Chương 1
Chương 1 — Vị Ngọt Sau Lời Chê
Mai đứng giữa tiệm Bánh Nắng lúc bảy giờ sáng, tay cầm chiếc vá gỗ, mắt nhìn chằm chằm vào cái lò nướng đang phát ra tiếng kêu lạ như thể nó vừa nuốt phải một con ốc vít. Đây không phải lần đầu cái lò này giở chứng, nhưng lại là lần đầu nó chọn đúng ngày cô có đơn đặt bốn mươi cái bánh su kem cho một buổi họp lớp để làm loạn.
“Nắng ơi,” cô gọi vọng ra sau, dù thừa biết con mèo mướp tên Nắng — linh vật không chính thức của tiệm — sẽ chẳng bao giờ trả lời, “mày có phép màu gì không, chỉ giáo tao với.”
Con mèo, đang nằm cuộn tròn trên bậu cửa sổ, chỉ hé một mắt nhìn cô rồi ngủ tiếp, coi như đã đưa ra câu trả lời rõ ràng nhất có thể.
Tiệm Bánh Nắng nằm lọt thỏm trong một con hẻm nhỏ, mặt tiền rộng chưa đầy bốn mét, biển hiệu gỗ đã bạc màu vì nắng mưa qua ba đời chủ. Mẹ Mai — cô Nga — mở tiệm từ hồi còn trẻ, truyền lại công thức và cả cái tính hay tếu táo cho con gái duy nhất. Giờ bà đã nghỉ hưu, nhưng "nghỉ hưu" theo định nghĩa của cô Nga nghĩa là mỗi sáng ghé qua uống trà, chê bai cách bày bánh của con gái, rồi về.
“Con làm bánh su kem mà nhân đặc như vậy, khách nào ăn cho lại,” cô Nga nói, đứng chống nạnh nhìn khay bánh vừa ra lò, cái lò giờ đã chịu hợp tác trở lại sau khi Mai vỗ vào nó ba cái đúng kiểu vừa dỗ vừa dọa.
“Mẹ, con đang có bốn mươi cái bánh phải giao trong hai tiếng nữa, mẹ để con yên được không,” Mai đáp, giọng đã hơi hụt hơi vì chạy qua chạy lại giữa lò nướng và bàn trộn kem.
Linh, nhân viên duy nhất kiêm bạn thân từ hồi cấp ba, xuất hiện đúng lúc với hai ly cà phê sữa đá, đặt phịch lên quầy. “Tao mang cà phê tới cứu mạng đây. Uống đi rồi múa vá tiếp.”
“Cảm ơn mày,” Mai nói, tu một hơi gần hết ly, “không có mày chắc tao chết đuối trong đống kem bơ này lâu rồi.”
“Đừng cảm ơn vội,” Linh nheo mắt, chỉ ra phía cửa, “có khách kìa, mà nhìn mặt không giống khách quen.”
Người đàn ông bước vào tiệm mặc áo sơ mi trắng đơn giản, quần âu, tay xách theo một cái túi da nhỏ như thể anh ta đang đi công tác chứ không phải mua bánh. Anh nhìn quanh tiệm một lượt, ánh mắt dừng lại ở tấm bảng giá viết tay hơi lem mực, rồi ở góc trưng bày bánh có phần lộn xộn vì Mai chưa kịp dọn sau mẻ bánh gặp sự cố.
“Cho tôi một bánh su kem,” anh nói, giọng đều đều, không lạnh không nóng, kiểu giọng của người quen ra quyết định nhanh.
Mai, đang dở tay với mẻ bánh mới, đưa mắt ra hiệu cho Linh phục vụ. Linh gói bánh, đưa cho khách kèm nụ cười nghề nghiệp, trong khi Mai tranh thủ liếc nhìn người đàn ông lạ — cao ráo, gương mặt nghiêm túc tới mức hơi quá mức cần thiết cho việc mua một cái bánh su kem giá hai mươi ngàn đồng.
Anh ta ngồi xuống chiếc bàn nhỏ kê sát cửa sổ, cẩn thận bóc lớp giấy gói, nhìn cái bánh từ trên xuống dưới như đang giám định một món đồ cổ, rồi mới cắn một miếng nhỏ.
Mai không để ý thêm, vì đúng lúc đó chiếc lò nướng lại kêu lên một tiếng "cạch" đáng ngờ, khiến cô phải quay ngoắt lại xử lý. Mẻ bánh su kem cuối cùng cũng ra lò kịp giờ, dù có hai cái hơi cháy cạnh mà Mai vội vàng giấu xuống đáy khay, thầm nghĩ "khách chắc không để ý đâu".
Người đàn ông lạ ăn hết cái bánh, đứng dậy, đặt tiền lên bàn, không nói thêm câu nào rồi rời đi, để lại một cảm giác kỳ lạ trong lòng Mai — không hẳn khó chịu, chỉ là hơi... bị soi.
“Con thấy chưa,” cô Nga chép miệng từ góc quầy, “mẹ nói nhân đặc quá rồi mà không nghe.”
“Mẹ ơi, con đang có deadline,” Mai làu bàu, tiếp tục đóng gói bốn mươi cái bánh su kem vào hộp, phần nào thở phào vì cuối cùng cũng xong trước giờ hẹn giao hàng.
Buổi chiều trôi qua bình thường như mọi ngày — vài khách quen ghé mua bánh mì que, một bà cụ đặt bánh kem sinh nhật cho cháu, Linh vừa bán hàng vừa buôn chuyện phím trên điện thoại. Mai gần như quên bẵng người khách lạ buổi sáng, cho tới khi Linh hớt hải chạy vào bếp, tay cầm điện thoại giơ lên trước mặt cô.
“Mai, mày phải xem cái này ngay,” Linh nói, giọng run run.
Trên màn hình là một bài đăng vừa lên cách đây mười lăm phút, từ một tài khoản có tick xanh tên "Vị Giác Thật", hơn tám trăm nghìn người theo dõi — Mai biết tài khoản này, ai làm ẩm thực ở thành phố cũng biết, nổi tiếng vì những bài review không nương tay, từng khiến không ít quán ăn phải đóng cửa sau một bài đăng.
Tiêu đề bài viết: "Bánh Nắng — khi cái tên đẹp không cứu nổi chất lượng."
Mai đọc lướt qua, tim cô đập nhanh dần theo từng dòng chữ. Bài viết mô tả chi tiết cái bánh su kem "nhân đặc sệt như hồ dán, lớp vỏ mềm oặt vì để lâu ngoài không khí, và đặc biệt, có một chiếc bánh khác trong cùng lô hàng bị cháy cạnh nhưng vẫn được bày bán công khai — dấu hiệu của một quy trình kiểm soát chất lượng gần như không tồn tại." Kèm theo là một tấm ảnh cận cảnh chiếc bánh cháy cạnh mà Mai tưởng đã giấu kỹ dưới đáy khay.
“Nó... nó chụp được cả cái bánh cháy á?” Mai lắp bắp, cầm điện thoại của Linh, đọc đi đọc lại như hy vọng chữ nghĩa sẽ tự đổi thành lời khen.
“Tao nghĩ nó gắp cái bánh cháy ra chụp riêng luôn ấy,” Linh nói, giọng vừa bực vừa không nhịn được cười trước độ "tận tâm" quá đáng của vị khách sáng nay.
Cô Nga, đang ngồi gấp hộp bánh ở góc quầy, ngó qua vai con gái đọc bài viết, im lặng một lúc rồi thở dài. “Đúng là thằng cha mua bánh su kem sáng nay ghê gớm thật. Mẹ cứ tưởng nó chỉ là khách khó tính bình thường.”
Bình luận dưới bài viết bắt đầu tăng lên chóng mặt — người thì bênh vực tiệm nhỏ, người thì hùa theo chê bai, có người còn tag bạn bè vào "cẩn thận đừng ăn ở đây". Mai cảm thấy cả người nóng bừng, không phải vì cái lò nướng nữa, mà vì sự bất công của việc bị bóc trần đúng ngày xui nhất trong tháng.
“Bình tĩnh đi,” Linh nói, đặt tay lên vai bạn, “dù sao cũng chỉ là một bài review, mai mốt người ta quên thôi.”
“Mày không hiểu đâu,” Mai đáp, giọng nghẹn lại, “tiệm mình tháng này doanh thu đã giảm rồi, giờ thêm cái này nữa, chắc tuần sau khách vắng tanh cho coi.”
Cô nhìn lại tấm ảnh chiếc bánh cháy cạnh trong bài viết, rồi nhìn quanh tiệm — cái bảng hiệu bạc màu, cái lò nướng hay dở chứng, cuốn sổ công thức của mẹ để trên kệ với vài trang giấy đã ố vàng theo năm tháng. Đây không chỉ là một cửa hàng, đây là cả gia tài duy nhất mẹ để lại, thứ mà Mai đã cố gắng gìn giữ suốt ba năm qua kể từ ngày chính thức tiếp quản.
“Tao phải tìm ra thằng cha này là ai,” Mai nói, giọng cô đã bớt run mà chuyển sang một quyết tâm rõ rệt, “và bắt nó phải chịu trách nhiệm.”
Linh nhìn bạn, vừa lo lắng vừa có chút tò mò trước sự chuyển biến tâm trạng nhanh như chớp của Mai. “Mày định làm gì? Đăng đàn cãi tay đôi trên mạng à?”
“Chưa biết,” Mai đáp, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, cuộn xuống xem thêm những bài review cũ của "Vị Giác Thật" — tất cả đều sắc lẹm, không khoan nhượng, nhưng đọc kỹ thì lại... có lý một cách đáng ghét. “Nhưng tao sẽ tìm ra nó là ai trước đã.”
Bên ngoài, nắng chiều bắt đầu ngả vàng, hắt qua khung cửa kính phủ lên khay bánh còn sót lại một lớp ánh sáng ấm áp, trớ trêu thay lại chẳng liên quan gì tới cơn bão đang dần hình thành trong lòng cô chủ tiệm bánh nhỏ.
Tối hôm đó, sau khi đóng cửa tiệm, Mai ngồi lì trước máy tính ở góc bếp, mở lại toàn bộ những bài đăng cũ của "Vị Giác Thật" để tìm manh mối. Tài khoản này lập từ hai năm trước, chưa từng để lộ khuôn mặt hay tên thật, chỉ có một dòng giới thiệu ngắn gọn: "Ăn thật, nói thật, không PR." Ảnh đại diện là một chiếc muỗng bạc cách điệu, không có gì để nhận dạng.
“Tao lục cả tiếng rồi mà chẳng ra manh mối gì,” Mai than thở, gõ ngón tay lên bàn phím một cách vô thức. “Nó khôn như cáo vậy đó.”
Linh, đang nằm dài trên chiếc ghế sofa cũ kê góc bếp, tay lướt điện thoại, bỗng ngồi bật dậy. “Ê, tao thấy cái này hay nè. Có một tài khoản comment dưới bài review của mày, nói là 'chuẩn bị đầu tháng sau ảnh có video mới quay ở khu q1'. Nghe như đứa fan cứng theo dõi sát sao lịch trình của nó.”
Mai xoay ghế lại, nhìn qua vai bạn. “Cho tao coi thử.”
Linh đưa điện thoại, Mai đọc kỹ dòng bình luận, rồi lần theo trang cá nhân của người bình luận đó — một tài khoản công khai, thường xuyên đăng ảnh check-in các quán ăn mà "Vị Giác Thật" từng review, kèm theo vài dòng bình luận kiểu "may quá đi sớm hơn ảnh review nè".
“Đứa này chắc chắn biết nhiều hơn nó thể hiện,” Mai lẩm bẩm, bắt đầu soạn tin nhắn hỏi thăm, dù trong bụng không mấy hy vọng sẽ nhận được câu trả lời tử tế từ một người lạ trên mạng.
Cô Nga, đang ở phòng trong chuẩn bị đi ngủ, ló đầu ra cửa, thấy hai đứa vẫn cắm cúi trước màn hình. “Hai đứa định thức cả đêm điều tra vụ này à? Ngủ đi, mai còn phải bán bánh nữa.”
“Con sắp tìm ra manh mối rồi mẹ,” Mai đáp, không rời mắt khỏi màn hình.
“Manh mối gì cũng phải ngủ đủ giấc mới có sức mà tìm,” cô Nga nói, giọng vẫn còn chút hài hước dù rõ ràng cũng lo lắng cho con gái không kém. “Với lại, con nhớ hồi xưa mẹ cũng từng bị chê một lần, có bà khách bảo bánh bông lan mẹ làm khô như sa mạc. Mẹ tức lắm, nhưng sau đó ngồi nghĩ lại, hóa ra bả nói đúng thật, tại mẹ quên chỉnh nhiệt độ lò. Từ đó bánh mẹ làm mới ngon hơn.”
Mai khựng lại một nhịp trước lời kể của mẹ, dù trong lòng vẫn còn ấm ức, nhưng cũng không thể phủ nhận có chút gì đó đúng trong lời nhận xét cay nghiệt kia — cái bánh cháy cạnh đúng là lỗi thật, chỉ là cách "Vị Giác Thật" chọn để phơi bày nó ra công khai có phần quá tay.
“Thôi, con đi ngủ đây,” Mai nói, tắt máy tính, nhưng trong đầu vẫn không ngừng lên kế hoạch cho ngày mai — không phải để trả đũa, mà để tìm cho ra, rốt cuộc người đứng sau cái tên "Vị Giác Thật" khắt khe kia là ai, và tại sao anh ta lại chọn đúng ngày xui nhất của tiệm Bánh Nắng để ghé qua.