Chương 8
Chương 8 — Vị Ngọt Sau Lời Chê
Tùng đăng đoạn clip hậu trường ngắn lên kênh vào sáng thứ Sáu, dự định chỉ là một đoạn "teaser" nhẹ nhàng để dẫn dắt khán giả trước khi tập chính thức của "Hồi Sinh Quán Nhỏ" ra mắt. Đoạn clip dài chưa đầy một phút, ghi lại cảnh Mai và Kiên cùng nhau nặn bánh trung thu, xen giữa là khoảnh khắc Kiên đỡ lấy khay bánh suýt rơi khỏi tay Mai, cả hai nhìn nhau cười trong ánh đèn vàng ấm áp của gian bếp.
Không ai trong nhóm lường trước được đoạn clip ngắn ngủi ấy lại tạo nên một cơn sốt nhỏ trên mạng xã hội.
“Mai, mày phải xem cái này,” Linh hớt hải chạy vào bếp lúc giữa trưa, giơ điện thoại lên, màn hình hiện đầy những bình luận và lượt chia sẻ. “Đoạn clip hậu trường được gần năm chục nghìn lượt xem chỉ sau vài tiếng, mà bình luận thì...”
Mai cầm lấy điện thoại, lướt qua hàng loạt bình luận — phần lớn là những lời khen ngợi về sự "đáng yêu" của cặp đôi trong clip, xen lẫn không ít suy đoán về mối quan hệ thực sự giữa hai người. Nhưng giữa những bình luận tích cực ấy, cũng có không ít ý kiến hoài nghi.
"Chiêu trò PR kinh điển, dìm hàng trước rồi lại làm màn giải cứu để câu view, quá rõ ràng luôn."
"Đúng là drama dàn dựng, làm gì có ai tự nhiên bị chê xong lại có tình cảm với người chê mình nhanh vậy."
"Reviewer khắt khe nổi tiếng giờ lại quay ra tạo cặp với nạn nhân của chính mình, kịch bản này chắc viết sẵn từ đầu rồi."
Mai đọc mà lòng chùng xuống, cảm giác như tất cả những cảm xúc chân thật cô đã trải qua suốt hai tuần qua bỗng chốc bị biến thành một màn kịch rẻ tiền trong mắt người ngoài.
“Bọn nó nói linh tinh gì vậy,” Linh bực bội, “tụi mình có làm gì sai đâu.”
“Vấn đề không phải đúng sai,” Mai thở dài, đặt điện thoại xuống, “vấn đề là một khi người ta đã nghi ngờ, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.”
Đúng lúc đó, Kiên và Tùng tới, cả hai đều mang vẻ mặt căng thẳng không kém. Tùng vừa bước vào đã vội lên tiếng. “Tôi xin lỗi, tôi không ngờ đoạn clip lại gây phản ứng lớn tới vậy. Có lẽ tôi nên xóa nó đi.”
“Xóa cũng không giải quyết được gì,” Kiên nói, giọng anh trầm hẳn xuống, “một khi đã lan truyền, xóa chỉ càng khiến người ta nghi ngờ nhiều hơn.”
Mai nhìn Kiên, nhận ra rõ sự căng thẳng trong ánh mắt anh — không chỉ vì scandal đang lan rộng, mà còn vì lo lắng cho uy tín mà anh đã dày công xây dựng suốt hai năm qua với biệt danh "Vị Giác Thật", một uy tín dựa trên sự khách quan tuyệt đối, giờ đây đang bị đặt dấu hỏi.
“Chúng ta nên làm gì?” Mai hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng rối bời.
“Tôi nghĩ,” Kiên nói sau một hồi suy nghĩ, “cách tốt nhất là làm một buổi livestream, giải thích rõ ràng về quá trình hợp tác, cho khán giả thấy đây là dự án thật sự, không phải dàn dựng.”
“Livestream trực tiếp á?” Mai hỏi, giọng cô hơi hoảng, “trước cả trăm nghìn người xem?”
“Đúng vậy,” Kiên gật đầu, “sự chân thật là thứ duy nhất có thể dập tắt tin đồn. Nếu chị đồng ý, tôi sẽ sắp xếp ngay tối nay.”
Mai do dự một lúc, nhìn quanh tiệm, nghĩ tới công sức suốt hai tuần qua, tới hy vọng cải thiện tình hình kinh doanh đang dần thành hình, cuối cùng cô gật đầu. “Được, tôi đồng ý.”
Buổi livestream diễn ra ngay tối hôm đó, ngay tại tiệm Bánh Nắng. Mai ngồi cạnh Kiên trước ống kính máy quay của Tùng, tay cô run nhẹ vì hồi hộp lần đầu đối diện với hàng chục nghìn người xem trực tiếp.
“Xin chào mọi người,” Kiên mở lời trước, giọng anh giữ được sự điềm tĩnh quen thuộc dù Mai biết anh cũng đang căng thẳng không kém. “Tôi biết gần đây có nhiều đồn đoán về mối quan hệ hợp tác giữa tôi và chị Mai, chủ tiệm Bánh Nắng. Hôm nay chúng tôi muốn làm rõ mọi chuyện.”
Anh kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu — bài review đầu tiên, cuộc gặp gỡ đầy căng thẳng tại quán cà phê, quyết định hợp tác thực hiện series "Hồi Sinh Quán Nhỏ", và những nỗ lực thực sự trong suốt hai tuần qua để cải thiện quy trình, chất lượng của tiệm bánh.
“Đây không phải chiêu trò,” Mai tiếp lời, giọng cô dần vững vàng hơn khi nói về điều mình tin tưởng, “mọi cải tiến các bạn thấy trong clip đều là thật, mọi công thức, mọi buổi làm việc xuyên đêm đều là thật. Chúng tôi không dàn dựng bất cứ điều gì.”
Bình luận trực tiếp tuôn ra ồ ạt trên màn hình, phần lớn giờ đây chuyển sang ủng hộ, cảm động trước sự chân thành của cả hai. Một vài người vẫn còn hoài nghi, nhưng số đông đã bắt đầu tin tưởng vào câu chuyện thật sự đằng sau đoạn clip gây tranh cãi.
Gần cuối buổi livestream, một bình luận nổi bật xuất hiện, được nhiều người thả tim: "Nhìn cách hai người nhìn nhau lúc kể chuyện là biết tình cảm thật rồi, không diễn được đâu."
Mai liếc nhìn Kiên khi đọc thấy bình luận đó, thấy anh cũng đang nhìn mình, cả hai vội vàng quay đi, mặt đều ửng đỏ trước ống kính đang ghi lại từng khoảnh khắc.
Sau khi kết thúc livestream, cả nhóm ngồi lại thở phào nhẹ nhõm khi thấy lượng bình luận tiêu cực đã giảm hẳn, thay vào đó là một làn sóng ủng hộ mới dành cho cả tiệm bánh lẫn câu chuyện đầy chân thật của hai người.
“Cảm ơn anh,” Mai nói với Kiên khi mọi người đã ra về, chỉ còn hai người ở lại dọn dẹp thiết bị. “Nếu không có buổi livestream này, chắc tình hình sẽ tệ hơn nhiều.”
“Tôi chỉ nói ra sự thật thôi,” Kiên đáp, nhưng giọng anh có phần dịu dàng hơn hẳn thường lệ, “điều duy nhất tôi luôn làm.”
Mai mỉm cười, nhìn anh trong ánh đèn tiệm đã tắt bớt một nửa, cảm nhận rõ ràng rằng, dù tin đồn có thể đã tạm lắng xuống, thứ tình cảm thật sự đang lớn dần giữa hai người thì chẳng có cách nào dập tắt được nữa.
Sáng hôm sau, số liệu thống kê khiến cả nhóm phải trầm trồ — buổi livestream thu hút hơn hai trăm nghìn lượt xem, gấp bốn lần con số dự đoán ban đầu của Tùng, và quan trọng hơn cả, lượng khách ghé tiệm Bánh Nắng trong buổi sáng tăng vọt so với những ngày trước đó.
“Nhìn kìa,” Linh reo lên, đứng sau quầy đếm không xuể số khách xếp hàng chờ mua bánh, “từ sáng tới giờ đã bán gần hết veo mấy khay bánh trung thu rồi. Có mấy người còn nói tới vì coi livestream tối qua, muốn ủng hộ tụi mình.”
Mai đứng nhìn cảnh tượng đông đúc hiếm có trước quầy, lòng tràn đầy một cảm xúc khó tả — vừa mừng vì tình hình kinh doanh khởi sắc, vừa cảm động trước sự ủng hộ chân thành của những người xa lạ chỉ vì tin vào một câu chuyện thật.
Kiên tới tiệm vào giữa buổi sáng, mang theo nụ cười hiếm hoi khi thấy cảnh đông khách. “Có vẻ chiến lược 'thành thật' của tôi phát huy tác dụng tốt hơn cả mong đợi.”
“Đúng là hiệu ứng bất ngờ,” Mai đáp, cười tươi, “ai ngờ một scandal nhỏ lại biến thành cú hích quảng bá tốt tới vậy.”
“Không hẳn là may mắn,” Kiên nói, giọng anh trở nên nghiêm túc, “sự thật luôn có sức mạnh riêng của nó, chỉ là đôi khi cần thời gian để mọi người nhận ra đâu mới là sự thật.”
Buổi trưa, khi dòng khách đã vãn bớt, Tùng gửi tin nhắn vào nhóm chat chung, đính kèm một bài báo mạng vừa đăng tải, với tiêu đề "Từ scandal review tới câu chuyện tình yêu chân thật: hành trình hồi sinh một tiệm bánh nhỏ". Bài viết tổng hợp lại toàn bộ câu chuyện, từ bài review đầu tiên cho tới buổi livestream đêm qua, với giọng văn tích cực, ca ngợi sự chân thành hiếm có giữa thời đại nội dung mạng xã hội đầy rẫy chiêu trò.
“Chúng ta lên báo rồi kìa,” Linh hét lên phấn khích, chuyền điện thoại cho mọi người xem.
Mai đọc lướt qua bài viết, cảm giác vừa tự hào vừa có chút ngượng ngùng khi thấy câu chuyện riêng tư của mình được đưa lên mặt báo với những mỹ từ như "câu chuyện tình yêu chân thật". Cô liếc nhìn Kiên, thấy anh cũng đang đọc bài báo với vẻ mặt khó xử không kém, cả hai bất giác nhìn nhau rồi cùng bật cười trước sự trớ trêu thú vị của tình huống.
“Có vẻ cả thế giới đều biết trước cả hai chúng ta,” Mai trêu, ánh mắt tinh nghịch nhìn anh.
“Biết gì cơ?” Kiên hỏi lại, dù giọng anh đã có phần lúng túng.
“Anh biết mà,” Mai đáp, không nói thêm, chỉ mỉm cười quay đi tiếp tục công việc, để lại Kiên đứng đó với gương mặt ửng đỏ hiếm hoi, trong lòng thầm thừa nhận rằng, có lẽ đã tới lúc anh không thể tiếp tục giấu diếm cảm xúc thật của mình thêm được nữa.
Chiều muộn, khi tiệm đã bớt khách, Tùng kéo Kiên ra góc riêng, giọng thì thầm đầy vẻ nghiêm trọng giả tạo. “Mày định giấu tới bao giờ nữa? Cả thiên hạ coi livestream còn nhận ra tình cảm hai đứa mày, chẳng lẽ mày mù à?”
“Đang không phải lúc,” Kiên đáp, liếc nhìn về phía Mai đang bận rộn xếp bánh, giọng anh nhỏ lại. “Còn nhiều chuyện phải giải quyết — công ty của Đạt Long, rồi cả kênh của tao nữa, giờ mà thêm chuyện tình cảm vào, sợ làm rối hết mọi thứ.”
“Mày lúc nào cũng nghĩ nhiều quá,” Tùng lắc đầu, vỗ vai bạn, “có những thứ không cần tính toán kỹ lưỡng như một bài review đâu, cứ để trái tim dẫn đường một lần xem sao.”
Kiên không đáp, chỉ im lặng nhìn về phía Mai, ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy chứa đựng một sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra rõ ràng cho tới khi Tùng lên tiếng nhắc nhở, khiến anh giật mình nhận ra, có lẽ bạn mình nói đúng — dù có bao nhiêu lý do để trì hoãn, cảm xúc thật vẫn cứ âm thầm lớn lên mỗi ngày, không chờ đợi bất kỳ sự tính toán hợp lý nào.