Vị Ngọt Sau Lời Chê
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Sang tuần thứ hai, nhịp làm việc giữa Mai và Kiên dần đi vào quỹ đạo, dù không có nghĩa là bớt sóng gió — chỉ là kiểu sóng gió đã quen mặt, không còn khiến ai bất ngờ nữa. Mỗi sáng, Kiên tới đúng tám giờ ba mươi, mang theo cuốn sổ tay và thái độ nghiêm túc thường trực; mỗi sáng, Mai đón anh bằng một câu càu nhàu nửa đùa nửa thật về việc "thanh tra lại tới rồi".

“Hôm nay chúng ta thử món bánh mì que kiểu mới,” Kiên nói, đặt một tờ giấy in công thức đề xuất lên bàn, “tôi nghĩ nếu điều chỉnh tỷ lệ men, vỏ bánh sẽ giòn lâu hơn mà không cần chiên lại.”

Mai cầm tờ giấy lên, đọc lướt qua, nhíu mày. “Công thức này đâu phải của tiệm tôi.”

“Đúng vậy,” Kiên đáp, “tôi tự nghiên cứu thêm, chỉ là gợi ý để chị tham khảo, không bắt buộc phải dùng.”

“Anh tự nghiên cứu công thức bánh mì que cho tiệm tôi?” Mai ngẩng lên nhìn anh, vừa ngạc nhiên vừa có chút gì đó ấm lòng khó tả. “Tưởng anh chỉ giỏi chê thôi chứ.”

“Tôi học nấu ăn bài bản trước khi làm reviewer,” Kiên đáp, giọng anh thoáng chút tự hào hiếm hoi, “chê là để chỉ ra vấn đề, nhưng tôi luôn tin phải biết cách sửa thì lời chê mới có giá trị.”

Câu nói ấy khiến Mai im lặng một lúc, nhìn anh với ánh mắt khác hẳn buổi đầu gặp gỡ đầy hằn học. Cô bắt tay thử nghiệm công thức mới ngay trong buổi sáng hôm đó, và kết quả, dù chưa hoàn hảo, cũng đủ để cả hai cùng gật gù công nhận có tiềm năng.

Buổi trưa, trong lúc chờ mẻ bánh nguội, Linh kéo ghế ngồi cạnh Kiên, bắt đầu màn "thẩm vấn" mà cô đã ấp ủ từ lâu.

“Anh Kiên này,” Linh mở lời, giọng tỉnh queo như đang hỏi chuyện thời tiết, “anh có người yêu chưa?”

Kiên sững lại một giây trước câu hỏi bất ngờ, trong khi Mai đứng gần đó suýt làm rơi cả cái phới trộn bột vì quá bất ngờ trước sự trực diện của bạn thân.

“Chưa,” Kiên đáp, ngắn gọn, rồi quay sang nhìn Mai với ánh mắt dò hỏi, như thể đang tự hỏi liệu câu hỏi này có phải do cô sắp đặt.

“Tôi không biết gì hết,” Mai vội xua tay, mặt đỏ bừng, ném cho Linh một cái nhìn cảnh cáo mà bạn thân cô hoàn toàn phớt lờ.

“Vậy còn chị Mai thì sao,” Linh tiếp tục, quay sang Kiên với nụ cười ranh mãnh, “anh thấy chị ấy thế nào?”

“Linh!” Mai kêu lên, mặt đỏ tới tận tai, định lao tới bịt miệng bạn thân lại nhưng không kịp.

Kiên nhìn Mai một lúc, ánh mắt anh có phần lúng túng hiếm thấy, rồi đáp, giọng cố giữ vẻ nghiêm túc thường lệ nhưng không giấu được sự ngập ngừng. “Chị ấy... làm việc chăm chỉ, có tài năng thật sự, chỉ là hơi bừa bộn và hay cãi lại góp ý đúng đắn.”

“Cái đó không phải câu trả lời cho câu hỏi của tao,” Linh lẩm bẩm, nhưng cũng biết ý dừng lại, không truy hỏi thêm khi thấy cả hai người đều đã đỏ mặt tới mức không thể giấu diếm.

Buổi chiều, khi Tùng và Kiên chuẩn bị ra về sau một ngày quay dài, trời bỗng đổ mưa lớn bất chợt, kiểu mưa Sài Gòn quen thuộc ập tới không báo trước. Tùng vội vàng chạy ra ngoài dọn thiết bị, để lại Mai và Kiên đứng trong tiệm, nhìn ra màn mưa trắng xóa phủ kín con hẻm nhỏ.

“Chắc phải đợi mưa tạnh thôi,” Mai nói, rót hai ly trà nóng, đưa cho Kiên một ly.

“Cảm ơn,” anh đáp, nhận lấy, ngồi xuống chiếc ghế gần cửa sổ nhìn ra mưa.

Không khí giữa hai người trở nên yên tĩnh hơn hẳn mọi khi, không còn những màn tranh cãi về nhiệt độ lò hay cách đánh trứng, chỉ có tiếng mưa rơi đều đều và tiếng tách trà va nhẹ vào đĩa.

“Anh biết không,” Mai lên tiếng trước, giọng cô trầm xuống, “lúc đầu tôi ghét anh kinh khủng. Cái kiểu nói thẳng không nể nang của anh làm tôi tức phát điên.”

“Giờ thì sao?” Kiên hỏi, quay sang nhìn cô.

“Giờ thì...” Mai ngập ngừng, ánh mắt tránh né nhìn ra ngoài cửa sổ, “tôi nghĩ tôi hiểu hơn tại sao anh làm vậy. Anh không muốn nói dối, kể cả khi sự thật khó nghe.”

Kiên im lặng một lúc, nhấp một ngụm trà, rồi bất ngờ mở lời về điều mà anh chưa từng chia sẻ với ai ngoài Tùng. “Ba tôi từng là đầu bếp có tiếng. Nhà hàng của ông từng được báo chí tâng bốc lên tận mây xanh, nhưng thực chất chất lượng chỉ ở mức trung bình, tất cả chỉ nhờ vào những bài PR trả tiền. Tới khi có người vạch trần sự thật, cả nhà hàng sụp đổ trong một đêm, ba tôi mất hết, kể cả lòng tự trọng.”

Mai lặng người nghe, không ngờ đằng sau vẻ lạnh lùng, khắt khe của Kiên lại là một câu chuyện đau lòng như vậy. “Vậy nên anh mới...”

“Tôi thề với bản thân sẽ không bao giờ để chuyện đó lặp lại với bất kỳ ai,” Kiên nói, giọng anh trở nên trầm hơn, “dù là phải làm người xấu trong mắt thiên hạ.”

Mai nhìn anh, lòng chợt dâng lên một sự cảm thông sâu sắc, khác hẳn với những định kiến ban đầu về một "Vị Giác Thật" khắt khe vô tâm. Cô đưa tay, khẽ chạm vào tay anh đang đặt trên bàn, một cử chỉ an ủi đơn giản nhưng đủ khiến cả hai đều khựng lại trong giây lát.

“Cảm ơn anh đã kể cho tôi nghe,” cô nói, giọng nhẹ nhàng.

Kiên nhìn bàn tay cô đặt trên tay mình, rồi ngước lên nhìn cô, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy mất đi hết vẻ lạnh lùng thường trực, chỉ còn lại một sự chân thành mộc mạc hiếm khi anh cho phép ai nhìn thấy.

Mưa vẫn rơi ngoài kia, nhưng trong không gian nhỏ bé của tiệm Bánh Nắng, một điều gì đó đã âm thầm thay đổi giữa hai con người vốn chỉ định bắt tay hợp tác vì công việc, giờ đây lại thấy lòng mình chao đảo trước một cảm xúc mà cả hai đều chưa sẵn sàng gọi tên.

Đúng lúc đó, cửa tiệm bật mở, Tùng chạy ùa vào, người ướt sũng, tay vẫn ôm khư khư chiếc máy quay được bọc kỹ trong túi chống nước. “May quá, cứu được thiết bị rồi,” anh thở hổn hển, rồi ngẩng lên nhìn cảnh tượng trước mắt — Mai và Kiên ngồi sát nhau bên cửa sổ, tay Mai vẫn còn đặt trên tay Kiên, cả hai đều giật mình rụt tay lại khi thấy anh xuất hiện.

“Ơ,” Tùng nhướn mày, ánh mắt láu lỉnh liếc qua liếc lại giữa hai người, “tao có làm gián đoạn gì không đây?”

“Không có gì đâu,” Mai vội đáp, đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, cuống quýt đi lấy khăn cho Tùng lau người ướt. “Chỉ là đang chờ mưa tạnh thôi.”

“Ừ, chờ mưa tạnh,” Tùng lặp lại, giọng đầy hàm ý, nhận lấy khăn từ tay Mai, mắt vẫn không rời khỏi vẻ mặt lúng túng khác thường của Kiên — người bạn vốn luôn giữ được sự điềm tĩnh trong mọi tình huống.

Kiên đứng dậy, húng hắng giọng, cố lấy lại vẻ nghiêm túc thường ngày. “Mưa lớn quá, chắc phải đợi thêm một lúc mới về được.”

“Ừ, đợi thêm chút,” Tùng gật đầu, cố nhịn cười trước sự gượng gạo hiếm thấy của bạn mình, thầm nghĩ chắc chắn phải hỏi cho ra lẽ chuyện gì đã xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi anh ra ngoài dọn đồ.

Nửa tiếng sau, mưa cũng ngớt dần, Kiên và Tùng thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. Trước khi bước ra cửa, Kiên dừng lại, quay sang nhìn Mai một lần nữa.

“Cảm ơn chị vì tách trà,” anh nói, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng ánh mắt vẫn còn vương lại chút gì đó ấm áp khác thường.

“Không có gì,” Mai đáp, mỉm cười, “cảm ơn anh vì đã kể cho tôi nghe chuyện của anh.”

Hai người nhìn nhau thêm một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi Kiên gật đầu chào rồi bước ra ngoài cùng Tùng, để lại Mai đứng một mình giữa tiệm, tay vẫn còn cảm nhận được hơi ấm còn vương lại từ cái chạm tay ban nãy.

Linh, vừa từ nhà kho bước ra sau khi kiểm kê nguyên liệu, nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của bạn thân, không nhịn được hỏi. “Có chuyện gì mà mặt mày đơ vậy?”

“Không có gì,” Mai đáp, vội vàng quay đi giấu nụ cười đang không tự chủ nở trên môi, nhưng Linh, với con mắt tinh tường của một người bạn thân hơn mười năm, đã kịp nhận ra ngay điều gì đó quan trọng vừa xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi cô vắng mặt, và cô biết, mình sẽ phải moi cho bằng được câu chuyện này ngay trong tối nay.

Tối đó, sau khi đóng cửa tiệm, Linh kéo Mai ngồi xuống bậc thềm trước nhà, dúi vào tay bạn một hộp trà sữa trân châu mua vội ở quán đầu hẻm như một chiêu "hối lộ" quen thuộc mỗi khi muốn khai thác chuyện thâm cung bí sử.

“Khai mau,” Linh giục, “lúc tao bước vào thấy tay hai đứa mày đang nắm nhau, đừng có chối.”

Mai đỏ mặt, cắn ống hút trà sữa, kể lại toàn bộ câu chuyện Kiên vừa chia sẻ về người cha từng phá sản vì scandal ẩm thực, giọng cô trầm xuống khi nhắc tới đoạn anh nói về lời thề "không bao giờ để chuyện đó lặp lại".

Linh nghe xong, im lặng một lúc, không còn vẻ tinh nghịch trêu chọc như ban đầu. “Vậy ra đằng sau cái vẻ khó ưa đó là cả một nỗi ám ảnh lớn như vậy. Thảo nào ảnh khắt khe tới mức cực đoan.”

“Tao cũng không ngờ,” Mai gật đầu, nhìn ra con hẻm vắng lặng dưới ánh đèn đường, “lúc nghe ảnh kể, tao tự nhiên thấy thương ảnh ghê. Cảm giác như đằng sau cái vỏ bọc lạnh lùng đó là một đứa trẻ vẫn còn đang cố bảo vệ ba mình khỏi bị tổn thương thêm lần nữa.”

“Ơ kìa,” Linh nheo mắt nhìn bạn, “nghe giọng điệu này là thương thiệt rồi chứ không phải thương kiểu bạn bè thông thường đâu nha.”

“Tao không biết,” Mai thở dài, gục đầu lên vai bạn, “mọi thứ đang rối tung lên trong đầu tao. Mới có mấy tuần trước tao còn muốn bóp cổ ảnh vì cái bài review, giờ lại...”

“Giờ lại muốn nắm tay ảnh cả buổi chiều mưa,” Linh tiếp lời, giọng đầy trêu chọc nhưng ánh mắt lại chan chứa sự thấu hiểu dành cho bạn thân.

Mai không đáp, chỉ bật cười khẽ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cuối con hẻm, nơi cơn mưa chiều nay đã để lại những vũng nước lấp lánh phản chiếu ánh đèn, giống hệt như những cảm xúc mới mẻ, lấp lánh nhưng cũng đầy bất định đang dần nhen nhóm trong lòng cô kể từ ngày định mệnh "Vị Giác Thật" bước chân vào tiệm Bánh Nắng.

Đã sao chép liên kết chương