Chương 14
Chương 14 — Vị Ngọt Sau Lời Chê
Ba ngày trôi qua trong im lặng nặng nề. Mai không trả lời tin nhắn của Kiên, cũng từ chối mọi cuộc gọi, viện cớ bận rộn chuẩn bị đối phó với chuyện mặt bằng để tránh phải đối diện trực tiếp với những cảm xúc rối bời trong lòng. Cô vùi đầu vào công việc, thử nghiệm hàng loạt công thức mới, dọn dẹp lại toàn bộ tiệm, cố gắng bằng mọi cách để không phải nghĩ về Kiên.
Nhưng dù có bận rộn tới đâu, hình ảnh anh vẫn cứ len lỏi vào tâm trí cô mỗi khi cô dừng tay nghỉ ngơi — nụ cười hiếm hoi khi nếm thử bánh trung thu, ánh mắt lo lắng khi chạy tới giữa cơn mưa lớn, cái nắm tay ấm áp trong buổi chiều mưa đầu tiên họ mở lòng với nhau.
Thứ Hai tuần sau, Kiên và Tùng vẫn tới tiệm theo đúng lịch quay đã định trước, nhưng Mai từ chối gặp mặt, để Linh ra tiếp chuyện thay.
“Chị ấy nói cần thêm thời gian,” Linh giải thích với vẻ áy náy, nhìn gương mặt thất vọng rõ rệt của Kiên.
“Cô ấy có nói tới bao giờ không?” Kiên hỏi, giọng anh trầm xuống.
“Không,” Linh lắc đầu, “nhưng anh Kiên à, em nghĩ anh nên cho chị ấy thêm chút thời gian thật, đừng ép quá. Chị ấy đang rối lắm, vừa chuyện tình cảm, vừa chuyện mặt bằng, không nên dồn thêm áp lực lúc này.”
Kiên gật đầu, dù trong lòng không khỏi nặng trĩu. Anh và Tùng lặng lẽ rời đi, quyết định tạm dừng việc quay video cho tới khi mọi chuyện giữa anh và Mai được giải quyết ổn thỏa, dù điều đó đồng nghĩa với việc tiến độ hoàn thành series bị trì hoãn đáng kể.
Buổi tối, khi chỉ còn hai người, cô Nga nhận thấy vẻ mặt u sầu của con gái suốt mấy ngày qua, quyết định gặng hỏi. “Có chuyện gì với thằng Kiên vậy con? Sao mấy hôm nay mẹ thấy con không vui.”
Mai kể lại toàn bộ sự việc cho mẹ nghe, từ đoạn hội thoại nghe lỏm được, cho tới lời giải thích của Kiên mà cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Cô Nga lắng nghe chăm chú, không vội đưa ra phán xét ngay.
“Con nghĩ sao về lời giải thích của nó?” bà hỏi, sau khi Mai kể xong.
“Con không biết,” Mai thở dài, “lý trí thì bảo con nên tin, vì suốt thời gian qua anh ấy chưa từng làm gì khiến con nghi ngờ sự chân thành. Nhưng cảm xúc thì cứ mãi sợ hãi, sợ mình lại một lần nữa trở thành công cụ cho người khác trục lợi, giống hệt như lần bị bài review dìm hàng vậy.”
Cô Nga nắm lấy tay con gái, giọng bà nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. “Mẹ hiểu nỗi sợ của con, nhưng con à, nếu cứ để nỗi sợ dẫn dắt mọi quyết định, con sẽ không bao giờ dám tin tưởng ai cả. Đôi khi, tình yêu cần một chút liều lĩnh, một chút niềm tin không cần bằng chứng tuyệt đối.”
“Nhưng lỡ con tin sai thì sao?” Mai hỏi, giọng cô nghẹn ngào.
“Thì con sẽ đau,” cô Nga đáp thẳng thắn, “nhưng ít nhất con đã dám thử, dám mở lòng. Còn nếu cứ khép kín vì sợ hãi, con sẽ đánh mất cơ hội có được một tình yêu thật sự chỉ vì một nỗi sợ chưa được kiểm chứng.”
Lời nói của mẹ khiến Mai trầm ngâm suy nghĩ rất lâu sau đó, nhưng cô vẫn chưa đủ can đảm để chủ động liên lạc lại với Kiên ngay, những vết thương tâm lý từ quá khứ vẫn còn quá mới để cô có thể dễ dàng gạt bỏ sang một bên.
Trong khi đó, tình hình mặt bằng ngày càng trở nên cấp bách hơn. Buổi tư vấn với luật sư cho biết, dù có một số điều khoản pháp lý có thể giúp trì hoãn việc tăng giá đột ngột, nhưng về lâu dài, nếu chủ nhà nhất quyết muốn cho công ty khác thuê với giá cao hơn, quyền lợi của người thuê lâu năm như Mai vẫn khá hạn chế nếu không có hợp đồng dài hạn ràng buộc rõ ràng.
Mai đứng trước một tình thế tiến thoái lưỡng nan — vừa phải đối mặt với nguy cơ mất mặt bằng kinh doanh gia truyền, vừa phải tự mình xử lý mớ cảm xúc rối bời với người đàn ông cô tin rằng mình đã bắt đầu yêu thật lòng, nhưng giờ đây lại không chắc chắn liệu có nên tiếp tục tin tưởng hay không.
Đêm đó, cô ngồi một mình bên cửa sổ tiệm, nhìn ra con hẻm vắng lặng, tay cầm điện thoại xoay qua xoay lại, đọc đi đọc lại tin nhắn giải thích của Kiên gửi từ mấy ngày trước mà cô vẫn chưa hồi đáp. Cô muốn tin anh, muốn quay lại những ngày tháng ấm áp vừa qua, nhưng một phần trong cô vẫn còn quá tổn thương để có thể dễ dàng buông bỏ sự cảnh giác đã dựng lên.
Về phía Kiên, những ngày không có tin tức từ Mai cũng là những ngày dằn vặt không kém. Anh cố gắng tập trung vào công việc, nhưng đầu óc lúc nào cũng vương vấn hình ảnh cô, những câu chuyện phiếm giữa hai người, cả những lần cãi vã tưởng chừng vô hại giờ đây lại trở thành những kỷ niệm quý giá anh sợ sẽ không còn cơ hội tiếp tục.
“Mày định cứ để vậy tới bao giờ?” Tùng hỏi, ngồi đối diện Kiên trong văn phòng, nhìn bạn mình cứ thẫn thờ nhìn màn hình laptop mà chẳng gõ được chữ nào suốt cả buổi chiều.
“Tao không biết phải làm gì nữa,” Kiên đáp, giọng anh mệt mỏi, “tao đã giải thích, đã xin lỗi, nhưng cô ấy vẫn cần thời gian. Tao sợ càng cố liên lạc, càng khiến cô ấy thấy áp lực hơn.”
“Vậy thì đợi,” Tùng nói, giọng anh trở nên nghiêm túc hiếm thấy, “nhưng đừng chỉ đợi trong im lặng. Có những cách thể hiện sự chân thành không cần phải qua tin nhắn hay cuộc gọi liên tục.”
“Ý mày là sao?” Kiên hỏi, nhướn mày nhìn bạn.
“Tao nghĩ,” Tùng nói, “mày nên chứng minh bằng hành động, thay vì chỉ giải thích bằng lời. Ví dụ như, mày biết Mai đang lo lắng chuyện mặt bằng đúng không? Sao mày không âm thầm tìm cách giúp đỡ chuyện đó, không cần đợi cô ấy chủ động liên lạc lại?”
Kiên trầm ngâm suy nghĩ trước lời gợi ý của bạn, cảm thấy đây có lẽ là hướng đi đúng đắn hơn việc cứ liên tục nhắn tin xin lỗi mà không có hành động cụ thể nào đi kèm. Anh quyết định, dù Mai chưa sẵn sàng nói chuyện trực tiếp, anh vẫn sẽ âm thầm tìm mọi cách để bảo vệ tiệm Bánh Nắng và cả con hẻm mà cô yêu quý, coi đó như một cách chứng minh tình cảm chân thành của mình, không cần đòi hỏi bất kỳ sự đáp lại nào ngay lập tức.
Ngay tối hôm đó, Kiên bắt đầu tự mình tìm hiểu sâu hơn về công ty của Đạt Long, lục lọi mọi thông tin công khai có thể tìm được về các dự án trước đây của công ty này, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào có thể trở thành đòn bẩy giúp bảo vệ quyền lợi của những người thuê nhà lâu năm trong khu vực, dù anh biết, đây sẽ là một cuộc điều tra không hề dễ dàng khi phải đối đầu với một tập đoàn có tiềm lực tài chính và pháp lý vượt xa khả năng của một cá nhân đơn lẻ như anh.
Trong lúc đó, tại tiệm Bánh Nắng, Linh cũng đang âm thầm tìm cách riêng của mình để giúp bạn thân vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cô lén liên hệ với Tùng qua tin nhắn, hỏi thăm tình hình của Kiên.
“Anh Kiên dạo này sao rồi?” Linh nhắn, ngón tay gõ vội trên màn hình điện thoại trong lúc Mai đang bận trong bếp.
“Không ổn lắm,” Tùng trả lời ngay, “ảnh cứ thẫn thờ suốt mấy ngày nay, làm việc gì cũng không tập trung được. Chắc chắn ảnh thương chị Mai thật lòng, chứ không phải diễn kịch gì đâu.”
“Tao cũng nghĩ vậy,” Linh nhắn lại, “nhưng con Mai nó cứng đầu lắm, một khi đã tổn thương thì khó mà mở lòng lại ngay được. Chắc phải cần thêm thời gian, với cả một cú hích gì đó đủ lớn để nó chịu tin tưởng trở lại.”
“Vậy hai đứa mình phối hợp giúp họ một tay đi,” Tùng đề xuất, kèm theo một biểu tượng cảm xúc tinh nghịch, “tao thấy hai người đó hợp nhau lắm, chỉ là đang bị hiểu lầm ngáng đường thôi.”
Linh bật cười một mình trước tin nhắn của Tùng, cảm thấy phần nào yên tâm hơn khi biết mình không phải là người duy nhất lo lắng và mong muốn vun đắp cho mối quan hệ chớm nở giữa hai người bạn thân của mình, dù cả hai đều hiểu rõ, việc can thiệp quá sâu cũng cần phải hết sức tế nhị để không khiến tình hình càng thêm rối rắm.
Vài ngày sau, khi Mai đang dọn hàng chuẩn bị đóng cửa tiệm, cô tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai vị khách quen đang ngồi uống trà ở góc bàn, bàn tán về một bài viết mới trên mạng liên quan tới các dự án bất động sản đang gây tranh cãi trong thành phố gần đây, trong đó nhắc thoáng qua tên công ty của Đạt Long với những nghi vấn về cách thức thu gom đất đai thiếu minh bạch ở một khu vực khác.
Tim Mai đập nhanh hơn khi nghe thấy thông tin ấy, cô lập tức lấy điện thoại tìm kiếm bài viết được nhắc tới, đọc ngấu nghiến từng dòng chữ với hy vọng tìm được thêm manh mối hữu ích. Dù bài viết không đề cập trực tiếp tới khu hẻm của cô, nhưng những chi tiết về cách thức hoạt động của công ty này khiến cô càng thêm lo lắng, đồng thời cũng thôi thúc cô muốn chia sẻ ngay thông tin này, và người đầu tiên cô nghĩ tới, không ai khác chính là Kiên — người luôn tận tâm và tỉ mỉ trong việc tìm hiểu sự thật đằng sau mọi câu chuyện, kể cả khi bản thân anh đang phải chịu đựng sự im lặng lạnh nhạt từ chính cô suốt mấy ngày qua.