Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Đoạn video Kiên công khai tình cảm tại Ngày Hội Bánh Nắng nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, thu hút hàng triệu lượt xem chỉ sau hai ngày. Không thể tránh khỏi, tin tức ấy cũng tới tai bà Kim, người đang ở nhà hàng gia đình xem tin tức trên điện thoại thì vô tình lướt qua đoạn clip đang gây sốt.

Bà xem đi xem lại đoạn video, gương mặt bà thoáng qua nhiều cung bậc cảm xúc phức tạp — từ tức giận trước sự "bất tuân" của con trai, tới ngạc nhiên trước sự chân thành hiếm hoi mà bà chưa từng thấy ở Kiên trong suốt bao năm qua.

“Con nghĩ sao về chuyện này?” bà hỏi chồng, ông Bảo, người cũng đang ngồi cạnh, im lặng xem hết đoạn video mà chưa nói lời nào.

Ông Bảo, cha của Kiên, người từng trải qua biến cố sụp đổ sự nghiệp năm xưa, nhìn vợ với ánh mắt trầm ngâm. “Anh thấy thằng Kiên trông hạnh phúc thật sự, một điều mà anh chưa từng thấy ở nó kể từ sau cái ngày nhà hàng của anh sụp đổ.”

“Nhưng còn Thảo Vy thì sao,” bà Kim phản đối, dù giọng bà đã bớt gay gắt hơn hẳn khi nói chuyện với Mai lần đầu, “gia đình họ đã tin tưởng chúng ta suốt bao năm qua.”

“Em à,” ông Bảo nói, giọng ông nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, “anh nghĩ đã tới lúc mình cần buông bỏ những sắp đặt cũ kỹ đó rồi. Con mình đã trưởng thành, nó có quyền tự quyết định hạnh phúc của bản thân, giống như ngày xưa em từng chọn cưới anh bất chấp gia đình em phản đối vì anh chỉ là một đầu bếp nghèo.”

Lời nhắc nhở ấy khiến bà Kim khựng lại, ký ức về những năm tháng trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, dám bất chấp mọi rào cản để đến với người mình yêu, chợt ùa về trong tâm trí bà.

Trong khi đó, tại tiệm Bánh Nắng, cuộc sống dần trở lại nhịp điệu bình thường sau thành công của ngày hội, dù tình hình pháp lý với công ty của Đạt Long vẫn còn đang trong giai đoạn căng thẳng. Một buổi chiều, khi Mai đang bận rộn phục vụ khách, cửa tiệm mở ra, và người bước vào khiến cô sững người — chính là bà Kim.

Không giống lần đầu với thái độ đanh thép, lạnh lùng, lần này bà Kim bước vào với vẻ mặt trầm tư, khó đoán hơn nhiều.

“Cô Kim,” Mai lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng không khỏi lo lắng trước sự xuất hiện bất ngờ này.

“Tôi tới đây,” bà Kim nói, ngồi xuống bàn quen thuộc lần trước, “không phải để tiếp tục phản đối, mà để... nếm thử món bánh mà con trai tôi đã dành hết tâm huyết để cải thiện suốt mấy tháng qua.”

Mai ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ này, nhưng vẫn nhanh chóng mang ra một khay bánh mới, bao gồm cả "Bánh Đoàn Kết" — sản phẩm tâm huyết mà cô và Kiên cùng nhau tạo ra.

Bà Kim cầm lấy một chiếc, quan sát kỹ lưỡng trước khi cắn thử, nhai chậm rãi với vẻ mặt nghiêm túc của một người có kinh nghiệm lâu năm trong ngành ẩm thực. Mai đứng đó, hồi hộp chờ đợi phán quyết, cảm giác như đang tham gia một kỳ thi quan trọng nhất đời mình.

“Vỏ bánh có kết cấu tốt,” bà Kim cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, “nhân vừa phải, không quá ngọt như nhiều tiệm bánh thương mại hóa khác. Có thể thấy rõ sự tỉ mỉ trong từng công đoạn.”

“Cảm ơn cô,” Mai đáp, không giấu được sự nhẹ nhõm.

“Con trai tôi,” bà Kim nói tiếp, đặt chiếc bánh xuống, ánh mắt bà nhìn thẳng vào Mai, “từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ thể hiện cảm xúc công khai như vậy trước đám đông. Nó luôn giữ mọi thứ trong lòng, kể cả nỗi đau về chuyện của ba nó năm xưa.”

Mai im lặng lắng nghe, cảm nhận được bà Kim đang dần mở lòng chia sẻ một điều gì đó sâu sắc hơn.

“Tôi xem đoạn video nó công khai tình cảm,” bà Kim tiếp tục, giọng bà có phần mềm lại, “và tôi nhận ra, có lẽ tôi đã quá cố chấp giữ những sắp đặt cũ kỹ, mà quên mất hạnh phúc thực sự của con mình mới là điều quan trọng nhất.”

Mai cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng. “Cô Kim, con hiểu sự lo lắng của cô dành cho tương lai của Kiên. Con hứa, con sẽ luôn cố gắng hết sức để mang lại hạnh phúc cho anh ấy, dù chuyện gì xảy ra.”

Bà Kim nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt bà dò xét nhưng không còn sự lạnh lùng như lần trước. “Tôi chưa hoàn toàn đồng ý,” bà nói, đứng dậy chuẩn bị ra về, “nhưng tôi sẽ suy nghĩ lại. Cảm ơn vì chiếc bánh, cô chủ tiệm à.”

Nói xong, bà quay lưng bước ra khỏi tiệm, để lại Mai đứng đó với một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa vẫn còn thấp thỏm, nhưng ít nhất, cô cảm nhận được rằng, cánh cửa vốn đóng chặt trước đây, giờ đây đã hé mở một khe nhỏ đầy hy vọng.

Ngay khi bà Kim rời đi, Mai vội vàng gọi điện báo tin cho Kiên, giọng cô vẫn còn chưa hết bất ngờ. “Mẹ anh vừa tới tiệm, nếm thử bánh của em, còn nói sẽ suy nghĩ lại về chuyện tụi mình.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Kiên lên tiếng, giọng anh có phần xúc động. “Thật sao? Anh không ngờ mẹ lại chủ động tới gặp em như vậy.”

“Em cũng bất ngờ lắm,” Mai đáp, “bà không còn gay gắt như lần trước, có vẻ như đoạn video anh công khai hôm ngày hội đã tác động tới bà nhiều hơn em nghĩ.”

“Anh sẽ về nhà nói chuyện với mẹ ngay tối nay,” Kiên nói, giọng anh quyết đoán, “đây có thể là cơ hội tốt để giải quyết dứt điểm chuyện này, trước khi nó tiếp tục đè nặng lên cả hai đứa mình.”

Tối đó, Kiên trở về nhà, thấy cha mẹ đang ngồi cùng nhau trong phòng khách, không khí có phần khác lạ so với những lần trước — không còn sự căng thẳng, đối đầu như anh vẫn thường dự đoán trước mỗi lần về thăm nhà.

“Con về rồi à,” bà Kim lên tiếng trước, giọng bà nhẹ nhàng hơn hẳn, “ngồi xuống đây, ba mẹ có chuyện muốn nói với con.”

Kiên ngồi xuống, trong lòng vẫn còn chút hồi hộp không biết cuộc trò chuyện này sẽ đi theo hướng nào. Ông Bảo, cha anh, người ít khi lên tiếng trong những chuyện tình cảm của con cái, bất ngờ mở lời trước.

“Ba mẹ đã bàn bạc kỹ,” ông nói, giọng ông trầm ấm, “và quyết định sẽ không ép buộc con phải cưới Thảo Vy nữa. Chuyện hôn ước đó là do người lớn tụi ba mẹ tự sắp đặt, không công bằng với con, cũng không công bằng với chính Thảo Vy.”

Kiên sững người trước quyết định bất ngờ này, ánh mắt anh chuyển sang nhìn mẹ, không dám tin vào những gì mình vừa nghe được.

“Mẹ vẫn còn nhiều điều cần suy nghĩ,” bà Kim nói thêm, giọng bà vẫn giữ chút dè dặt, “mẹ chưa hoàn toàn yên tâm về mọi thứ, nhưng mẹ nhận ra, hạnh phúc của con quan trọng hơn những sắp đặt cũ kỹ của mẹ rất nhiều. Cô gái đó, Mai, có vẻ là người có tài năng thật sự, và quan trọng hơn, con thực sự hạnh phúc khi ở bên cô ấy.”

Kiên cảm thấy một cảm xúc nghẹn ngào dâng lên, anh đứng dậy, ôm chầm lấy cả cha lẫn mẹ, một cử chỉ hiếm hoi mà anh chưa từng thể hiện kể từ khi trưởng thành. “Cảm ơn ba mẹ,” anh nói, giọng anh run lên vì xúc động, “con biết đây là một quyết định không dễ dàng với ba mẹ.”

“Còn một chuyện nữa,” bà Kim nói, giọng bà trở nên nghiêm túc, “mẹ đã gọi điện nói chuyện với mẹ của Thảo Vy sáng nay, thông báo về quyết định này. Bà ấy nói sẽ để Thảo Vy tự quyết định, nhưng mẹ nghĩ con cũng nên đích thân nói chuyện với Thảo Vy một lần, để giải thích rõ ràng, tránh gây hiểu lầm hay tổn thương không đáng có cho cô ấy.”

Kiên gật đầu, cảm thấy đây là điều đúng đắn cần làm. “Con sẽ liên lạc với Thảo Vy sớm, cảm ơn mẹ đã nhắc nhở.”

Ông Bảo, vẫn ngồi lặng lẽ quan sát cuộc trò chuyện, bất ngờ lên tiếng thêm một điều mà ông ấp ủ từ lâu. “Con biết không, nhìn con hôm nay, ba nhớ lại chính mình ngày xưa, khi quyết định theo đuổi nghề đầu bếp bất chấp gia đình phản đối vì cho rằng đó không phải nghề nghiệp ổn định. Ba đã đúng khi kiên định với đam mê của mình, và ba tin, con cũng đang đi đúng con đường của riêng con.”

Lời động viên chân thành từ người cha vốn ít nói khiến Kiên càng thêm xúc động. Cả gia đình ngồi lại trò chuyện thêm một lúc lâu, không khí ấm áp, cởi mở hơn hẳn bất kỳ cuộc gặp gỡ nào giữa ba người trong suốt nhiều năm qua, như thể một tảng băng dày đã bắt đầu tan chảy sau bao năm đóng kín.

Trước khi ra về, Kiên gọi ngay cho Mai, giọng anh không giấu được niềm vui sướng. “Em ơi, ba mẹ anh đồng ý rồi. Họ chính thức hủy bỏ chuyện hôn ước với Thảo Vy, còn nói sẽ để anh tự do lựa chọn hạnh phúc của mình.”

Mai nghe tin, không kìm được reo lên vui mừng ở đầu dây bên kia. “Thật vậy sao? Anh ơi, em mừng cho anh quá!”

“Anh mừng cho cả hai đứa mình,” Kiên đáp, giọng anh tràn đầy hạnh phúc, “giờ đây, không còn rào cản nào từ phía gia đình anh nữa. Chỉ còn lại chuyện mặt bằng với Đạt Long thôi.”

“Từng bước một,” Mai nói, giọng cô đầy lạc quan, “tụi mình đã vượt qua được một rào cản lớn rồi, em tin chuyện còn lại cũng sẽ ổn thôi.”

Họ trò chuyện thêm một lúc lâu qua điện thoại, chia sẻ niềm vui về bước ngoặt quan trọng vừa đạt được, cả hai đều cảm nhận rõ, con đường phía trước, dù vẫn còn nhiều thử thách với công ty của Đạt Long, giờ đây đã bớt đi một gánh nặng lớn, để họ có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào cuộc chiến quan trọng nhất còn lại — bảo vệ tiệm Bánh Nắng và cả con hẻm thân yêu.

Đã sao chép liên kết chương