Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Ba ngày sau cuộc gặp gỡ căng thẳng với bà Kim, Mai nhận được một cuộc điện thoại khác khiến tình hình càng thêm rối ren — chủ nhà cho thuê mặt bằng tiệm Bánh Nắng, ông Tám, gọi điện với giọng có phần ngập ngừng, khó xử.

“Mai à,” ông Tám nói, giọng ông nghe không được tự nhiên như mọi khi, “chú có chuyện muốn bàn với con. Con qua nhà chú một chút được không?”

Linh cảm giác chẳng lành, Mai vội vàng sắp xếp công việc rồi tới thẳng nhà ông Tám, nằm cách tiệm không xa trong cùng con hẻm. Ông tiếp cô trong phòng khách, vẻ mặt có phần áy náy, tránh nhìn thẳng vào mắt cô.

“Chú xin lỗi phải nói thẳng,” ông Tám bắt đầu, giọng ngập ngừng, “nhưng chú tính từ tháng sau sẽ tăng giá thuê mặt bằng lên gấp đôi. Chú biết đột ngột quá, nhưng... chú cũng có lý do riêng.”

Mai sững người. “Gấp đôi ạ? Chú ơi, giá thuê hiện tại đã là mức cao nhất con có thể xoay xở rồi, tăng gấp đôi thì con không kham nổi đâu.”

“Chú hiểu,” ông Tám thở dài, vẻ mặt càng thêm khó xử, “nhưng có người đề nghị chú mức giá cao hơn nhiều so với những gì con đang trả, nếu chú không tăng giá theo thị trường, chú thấy có lỗi với gia đình mình.”

“Người đó là ai vậy chú?” Mai hỏi, linh cảm về mối liên hệ với những gì Linh đã kể trước đó.

Ông Tám do dự một lúc rồi mới đáp. “Một công ty bất động sản, họ nói đang khảo sát để phát triển dự án gì đó trong khu vực này, ngỏ ý muốn thuê lại toàn bộ mặt bằng của chú với giá cao gấp ba lần hiện tại, chỉ cần chú không gia hạn hợp đồng với con nữa.”

Tim Mai chùng xuống. Đây chính xác là điều cô lo sợ nhất — không chỉ đơn thuần là tăng giá thuê, mà là một nỗ lực có chủ đích nhằm đẩy cô ra khỏi mặt bằng đã gắn bó suốt ba đời gia đình.

“Chú có biết tên công ty đó không?” cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời.

“Chú không nhớ rõ tên,” ông Tám lắc đầu, “nhưng người đại diện tới gặp chú là một anh chàng ăn mặc rất bảnh, đi xe hơi xịn, tên... hình như là Long gì đó.”

Cái tên ấy khiến Mai lạnh sống lưng. “Đạt Long?”

“Đúng rồi, đúng cái tên đó,” ông Tám gật đầu, “con biết anh ta à?”

“Dạ, con biết,” Mai đáp, giọng cô cứng lại, mọi mảnh ghép giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết — Đạt Long không hề đơn giản là một người bạn cũ tình cờ ghé thăm, mà đang âm thầm thực hiện một kế hoạch bài bản nhằm chiếm lấy mặt bằng của tiệm Bánh Nắng, có lẽ cùng với cả con hẻm này.

“Chú xin lỗi thật lòng,” ông Tám nói, giọng ông chân thành, “chú cũng không muốn làm khó con, gia đình con với gia đình chú gắn bó bao nhiêu năm rồi, nhưng chú cũng có gánh nặng riêng, con hiểu cho chú.”

“Con hiểu,” Mai đáp, dù lòng nặng trĩu, “chú cho con thêm thời gian suy nghĩ được không ạ? Con cần tìm cách xoay xở.”

“Được,” ông Tám gật đầu, “chú cho con tới cuối tháng, nhưng sau đó chú thật sự không thể trì hoãn thêm được nữa.”

Mai rời khỏi nhà ông Tám với tâm trạng nặng nề, bước chân chậm rãi trên con hẻm quen thuộc mà giờ đây bỗng trở nên mong manh hơn bao giờ hết trước nguy cơ bị xóa sổ. Cô gọi điện ngay cho Kiên, kể lại toàn bộ sự việc, giọng cô không giấu được sự hoảng loạn.

“Đạt Long,” Kiên lặp lại cái tên, giọng anh trầm hẳn xuống, “vậy là hắn ta đích thân đứng sau toàn bộ kế hoạch này, không phải chỉ là một trong nhiều đầu mối như tôi nghĩ trước đó.”

“Giờ phải làm sao đây anh?” Mai hỏi, giọng cô run run.

“Bình tĩnh,” Kiên nói, dù chính giọng anh cũng không giấu được sự căng thẳng, “tôi sẽ tới ngay. Chúng ta cần ngồi lại bàn bạc kỹ, không thể để hắn ta muốn làm gì thì làm được.”

Cúp máy, Mai đứng giữa con hẻm, nhìn quanh những căn nhà quen thuộc, những gương mặt hàng xóm đã gắn bó với cô từ thuở nhỏ, lòng cô dâng lên một quyết tâm mãnh liệt — dù Đạt Long có toan tính gì, cô cũng sẽ không dễ dàng để hắn cướp đi mái nhà, cũng là cả tuổi thơ và tương lai của mình.

Kiên tới tiệm chưa đầy hai mươi phút sau cuộc gọi, vẻ mặt anh nghiêm trọng hiếm thấy. Cùng lúc đó, Tùng cũng có mặt, tay cầm laptop, sẵn sàng tra cứu thêm thông tin ngay tại chỗ.

“Kể lại đầu đuôi cho tôi nghe,” Kiên nói, ngồi xuống đối diện Mai, ánh mắt anh đầy sự tập trung.

Mai thuật lại toàn bộ cuộc trò chuyện với ông Tám, từ việc tăng giá thuê gấp đôi, cho tới cái tên Đạt Long được nhắc tới như người đại diện công ty đề nghị thuê lại toàn bộ mặt bằng với giá cao gấp ba.

“Vậy là rõ ràng rồi,” Tùng nói, gõ nhanh trên bàn phím, “tôi tra thêm thì thấy Đạt Long chính là trưởng phòng phát triển dự án của công ty đứng sau kế hoạch khảo sát khu vực này. Có vẻ như từ đầu, việc anh ta xuất hiện ở tiệm không hề tình cờ chút nào.”

“Ý mày là,” Mai hỏi, giọng cô run lên, “ngay từ lúc gặp lại tôi, anh ta đã có mục đích từ trước rồi?”

“Rất có khả năng,” Kiên đáp, giọng anh trầm xuống, “có thể anh ta biết chị là chủ tiệm bánh trong khu vực dự án từ trước, việc tiếp cận với danh nghĩa bạn học cũ chỉ là bước đầu để dễ dàng thương lượng hơn.”

Mai cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên xen lẫn với sự tổn thương khi nhận ra, tình bạn cũ tưởng chừng vô hại lại có thể ẩn chứa một toan tính lạnh lùng tới vậy. “Vậy giờ mình phải làm gì? Con Sổ tiền thuê nhà con không đủ để cạnh tranh với mức giá công ty lớn đưa ra đâu.”

“Trước hết,” Kiên nói, giọng anh trở nên chắc chắn, “tôi nghĩ mình cần một luật sư am hiểu về đất đai, nhà cửa để tư vấn xem có cách nào bảo vệ quyền lợi của người thuê lâu năm như chị hay không. Đồng thời, cần liên kết với những hộ khác trong hẻm cũng đang gặp tình huống tương tự, tạo thành một tiếng nói chung thay vì để mỗi nhà tự đối phó riêng lẻ.”

“Tôi quen một anh bạn học cũ đang làm luật sư,” Tùng góp ý, “để tôi liên hệ thử xem có thể sắp xếp một buổi tư vấn sớm không.”

Mai gật đầu, cảm thấy phần nào vững tâm hơn khi có Kiên và Tùng cùng đồng hành, nhưng nỗi lo lắng về thời hạn cuối tháng ông Tám đưa ra vẫn treo lơ lửng như một lưỡi dao sẵn sàng giáng xuống bất cứ lúc nào, đe dọa cuốn phăng đi tất cả những gì cô đã dày công gây dựng và bảo vệ suốt bao năm qua.

Buổi tối, Mai quyết định đi một vòng quanh xóm để dò hỏi tình hình các hộ khác, xem có ai cùng cảnh ngộ bị chủ nhà thông báo tăng giá thuê đột ngột hay không. Kết quả không mấy bất ngờ nhưng vẫn khiến cô nhói lòng — thêm ba hộ khác trong hẻm cũng vừa nhận được thông báo tương tự chỉ trong tuần này, tất cả đều liên quan tới cùng một công ty bất động sản.

“Nhà chị cũng bị tăng gấp đôi,” chị bán bún riêu đầu hẻm than thở khi Mai ghé hỏi thăm, “chị đang tính chắc phải dẹp tiệm, dọn đi chỗ khác thôi, chứ giá này sao mà kham nổi.”

Nghe những lời than thở tương tự từ hết nhà này tới nhà khác, Mai cảm thấy trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ tiệm Bánh Nắng, mà còn là bảo vệ cả một cộng đồng nhỏ đang đứng trước nguy cơ bị đẩy ra khỏi nơi họ đã gắn bó cả đời.

Cô trở về tiệm, ngồi lại cùng Linh, kể lại những gì mình vừa nghe được. “Không chỉ riêng tiệm mình đâu,” Mai nói, giọng cô đầy quyết tâm, “cả xóm đang bị nhắm tới cùng lúc. Nếu mình không làm gì, chắc chắn sẽ có nhiều nhà phải dọn đi trong thời gian tới.”

“Vậy mình phải kêu gọi mọi người cùng lên tiếng,” Linh đề xuất, “một mình chống lại một công ty lớn thì khó, nhưng nếu cả xóm đồng lòng, ít nhất cũng tạo được áp lực dư luận, khiến họ không dễ dàng làm càn được.”

Mai gật đầu, cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh từ ý tưởng đoàn kết ấy. Cô nhớ lại lời mẹ từng nói — sức mạnh không chỉ nằm ở tiền bạc mà còn ở sự đoàn kết — và tự nhủ, đã tới lúc cần biến những lời nói ấy thành hành động cụ thể, trước khi thời hạn cuối tháng ông Tám đưa ra thực sự trở thành hiện thực và cuốn phăng đi tất cả những gì con hẻm nhỏ bé này đã cùng nhau gìn giữ suốt bao thế hệ.

Đêm đó, Kiên nhắn tin cho Mai trước khi cô đi ngủ: "Anh đã liên hệ được luật sư qua Tùng, hẹn gặp vào sáng thứ Sáu. Em đừng thức khuya lo lắng quá, giữ sức khỏe để còn chiến đấu dài dài." Mai đọc tin nhắn, khẽ mỉm cười giữa những lo toan ngổn ngang, gõ lại một dòng ngắn gọn: "Cảm ơn anh, có anh bên cạnh em thấy vững tâm hơn nhiều." Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ rối bời để dành sức cho những ngày tháng đấu tranh còn dài phía trước, dù trong thâm tâm, cô biết rõ đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến sẽ còn thử thách cả tình yêu lẫn nghị lực của cô nhiều hơn bất cứ điều gì cô từng trải qua.

Đã sao chép liên kết chương