Chương 24
Chương 24 — Trà Thất Cuối Phố
Ba ngày trước sự kiện "Hội Trà Phố Nguyệt," một cuộc gọi bất ngờ từ ông Đồng Bá Tuấn khiến cả kế hoạch tưởng chừng đang tiến triển thuận lợi bỗng chốc đứng trước nguy cơ đổ vỡ.
"Cô Nhiên," giọng ông Bá Tuấn vang lên qua điện thoại, không còn vẻ lịch thiệp như lần gặp gỡ trực tiếp trước đó, mà mang một sự cứng rắn rõ rệt. "Tôi gọi để nhắc cô, thời hạn hai tuần tôi đưa ra sẽ kết thúc đúng vào ngày mai. Tôi cần câu trả lời chính thức của cô về đề nghị mua lại trà thất."
Nhiên cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã mải mê chuẩn bị cho sự kiện đến mức gần như quên mất thời hạn đang đến gần, dù nó vẫn luôn treo lơ lửng như một lưỡi gươm phía trên đầu cô suốt bao ngày qua.
"Tôi vẫn chưa thể đưa ra câu trả lời cuối cùng," Nhiên nói, cố giữ giọng bình tĩnh. "Tôi đang tổ chức một sự kiện quan trọng vào cuối tuần này, tôi mong ông có thể cho tôi thêm một chút thời gian."
"Tôi đã nghe về sự kiện đó," ông Bá Tuấn nói, giọng ông có phần lạnh lùng. "Và tôi cũng đã nghe về việc con trai tôi đang tích cực hỗ trợ phía sau, dù nó đã chính thức từ chối vai trò đại diện đàm phán của công ty. Cô Nhiên, tôi hiểu cô đang cố gắng tìm một con đường khác, nhưng tôi phải nói thẳng, một sự kiện cộng đồng, dù có ý nghĩa đến đâu, cũng không thể giải quyết được khoản nợ ngân hàng đang treo lơ lửng trên đầu cô. Tôi sẵn sàng gia hạn thêm một tuần, nhưng đó là giới hạn cuối cùng tôi có thể chấp nhận trước hội đồng quản trị."
Cuộc gọi kết thúc, để lại Nhiên đứng đó với một áp lực mới đè nặng lên vai, ngay giữa lúc cô đang cố gắng tập trung toàn bộ tâm trí cho sự kiện sắp diễn ra. Cô gọi cho Việt Khương ngay sau đó, kể lại nội dung cuộc gọi.
"Tôi sẽ nói chuyện với cha," Việt Khương nói, giọng anh đầy lo lắng, tay siết chặt lấy điện thoại. "Nhưng tôi cũng phải thành thật với cô, mối quan hệ giữa tôi và cha hiện tại đang rất căng thẳng, kể từ sau cuộc gọi tôi từ chối tiếp tục vai trò đại diện đàm phán. Tôi không chắc lời tôi nói có còn trọng lượng gì với ông ấy nữa hay không."
"Không sao," Nhiên đáp, giọng cô kiên định hơn cô tưởng. "Chúng ta cứ tập trung làm tốt sự kiện này trước đã. Nếu ông Khải Vũ thực sự xuất hiện, công khai xin lỗi, tôi tin điều đó sẽ có sức nặng hơn bất kỳ lời thuyết phục nào khác."
Ngày hôm sau, khi cả nhóm đang tất bật dựng gian hàng ngoài trời trước trà thất, một sự cố khác lại xảy đến — người phụ trách cho thuê bàn ghế, âm thanh cho sự kiện bất ngờ báo hủy vào phút chót, nói rằng họ vừa nhận được một hợp đồng lớn hơn từ một sự kiện khác cùng ngày, mang lại lợi nhuận cao hơn nhiều.
"Chuyện này không phải trùng hợp đâu," Thùy Dương nói, giọng cô đầy nghi ngờ khi nghe tin. "Tao cá là có ai đó đã tác động để họ hủy hợp đồng với mình."
Nhiên không muốn tin vào một sự phá hoại có chủ đích, nhưng trong lòng cô cũng không thể không nghĩ đến khả năng ấy, đặc biệt sau cuộc gọi đầy áp lực từ ông Bá Tuấn hôm trước. Dù nguyên nhân là gì, thực tế trước mắt vẫn là họ đang thiếu hụt nghiêm trọng về trang thiết bị chỉ còn hai ngày trước sự kiện.
Nhật Vy, sau giờ học, cũng tức tốc chạy đến hỗ trợ, tay ôm theo một chồng loa di động nhỏ mượn được từ câu lạc bộ văn nghệ của trường. "Không đủ công suất cho cả sự kiện đâu, nhưng ít nhất mình có thể chia nhỏ ra từng góc, mỗi góc một loa nhỏ, vẫn đủ để mọi người nghe rõ phần giới thiệu," cô bé nói, mồ hôi lấm tấm trên trán vì vừa đạp xe một quãng đường dài.
Tin tức lan truyền nhanh chóng khắp con phố Nguyệt Trà, và điều khiến Nhiên xúc động không nguôi chính là phản ứng của cả cộng đồng trước khó khăn ấy. Ông Bá Nghị mang đến toàn bộ số bàn ghế gỗ cũ trong kho tiệm sách của mình, dù đã cũ kỹ nhưng vẫn còn chắc chắn. Bà Tư tạp hóa huy động vài người quen làm nghề âm thanh nghiệp dư, sẵn sàng hỗ trợ miễn phí. Từng nhà một trên con phố nhỏ đóng góp một chút gì đó — vài chiếc đèn lồng, vài tấm bạt che nắng, thậm chí cả những chậu hoa cảnh để trang trí không gian sự kiện.
"Cháu thấy chưa," ông Bá Nghị nói, khi cùng Nhiên sắp xếp lại những chiếc bàn gỗ trước hiên trà thất vào buổi chiều muộn. "Đây chính là điều một tập đoàn lớn không bao giờ có thể mua được bằng tiền — sự gắn kết thật sự giữa những con người đã sống cạnh nhau qua bao thế hệ."
Nhiên gật đầu, mắt cô cay xè vì xúc động, tay vẫn tiếp tục công việc lau dọn, sắp xếp, lòng thầm nghĩ, có lẽ đây chính là bài học lớn nhất mà cả một cuộc khủng hoảng đã dạy cho cô — rằng những gì cô luôn cho là mình phải một mình gánh vác, hóa ra chưa bao giờ thực sự chỉ là gánh nặng của riêng cô. Buổi tối hôm đó, khi mọi người đã về nghỉ ngơi để chuẩn bị sức lực cho ngày trọng đại sắp tới, Nhiên ở lại một mình trong trà thất, thử nghiệm lại lần cuối công thức Vân Cốc nguyên bản, đảm bảo mọi tỷ lệ, mọi công đoạn đều hoàn hảo nhất có thể cho lần ra mắt chính thức.
Việt Khương ghé qua vào lúc tối muộn, mang theo tin tức về cuộc gọi anh vừa thực hiện với ông nội.
"Ông nội sẽ có mặt," anh nói, ngồi xuống đối diện Nhiên khi cô đang tráng lại bộ ấm chén cho lần thử nghiệm cuối cùng. "Ông đã thu xếp mọi việc ở đồn điền, sẽ lên đường vào sáng sớm ngày diễn ra sự kiện để kịp có mặt."
"Còn cha anh thì sao?" Nhiên hỏi, không giấu được sự lo lắng trong giọng nói.
Việt Khương thở dài. "Tôi không chắc. Cha tôi biết chuyện ông nội sẽ xuất hiện, nhưng ông không nói rõ mình có đến hay không. Tôi nghĩ, ông vẫn đang cố gắng tách bạch giữa chuyện tình cảm gia đình và quyết định kinh doanh, dù tôi biết rõ, đến một lúc nào đó, hai điều ấy sẽ không thể tách rời được nữa."
Nhiên rót cho anh một chén trà Vân Cốc mới pha, chén trà đầu tiên từ mẻ trà cô vừa hoàn thiện. Việt Khương nhấp một ngụm, nhắm mắt lại để cảm nhận trọn vẹn hương vị mới — đậm đà hơn, sâu lắng hơn nhiều so với lần đầu tiên anh được thưởng thức Vân Cốc trong buổi tối đầu tiên bước vào trà thất này.
"Đây là thứ đáng để chiến đấu vì nó," anh nói, giọng anh đầy xúc động, mắt vẫn nhắm hờ như muốn kéo dài thêm khoảnh khắc thưởng thức trọn vẹn hương vị ấy. "Dù có chuyện gì xảy ra vào ngày mai, tôi tin rằng những gì cô đang làm, đang gìn giữ, xứng đáng được nhiều người biết đến hơn nữa."
Nhiên nhìn anh, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, dù trong lòng cô vẫn còn không ít lo âu về những gì có thể xảy đến vào ngày mai — liệu ông Khải Vũ có thực sự đủ can đảm đối diện với cộng đồng, liệu ông Bá Tuấn có xuất hiện để phá hỏng mọi thứ, và liệu, sau tất cả, trà thất Nguyệt Đình có thể tìm được con đường sống sót của riêng mình hay không.
"Ngày mai sẽ là một ngày dài," cô nói, giọng cô vừa lo lắng vừa tràn đầy hy vọng. "Nhưng em nghĩ, dù kết quả thế nào, ít nhất chúng ta đã cố gắng hết sức, đã không chọn cách im lặng như những thế hệ trước từng chọn."
Việt Khương với tay, khẽ nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền tải tất cả những gì lời nói chưa thể diễn tả hết. Nhiên không rút tay lại, chỉ để yên trong lòng bàn tay ấm áp của anh, cảm nhận nhịp đập trái tim mình dần chậm lại, bớt hoảng loạn hơn so với những giờ trước đó.
"Dù ngày mai có chuyện gì xảy ra," anh nói, giọng anh khẽ khàng, "tôi sẽ ở đây, bên cạnh cô. Không phải với tư cách đại diện của bất kỳ công ty nào, mà chỉ đơn giản là tôi, đứng về phía cô, về phía những gì cô đang bảo vệ."
Họ ngồi lặng lẽ bên nhau thêm một lúc, ánh đèn dầu khẽ lay động theo hơi gió lùa qua khe cửa, chiếu những vệt sáng ấm áp lên gương mặt cả hai người. Ngoài kia, con phố Nguyệt Trà đã chìm vào giấc ngủ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chuông gió tre khe khẽ đung đưa, nhưng bên trong gian trà thất nhỏ, một ngọn lửa hy vọng mới đang âm thầm cháy lên, chuẩn bị bùng lên mạnh mẽ hơn vào ngày hôm sau, ngày sẽ quyết định số phận của cả một câu chuyện dài đằng đẵng suốt năm mươi năm.
Trước khi ra về, Việt Khương dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn Nhiên một lần nữa. "Cảm ơn cô," anh nói, "vì đã cho tôi cơ hội được là một phần của câu chuyện này, dù tôi biết mình đến từ phía bên kia của nó."
Nhiên mỉm cười, một nụ cười chân thành không còn chút dè dặt nào. "Câu chuyện này giờ không còn phân chia hai phía nữa đâu, Khương ạ. Chỉ còn lại những con người đang cùng nhau cố gắng viết tiếp nó theo một cách tốt đẹp hơn, dù chặng đường phía trước vẫn còn không ít chông gai đang chờ đợi cả hai."