Chương 26
Chương 26 — Trà Thất Cuối Phố
Sự kiện "Hội Trà Phố Nguyệt" kết thúc muộn màng vào tối hôm đó, khi những chiếc đèn lồng cuối cùng được tắt đi, những gian hàng lần lượt được dọn dẹp. Nhưng dư âm của nó thì còn lâu mới lắng xuống — suốt mấy ngày sau, câu chuyện về buổi công khai xin lỗi của ông Đồng Khải Vũ, về sự hồi sinh của công thức Vân Cốc nguyên bản, lan truyền khắp thị xã Ôn Xuyên, thậm chí còn được vài trang tin tức khu vực đưa lên với tiêu đề đầy cảm xúc.
Nhiên nhận được hàng trăm tin nhắn, bình luận từ những người chưa từng biết đến trà thất Nguyệt Đình trước đây, bày tỏ mong muốn được một lần ghé thăm, được tự tay nếm thử chén trà mang theo câu chuyện đặc biệt ấy. Lượng khách đến trà thất trong những ngày sau sự kiện tăng vọt, vượt xa bất kỳ dự đoán nào cô từng có, đến mức cô phải nhờ thêm Nhật Vy làm việc toàn thời gian trong dịp hè, và cân nhắc tìm thêm một người phụ giúp nữa.
Nhưng giữa niềm vui bất ngờ ấy, câu hỏi lớn nhất vẫn còn treo lơ lửng — quyết định của ông Đồng Bá Tuấn về việc có tiếp tục kế hoạch thu mua hay không. Ba ngày sau sự kiện, ông vẫn chưa đưa ra bất kỳ tuyên bố chính thức nào, khiến Nhiên và cả Việt Khương đều nơm nớp lo lắng.
"Cha tôi cần thời gian," Việt Khương nói, khi anh ghé qua trà thất vào một buổi chiều, chứng kiến cảnh Nhiên tất bật phục vụ dòng khách đông đúc chưa từng có. "Ông ấy không phải người dễ dàng thay đổi quan điểm chỉ sau một đêm, dù đã chứng kiến tận mắt mọi chuyện."
"Em hiểu," Nhiên đáp, dù trong giọng nói vẫn còn chút lo âu không thể giấu giếm. "Nhưng em cũng không thể không nghĩ đến việc, dù trà thất giờ đây đông khách hơn, khoản nợ ngân hàng vẫn còn đó, và nếu ông Bá Tuấn vẫn quyết định tiếp tục kế hoạch thu mua, tất cả những gì mình vừa đạt được có thể trở nên vô nghĩa."
Đúng lúc đó, một cuộc gọi đến số điện thoại của trà thất — không phải từ Việt Khương, mà từ chính văn phòng của Tập đoàn Đồng Xuân, mời Nhiên đến tham dự một cuộc họp chính thức vào cuối tuần, tại chính văn phòng điều hành khu vực của công ty.
Trước khi đến cuộc họp, Nhiên đã ghé qua nhà ông Bá Nghị để xin lời khuyên, phần vì tôn trọng kinh nghiệm sống của ông, phần vì cô cần một chỗ dựa tinh thần trước một cuộc gặp gỡ có thể quyết định số phận trà thất.
"Cháu nên đi với tâm thế của người bình đẳng, không phải người đi cầu xin," ông Bá Nghị dặn dò, rót cho cô một chén trà nóng trước khi cô lên đường. "Dù họ có tập đoàn lớn, có tiền bạc, nhưng thứ họ đang cần lúc này lại chính là thứ cháu đang có — một câu chuyện thật, một niềm tin từ cộng đồng. Đừng quên điều đó khi bước vào phòng họp."
Lời dặn dò ấy theo Nhiên suốt cả chặng đường đến văn phòng điều hành khu vực của Tập đoàn Đồng Xuân, giúp cô giữ được sự bình tĩnh cần thiết khi bước qua cánh cửa kính lớn, nơi các nhân viên lễ tân mặc đồng phục chỉnh tề cúi chào lịch sự.
Nhiên đến cuộc họp với một tâm trạng lẫn lộn giữa hy vọng và cảnh giác. Phòng họp sang trọng, khác hẳn không gian mộc mạc của trà thất, khiến cô cảm thấy có phần lạc lõng khi bước vào. Ông Bá Tuấn đã ngồi sẵn ở đầu bàn, vẻ mặt ông nghiêm nghị nhưng không còn sự lạnh lùng, kẻ cả như lần gặp gỡ trước đó. Bên cạnh ông là vài thành viên hội đồng quản trị, và Việt Khương cũng có mặt, ngồi ở một góc bàn, ánh mắt anh trao cho Nhiên một sự động viên thầm lặng.
"Cô Nhiên, cảm ơn cô đã đến," ông Bá Tuấn mở lời, giọng ông có phần trịnh trọng hơn thường lệ. "Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trong mấy ngày qua, kể từ sự kiện hôm đó. Tôi đã nói chuyện dài với cha tôi, đã đọc lại toàn bộ hồ sơ liên quan đến kế hoạch thu mua khu vực phố Nguyệt Trà."
Ông ngừng lại một lúc, như đang cân nhắc từng lời trước khi nói tiếp. "Tôi phải thừa nhận, ban đầu tôi tiếp cận vấn đề này hoàn toàn từ góc độ kinh doanh, không hề biết đến câu chuyện phía sau. Nhưng giờ đây, khi đã biết, tôi không thể tiếp tục coi đây chỉ đơn thuần là một thương vụ bất động sản như những thương vụ khác."
Nhiên ngồi im lặng, tim đập thình thịch, chờ đợi ông tiếp tục.
"Tôi quyết định chính thức rút lại đề nghị thu mua trà thất Nguyệt Đình, cũng như toàn bộ kế hoạch gom mua các mặt bằng khác trên phố Nguyệt Trà," ông Bá Tuấn nói, giọng ông dứt khoát. Một hơi thở nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực Nhiên, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, lắng nghe ông nói tiếp. "Thay vào đó, tôi muốn đề xuất một hướng đi khác — một sự hợp tác, thay vì thâu tóm."
"Ông muốn nói đến điều gì cụ thể ạ?" Nhiên hỏi, giọng cô thận trọng nhưng không giấu được sự tò mò.
"Tập đoàn Đồng Xuân sở hữu một hệ thống đồn điền lớn với nhiều giống trà quý hiếm, trong đó có cả những vườn trà cổ như vườn trà mà cha tôi đã gìn giữ suốt bao năm," ông Bá Tuấn giải thích. "Tôi muốn đề nghị một mối quan hệ cung ứng lâu dài, ưu đãi đặc biệt, cho trà thất Nguyệt Đình được ưu tiên tiếp cận nguồn nguyên liệu chất lượng cao nhất từ khu vườn trà cổ đó, để cô có thể duy trì công thức Vân Cốc nguyên bản một cách bền vững, không phải lo lắng về nguồn cung trong tương lai."
Nhiên cảm thấy một sự ngạc nhiên lớn trước đề xuất này, hoàn toàn khác với những gì cô từng lo sợ. "Còn Sương Mai Tea Lab thì sao ạ? Chi nhánh đó vẫn sẽ tiếp tục hoạt động ngay sát trà thất của tôi."
"Đúng vậy," ông Bá Tuấn gật đầu. "Nhưng tôi cũng đã suy nghĩ về cách để hai mô hình có thể cùng tồn tại, thậm chí hỗ trợ lẫn nhau, thay vì cạnh tranh triệt tiêu nhau. Việt Khương đã trình bày với tôi một số ý tưởng khá thú vị về việc này."
Việt Khương, lần đầu tiên lên tiếng trong cuộc họp, nhìn sang Nhiên với ánh mắt đầy hào hứng. "Tôi nghĩ, Sương Mai Tea Lab có thể trở thành một cánh cửa giới thiệu, một điểm khởi đầu cho những khách hàng trẻ chưa từng biết đến văn hóa trà truyền thống. Và từ đó, họ có thể được dẫn dắt, được giới thiệu đến những trải nghiệm sâu sắc hơn tại những nơi như trà thất Nguyệt Đình. Hai mô hình không nhất thiết phải đối đầu, mà có thể bổ trợ cho nhau, mỗi bên phục vụ một nhu cầu khác nhau của cùng một cộng đồng khách hàng."
Nhiên lắng nghe, cảm nhận một sự nhẹ nhõm lớn lao đang lan tỏa khắp cơ thể mình, xen lẫn với một niềm tin mới mẻ vào tương lai mà cô chưa từng dám hy vọng chỉ vài tuần trước đó. "Tôi cần thời gian để suy nghĩ về đề xuất này," cô nói, dù trong lòng cô đã gần như chắc chắn về câu trả lời của mình. "Nhưng tôi thực sự trân trọng thiện chí này, thưa ông Tuấn."
"Tôi hiểu," ông Bá Tuấn gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt ông. "Tôi cũng cần thời gian để làm quen với một cách nghĩ mới về kinh doanh, một cách nghĩ không chỉ dựa trên lợi nhuận thuần túy. Có lẽ đây là bài học muộn màng, nhưng tôi tin, muộn còn hơn không bao giờ."
Cuộc họp kết thúc trong một bầu không khí hoàn toàn khác so với lúc bắt đầu — không còn sự căng thẳng, đối đầu, mà thay vào đó là một cảm giác về những khả năng mới đang mở ra, cho cả trà thất Nguyệt Đình, cho cả mối quan hệ giữa hai gia đình đã từng mang trong mình một vết thương kéo dài suốt nửa thế kỷ.
Khi mọi người đứng dậy rời phòng họp, ông Bá Tuấn bất ngờ giữ Nhiên lại thêm một lát. "Cô Nhiên," ông nói, giọng ông có phần ngập ngừng hiếm thấy ở một người đàn ông vốn luôn quyết đoán trong công việc. "Tôi muốn nói thêm một điều, ngoài phạm vi cuộc họp chính thức này."
"Vâng, thưa ông," Nhiên đáp, hơi bất ngờ trước sự thay đổi trong thái độ của ông.
"Con trai tôi đã kể cho tôi nghe về tình cảm của nó dành cho cô," ông Bá Tuấn nói, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Nhiên với một sự chân thành mà cô chưa từng thấy ở ông trước đây. "Tôi không phải người dễ dàng chấp nhận những thay đổi bất ngờ, đặc biệt khi chúng liên quan đến những kế hoạch tôi đã vun đắp cho tương lai của nó. Nhưng qua những gì tôi chứng kiến mấy ngày qua — cách cô đối diện với khó khăn, cách cả một cộng đồng đứng về phía cô — tôi hiểu tại sao nó lại chọn con đường này."
Nhiên cảm thấy má mình nóng lên, không ngờ ông Bá Tuấn lại đề cập đến chuyện riêng tư này ngay tại đây. "Cháu cảm ơn ông đã chia sẻ," cô nói, giọng cô có phần lúng túng.
"Tôi chỉ muốn cô biết, tôi sẽ không còn là trở ngại giữa hai đứa nữa," ông Bá Tuấn nói, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành nở trên môi ông. "Dù con đường phía trước còn nhiều điều cần học hỏi, tôi tin gia đình mình đang bắt đầu đi đúng hướng hơn, và tôi hy vọng, một ngày nào đó, cô sẽ cho tôi cơ hội được nếm thử chén trà Vân Cốc ấy một lần nữa, không phải trong một cuộc họp, mà trong một buổi chiều bình thường như bao vị khách khác."