Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Sáng hôm sau, tiệm Bánh Nắng vắng hơn hẳn mọi ngày. Mai đứng sau quầy, đếm đi đếm lại ba lượt khách ghé trong suốt hai tiếng đồng hồ, một con số thảm hại so với lượng khách quen thường thấy vào giờ cao điểm buổi sáng.

“Bài review đó đúng là có sức công phá kinh khủng,” Linh nói, vừa lau quầy vừa liếc nhìn ra cửa với hy vọng mong manh có ai đó bước vào. “Tao vừa thấy có ba đứa bạn confirm hoãn tiệc sinh nhật đặt bánh chỗ mình, chuyển qua tiệm khác rồi.”

Mai không đáp, chỉ thở dài, mắt vẫn dán vào điện thoại. Cô đã thức tới hai giờ sáng để đào bới, và cuối cùng cũng lần ra được manh mối quan trọng — tài khoản hay check-in kia, sau một hồi năn nỉ ỉ ôi qua tin nhắn, đã tiết lộ rằng "Vị Giác Thật" thường lui tới một quán cà phê làm việc gần khu văn phòng, vào khung giờ cố định mỗi sáng thứ Ba và thứ Năm để "chỉnh sửa bài viết trước khi đăng".

Hôm nay là thứ Năm.

“Tao đi có việc chút,” Mai nói, cởi tạp dề treo lên móc, “mày trông tiệm giúp tao nha.”

“Mày định đi đâu mà mặt căng như dây đàn vậy?” Linh hỏi, ánh mắt nheo lại đầy nghi hoặc.

“Đi tìm công lý,” Mai đáp, giọng cô cố tỏ ra nghiêm trọng nhưng lại nghe hài hước một cách kỳ lạ khi thốt ra giữa mùi bơ sữa còn vương trên tạp dề vừa cởi.

Quán cà phê nằm cách tiệm bánh chừng mười lăm phút xe máy, không gian hiện đại, nhiều góc làm việc riêng tư dành cho dân văn phòng ôm laptop. Mai bước vào, đảo mắt khắp quán, cố tìm ra bóng dáng người đàn ông mặc sơ mi trắng hôm qua trong trí nhớ ít ỏi của mình.

Cô gần như bỏ cuộc sau mười phút dò xét từng bàn, cho tới khi ánh mắt dừng lại ở góc trong cùng — một người đàn ông ngồi quay lưng ra cửa, trước mặt là laptop mở, bên cạnh là một cuốn sổ tay bìa da và, đáng chú ý nhất, một chiếc muỗng bạc nhỏ đặt ngay ngắn cạnh ly cà phê, y hệt hình ảnh đại diện của tài khoản "Vị Giác Thật".

Tim Mai đập nhanh hơn. Cô tiến lại gần, đứng ngay sau lưng anh ta, liếc qua màn hình laptop — và chết lặng khi thấy dòng chữ đang được gõ dở: "...tiệm bánh nhỏ trong hẻm tuy còn nhiều thiếu sót về quy trình, nhưng công thức nền tảng cho thấy tiềm năng..."

“Là anh,” Mai bật thốt, giọng cô vang lên đủ lớn khiến vài người ở bàn gần đó ngoái nhìn.

Người đàn ông giật mình quay lại, và Mai nhận ra ngay đó chính là vị khách mua bánh su kem hôm qua. Anh ta nhìn cô một lúc, có vẻ như đang cố nhớ lại đã gặp cô ở đâu, trước khi ánh mắt lộ rõ sự nhận ra.

“Cô là...”

“Chủ tiệm Bánh Nắng,” Mai cắt ngang, khoanh tay trước ngực, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể dù trong lòng đang sôi sục. “Cái tiệm mà anh vừa viết bài dìm không thương tiếc ấy.”

Anh ta khép laptop lại, có phần lúng túng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh vốn có. “Tôi chỉ viết đúng những gì tôi nếm được. Nhân bánh đặc, một chiếc bị cháy cạnh vẫn bày bán — đó là sự thật, không phải dìm hàng.”

“Sự thật hay không thì anh cũng không cần chụp cận cảnh cái bánh cháy như đang làm phóng sự điều tra tội phạm vậy chứ,” Mai đáp trả, giọng cô mỗi lúc một lớn hơn. “Anh biết tiệm tôi mất bao nhiêu khách vì bài viết đó không?”

“Nếu chất lượng không ổn định, khách mất là chuyện sớm muộn,” anh ta nói, giọng vẫn đều đều không chút nao núng, điều khiến Mai càng thêm tức. “Tôi chỉ đẩy nhanh việc đó lên một chút thôi.”

Câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Mai mở miệng định đáp trả gay gắt hơn, nhưng đúng lúc đó, một người đàn ông khác từ bàn bên cạnh vội vàng chạy tới, có vẻ là bạn hoặc đồng nghiệp của "Vị Giác Thật", cố gắng xoa dịu tình hình.

“Xin lỗi chị, để tôi giải thích,” người này nói, giọng gấp gáp, “anh Kiên đây chỉ...”

“Kiên,” Mai lặp lại, như thể vừa nắm được một mảnh ghép quan trọng. “Vậy tên thật của Vị Giác Thật là Kiên.”

Người đàn ông tên Kiên nhìn bạn mình với ánh mắt "mày vừa làm gì vậy", trong khi người bạn kia — sau này Mai mới biết tên là Tùng — cười trừ đầy áy náy.

“Ơ... tôi lỡ lời,” Tùng gãi đầu, “nhưng thôi, chị bình tĩnh, để tụi tôi giải thích rõ hơn được không? Tìm chỗ ngồi nói chuyện đàng hoàng.”

Mai do dự một lúc, nhưng nghĩ tới cảnh tiệm vắng khách sáng nay, cô quyết định ngồi xuống, dù ánh mắt vẫn không giấu được sự bực bội hướng thẳng về phía Kiên.

“Tôi không có ý định xin lỗi vì nội dung bài viết,” Kiên nói trước, đi thẳng vào vấn đề theo đúng phong cách "không vòng vo" đã làm nên tên tuổi của anh. “Nhưng tôi thừa nhận, cách trình bày có thể hơi... gay gắt hơn cần thiết.”

“Hơi thôi á?” Mai nhướn mày.

“Được rồi, khá gay gắt,” Kiên sửa lại, dù giọng vẫn không có chút gì gọi là hối lỗi thực sự trong đó.

Tùng, ngồi giữa hai người như một trọng tài bất đắc dĩ, vội chen vào. “Thật ra, tụi tôi đang chuẩn bị làm một series mới trên kênh, tên là 'Hồi Sinh Quán Nhỏ' — chọn những quán ăn, tiệm bánh có tiềm năng nhưng đang gặp khó khăn, giúp họ cải thiện quy trình, công thức, rồi quay lại đánh giá sau một thời gian. Tụi tôi đang tính chọn địa điểm cho tập đầu tiên...”

“Đừng nói là,” Mai nheo mắt, linh cảm chẳng lành.

“Đúng vậy,” Tùng gật đầu lia lịa, “tụi tôi nghĩ Bánh Nắng sẽ là lựa chọn hoàn hảo. Công thức gốc rất có tiềm năng, chỉ cần chỉnh sửa vài khâu vận hành.”

Mai nhìn từ Tùng sang Kiên, cảm giác như đang bị đẩy vào một trò chơi mà cô chẳng hề muốn tham gia. “Ý các anh là, sau khi dìm tiệm tôi tơi tả, giờ lại muốn tôi đồng ý để các anh quay video 'sửa sai' công khai luôn?”

“Nói cách khác thì đúng là như vậy,” Kiên đáp thẳng thừng, khiến Mai chỉ muốn ném luôn ly nước đang cầm trên tay vào mặt anh ta.

“Tôi không cần,” Mai đứng dậy, định bỏ đi, nhưng Tùng vội kéo tay áo cô lại.

“Chị Mai, nghe tụi tôi nói hết đã,” Tùng nói, giọng khẩn khoản. “Đây là cơ hội để tiệm chị được biết đến theo hướng tích cực hơn, kênh của tụi tôi có lượng theo dõi lớn, một tập video 'hồi sinh' thành công có thể kéo khách trở lại gấp mấy lần lượng đã mất.”

Mai dừng lại, cân nhắc. Cô liếc nhìn Kiên, người vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng khó đoán, rồi nghĩ tới cảnh tiệm vắng khách sáng nay, tới cuốn sổ công thức của mẹ, tới áp lực tiền thuê mặt bằng cuối tháng đang treo lơ lửng.

“Tôi cần suy nghĩ,” cô nói, giọng đã dịu bớt phần nào, dù ánh mắt nhìn Kiên vẫn còn nguyên vẹn sự cảnh giác. “Nhưng nói trước, nếu đồng ý, tôi sẽ giám sát chặt từng chữ trong kịch bản, không để các anh cắt ghép biến tiệm tôi thành trò cười lần nữa.”

“Công bằng,” Kiên gật đầu, lần đầu tiên từ đầu buổi nói chuyện, khóe miệng anh khẽ nhếch lên — không hẳn là một nụ cười, nhưng cũng đủ để Mai nhận ra, có lẽ người đàn ông khó ưa này không hoàn toàn vô cảm như cô tưởng.

Trên đường về tiệm, Mai vẫn chưa hết ấm ức, nhưng trong đầu đã bắt đầu tính toán — nếu hợp tác này thực sự giúp cứu vãn tình hình kinh doanh, có lẽ cô nên nuốt cục tức xuống mà cân nhắc nghiêm túc, dù việc phải làm việc chung với người vừa "dìm hàng" mình không thương tiếc nghe chẳng dễ chịu chút nào.

Về tới tiệm, Linh đang ngồi bó gối sau quầy, mặt buồn thiu vì cả buổi sáng chỉ bán được lác đác vài ổ bánh mì. Thấy Mai bước vào với vẻ mặt phức tạp — vừa hằm hằm vừa trầm ngâm — Linh lập tức đứng bật dậy.

“Sao rồi? Mày tìm ra nó chưa? Có đánh nhau không?” Linh hỏi dồn dập, ánh mắt sáng rực đầy tò mò kiểu buôn chuyện chính hiệu.

“Tìm ra rồi,” Mai đáp, ngồi phịch xuống ghế, kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ đầy kịch tính ở quán cà phê, từ việc phát hiện chiếc muỗng bạc, tới cái tên Kiên bị Tùng lỡ miệng tiết lộ, cho tới lời đề nghị quay show "Hồi Sinh Quán Nhỏ".

Linh nghe xong, im lặng một lúc rồi phá lên cười. “Trời ơi, nghe như phim ngôn tình rẻ tiền vậy — nữ chính bị nam chính dìm hàng, xong nam chính lại đề nghị giúp đỡ để chuộc lỗi. Mày chắc chưa đọc kịch bản trước khi vào vai à?”

“Tao không có vai vế gì hết,” Mai gắt, dù khóe miệng cũng khẽ nhếch lên vì nhận ra tình huống đúng là oái oăm y như Linh nói. “Vấn đề là tao đang phân vân có nên nhận lời không. Một mặt thì tức, mặt khác thì... doanh thu tháng này đang tệ thật.”

Linh ngừng cười, gương mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Nói thật, tao nghĩ mày nên cân nhắc kỹ. Kênh của thằng đó lớn thật, nếu làm đúng cách, có thể cứu tiệm mình. Nhưng mày cũng phải cẩn thận, đừng để nó biến mình thành trò cười lần nữa.”

“Tao cũng nghĩ vậy,” Mai gật đầu, lấy cuốn sổ công thức của mẹ ra khỏi kệ, lật giở vài trang đã ố vàng. “Nhưng nếu nhận lời, tao sẽ đặt điều kiện rõ ràng ngay từ đầu, không để hắn tự tung tự tác như lần trước.”

Buổi tối, sau khi đóng cửa, Mai ngồi soạn một danh sách dài các điều khoản mà cô muốn đưa ra nếu quyết định hợp tác — từ việc được duyệt trước mọi nội dung đăng tải, tới việc giữ nguyên công thức gốc của mẹ, không được tự ý thay đổi mà không hỏi ý kiến. Cô gõ từng dòng với vẻ nghiêm túc của một luật sư đang soạn hợp đồng, dù trong bụng vẫn còn thấp thỏm không biết quyết định này rốt cuộc sẽ dẫn tới điều gì — một cơ hội cứu vãn tiệm bánh, hay chỉ là khởi đầu cho một mớ rắc rối mới còn lớn hơn cả bài review tai hại vừa qua.

Đã sao chép liên kết chương