Nguyệt Đình.
Nhiên đứng lặng một lúc, quan sát cảnh tượng ấy như một người ngoài cuộc xem một bộ phim không có mình trong đó. Cô nhận ra vài gương mặt quen thuộc trong hàng người xếp hàng — hai cô gái trẻ từng vài lần ghé trà thất uống trà chiều, giờ đang háo hức chờ đến lượt mình gọi món "Trà Ô Long Sương Mai — phiên bản kem muối." Cô không trách họ. Sự tò mò, sự hào hứng trước cái mới là điều tự nhiên của con người, đặc biệt là những người trẻ đang tìm kiếm trải nghiệm mới mẻ trong cuộc sống bận rộn.
Nhưng nhìn cảnh tượng ấy, một câu hỏi nhức nhối bắt đầu hình thành trong tâm trí cô: liệu trà thất của cô, với những gì cô đang gìn giữ, có còn ý nghĩa gì trong thế giới đang thay đổi chóng mặt này không?
Buổi sáng hôm đó, trà thất Nguyệt Đình chỉ đón đúng hai vị khách — ông Bá Nghị đến sớm như thường lệ, và một cụ bà lớn tuổi sống cuối phố ghé qua mua vài lạng trà mang về. So với những ngày trước vốn đã thưa vắng, con số này còn ảm đạm hơn. Nhiên pha trà cho ông Bá Nghị trong im lặng, cả hai đều không nói nhiều, chỉ lắng nghe tiếng ồn ào vọng qua từ bên kia bức tường.
"Ồn quá nhỉ," ông Bá Nghị cuối cùng lên tiếng, nhấp một ngụm trà, cố tình nói đùa để phá tan bầu không khí nặng nề. "Nhưng cháu biết không, cái ồn ào này rồi cũng sẽ qua thôi. Người ta hiếu kỳ lúc đầu, dăm bữa nửa tháng lại thấy bình thường."
Nhiên gật đầu, nhưng trong lòng không mấy tin vào lời an ủi ấy. Cô biết, sự cạnh tranh không chỉ nằm ở việc thu hút khách mới đến trải nghiệm một lần rồi thôi, mà nằm ở việc thay đổi hẳn thói quen của cả một thế hệ khách hàng — từ việc dành nửa giờ ngồi lặng lẽ bên một ấm trà, sang việc mua một ly trà đóng gói sẵn, uống trong lúc di chuyển, không cần dừng lại, không cần chậm rãi.
Buổi trưa, Thùy Dương chạy sang, khuôn mặt đỏ bừng vì vừa phải chen chúc qua đám đông trước cửa tiệm mình. "Trời ơi Nhiên, khách xếp hàng dài đến tận tiệm bánh của tao luôn. Sáng nay tao bán được có ba cái bánh, mọi khi giờ này phải hết sạch cả khay rồi."
"Trà thất tao cũng vậy," Nhiên đáp, giọng cố giữ bình thản.
Thùy Dương ngồi phịch xuống ghế, thở dài, rồi đột nhiên nắm chặt tay Nhiên. "Nhưng mà tao nghĩ rồi, mình không thể ngồi im chịu trận thế này được. Phải làm gì đó chứ. Cả phố mình, đâu chỉ có mày với tao chịu ảnh hưởng, còn bao nhiêu nhà khác nữa."
"Làm gì bây giờ hả Dương? Tao còn chưa biết xoay đâu ra tiền trả nợ ngân hàng nữa là." Nhiên bất giác buột miệng nói ra điều mình đã giấu kín suốt mấy ngày qua.
Thùy Dương sững người, ánh mắt đầy lo lắng. "Nợ ngân hàng? Mày chưa kể tao nghe chuyện này bao giờ."
Nhiên kể lại toàn bộ câu chuyện — khoản vay ông nội giấu kín, tờ thông báo nhắc nợ, hạn chót bốn mươi lăm ngày đang đếm ngược từng ngày. Thùy Dương lắng nghe, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang xót xa.
"Sao mày không nói sớm với tao? Mình là bạn thân từ bé đến giờ, có chuyện gì cũng phải chia sẻ với nhau chứ." Thùy Dương siết chặt tay bạn. "Để tao nghĩ cách, chắc chắn sẽ có cách nào đó. Không thể để trà thất này biến mất được, đây không chỉ là của riêng mày, mà còn là một phần ký ức của cả bọn mình."
Trước khi Thùy Dương quay về tiệm bánh, hai người đứng nán lại trước cửa trà thất một lúc, nhìn sang đám đông vẫn còn xếp hàng bên kia. Giữa những nhân viên mặc đồng phục xanh dương, Nhiên để ý thấy một người đàn ông trẻ, có lẽ trạc tuổi cô, mặc sơ mi trắng đơn giản khác hẳn với vẻ sặc sỡ của những người còn lại, đang đi đi lại lại kiểm tra từng góc quầy pha chế, thỉnh thoảng dừng lại trao đổi ngắn gọn với các nhân viên rồi gật đầu. Dáng vẻ anh ta điềm tĩnh, khác hẳn sự háo hức phô trương của không khí khai trương xung quanh, như thể anh đang quan sát tất cả bằng một ánh mắt dè dặt hơn là tự hào.
"Thằng đó chắc là quản lý mới," Thùy Dương nhận xét, nheo mắt nhìn theo. "Trông cũng đứng đắn, không như tao tưởng tượng ban đầu, cứ nghĩ mấy người làm cho tập đoàn lớn phải chảnh chọe lắm."
Nhiên không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vô tình chạm phải người đàn ông ấy trong đúng một khoảnh khắc anh ngẩng lên nhìn về phía trà thất — có lẽ vì tò mò trước tấm biển gỗ cũ kỹ đối lập hoàn toàn với cửa hàng sáng loáng nơi anh đang đứng. Ánh mắt hai người chạm nhau chưa đầy một giây, đủ ngắn để không ai trong hai người kịp có phản ứng gì rõ ràng, rồi anh quay đi, tiếp tục công việc của mình. Nhiên cũng quay vào trong, không nghĩ ngợi gì thêm về khoảnh khắc thoáng qua ấy, dù trong lòng có một cảm giác mơ hồ, khó gọi tên, như thể vừa có điều gì đó rất nhỏ vừa dịch chuyển.
Buổi chiều, khi tiếng ồn ào bên cạnh đã dịu bớt phần nào vì cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, Nhiên ngồi một mình trong trà thất, nhìn những giọt mưa rơi lộp độp trên mái ngói cong, chảy thành dòng theo máng xối cũ kỹ xuống sân. Tiếng mưa hòa cùng tiếng chuông gió tre tạo thành một bản nhạc quen thuộc, dịu dàng, khiến lòng cô phần nào lắng lại sau một buổi sáng đầy xáo trộn.
Cô lấy điện thoại ra, kiểm tra lại email, thấy một thông báo mới từ ngân hàng — bản sao lịch trình chi tiết của quy trình xử lý tài sản đảm bảo nếu khoản nợ không được thanh toán đúng hạn. Cô đọc lướt qua, cảm giác nặng nề quen thuộc lại trào lên trong lòng. Bốn mươi lăm ngày đã trôi qua được ba ngày. Còn bốn mươi hai ngày nữa.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn đang rơi đều đặn. Trong làn mưa mờ ảo ấy, cô thấy bóng dáng tấm biển hiệu đèn neon của Sương Mai Tea Lab vẫn sáng rực, không hề bị cơn mưa làm giảm đi vẻ rực rỡ, đối lập hoàn toàn với tấm biển gỗ cũ kỹ phía trên đầu cô, giờ đã ướt sũng nước mưa, nét chữ thư pháp mờ dần theo năm tháng.
Nhiên nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để mùi trà, mùi gỗ cũ, mùi mưa hòa quyện vào nhau, len vào từng hơi thở. Cô nghĩ về lời hứa với ông nội, về những gì ông đã truyền lại cho cô suốt mười bảy năm sống cùng nhau, về khoảng lặng quý giá mà trà thất này mang lại cho bất kỳ ai bước qua ngưỡng cửa.
Cô không biết con đường phía trước sẽ như thế nào, không biết những gương mặt mới sẽ xuất hiện trong đời mình rồi sẽ mang đến điều gì — thử thách hay cơ hội, hay cả hai đan xen vào nhau đến mức không thể tách rời. Cô không biết liệu mình có đủ sức để vừa chống chọi với một tập đoàn lớn, vừa xoay xở giải quyết khoản nợ khổng lồ, vừa giữ vững tinh thần của cả một con phố đang lo lắng dõi theo từng bước đi của cô. Nhưng khi cô mở mắt ra, nhìn quanh gian trà thất — nơi mỗi góc nhỏ đều mang dấu ấn bàn tay ông nội, nơi mỗi chiếc ấm, mỗi chiếc chén đều lưu giữ hàng nghìn câu chuyện của những người đã từng ngồi lại nơi đây — cô cảm thấy một sự quyết tâm rõ ràng hơn bao giờ hết.
"Con sẽ không để nó biến mất đâu, ông ạ," cô thì thầm, mắt hướng về bàn thờ nơi góc phòng. "Con chưa biết phải làm gì tiếp theo. Nhưng con sẽ tìm ra cách, dù có phải học lại từ đầu mọi thứ."
Ngoài kia, mưa vẫn rơi, tiếng nhạc từ Sương Mai Tea Lab đã tắt hẳn vì khách vãng đã thưa dần theo cơn mưa chiều. Nhưng ánh đèn neon vẫn sáng, như một lời nhắc nhở lặng lẽ rằng cuộc chiến giữ lấy trà thất cuối phố này mới chỉ vừa bắt đầu, và Nhiên, dù chưa biết mình sẽ gặp ai, sẽ khám phá ra những bí mật gì trên hành trình phía trước, vẫn chọn đứng vững nơi ngưỡng cửa của di sản mà ông nội để lại, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi mình.