Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Một tuần sau đêm mưa định mệnh, Mai và Kiên vẫn giữ mối quan hệ mới chớm nở một cách kín đáo, chỉ có Linh và Tùng biết rõ, còn lại đều nghĩ hai người vẫn đang trong giai đoạn hợp tác quay video như thường lệ. Nhưng sự kín đáo ấy không kéo dài được lâu.

Buổi chiều thứ Ba, khi Mai đang bận rộn với khách hàng, một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, dáng vẻ quý phái bước vào tiệm, ánh mắt bà sắc lẹm quét khắp không gian nhỏ bé với vẻ không mấy thiện cảm.

“Cho tôi hỏi,” bà ta lên tiếng, giọng đanh thép, “đây có phải tiệm bánh mà con trai tôi đang... hợp tác không?”

Mai khựng lại, linh cảm chẳng lành. “Dạ, xin hỏi cô là...”

“Tôi là mẹ của Kiên,” người phụ nữ đáp, không chút vòng vo, “bà Kim.”

Không khí trong tiệm bỗng chùng xuống. Linh, đang đứng gần quầy, vội vàng ra hiệu cho vài khách hàng còn lại tế nhị rời đi, để lại không gian riêng tư hơn cho cuộc gặp gỡ bất ngờ này.

“Cô uống nước không ạ?” Mai hỏi, cố giữ phép lịch sự dù trong lòng đã bắt đầu run lên vì lo lắng.

“Không cần,” bà Kim đáp, ngồi xuống một chiếc bàn gần đó, ánh mắt bà nhìn Mai từ trên xuống dưới như đang đánh giá một món hàng. “Tôi tới đây không phải để uống nước. Tôi nghe nói con trai tôi đang có tình cảm với cô chủ tiệm bánh này, tôi muốn xem thử người khiến nó quên hết cả gia đình là ai.”

Mai đứng lặng người, không ngờ tin tức về mối quan hệ mới chớm nở của mình và Kiên đã lan tới tận tai gia đình anh nhanh tới vậy, và càng không ngờ cuộc gặp gỡ đầu tiên với mẹ người yêu lại diễn ra trong một hoàn cảnh căng thẳng đến thế.

“Cô Kim,” Mai nói, cố giữ giọng bình tĩnh, “con và Kiên chỉ mới bắt đầu tìm hiểu nhau thôi ạ, chưa có gì...”

“Tôi không quan tâm mới bắt đầu hay đã lâu,” bà Kim ngắt lời, giọng bà càng lúc càng sắc bén, “tôi chỉ muốn nói rõ một điều — Kiên đã có hôn thê từ nhỏ, con gái một người bạn thân của gia đình tôi, tên Thảo Vy. Hai gia đình đã có thỏa thuận từ hơn hai mươi năm trước, không phải chuyện có thể tùy tiện phá bỏ.”

Mai cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt. “Kiên chưa từng nói với con chuyện này.”

“Chắc nó ngại nói,” bà Kim nhếch mép, “nhưng đó là sự thật. Gia đình tôi có nhà hàng lớn, gia đình Thảo Vy cũng làm trong ngành ẩm thực, hai nhà môn đăng hộ đối, kết hợp lại sẽ càng vững mạnh hơn. Còn cô,” bà nhìn quanh tiệm bánh nhỏ bé một lượt, ánh mắt đầy vẻ coi thường, “chỉ là chủ một tiệm bánh nhỏ trong hẻm, làm sao xứng với con trai tôi.”

Những lời nói ấy như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Mai, nhưng cô vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, không để cảm xúc lấn át lý trí. “Con hiểu sự lo lắng của cô, nhưng tình cảm giữa con và Kiên là thật, không phải chuyện có thể quyết định thay bởi bất kỳ ai khác, kể cả gia đình.”

“Tình cảm thật hay giả,” bà Kim đứng dậy, giọng bà lạnh lùng, “thời gian sẽ chứng minh. Nhưng tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ, đừng để bản thân mất thời gian với một mối quan hệ không có tương lai. Kiên sẽ phải nối nghiệp gia đình, sẽ phải cưới người xứng đáng để gánh vác trách nhiệm đó, không phải một cô chủ tiệm bánh nhỏ trong hẻm.”

Nói xong, bà Kim quay lưng bước ra khỏi tiệm, để lại Mai đứng chết lặng giữa không gian im ắng, những lời nói cay nghiệt vẫn còn văng vẳng bên tai.

Linh chạy tới, ôm lấy vai bạn thân, gương mặt đầy lo lắng. “Mày ổn không? Bà đó nói mấy câu ác quá.”

“Tao ổn,” Mai đáp, giọng cô run run, dù rõ ràng không hề ổn chút nào. “Chỉ là... tao không ngờ Kiên có hôn thê mà chưa từng nói với tao.”

Cô rút điện thoại ra, tay run run nhắn tin cho Kiên, nhưng rồi lại xóa đi, không biết nên bắt đầu từ đâu để hỏi về một sự thật vừa được tiết lộ đầy bất ngờ và đau đớn như vậy.

“Mày phải hỏi thẳng ảnh thôi,” Linh nói, rót cho bạn một ly nước mát để trấn tĩnh, “để bụng vậy chỉ càng thêm khổ sở, chi bằng hỏi cho rõ ràng, đúng sai gì cũng biết đường mà tính tiếp.”

Mai gật đầu, hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng bấm gọi cho Kiên thay vì nhắn tin, vì cô biết mình cần nghe được giọng nói của anh, cần cảm nhận được sự chân thành hay né tránh qua từng câu trả lời trực tiếp.

Kiên bắt máy sau hai hồi chuông, giọng anh vui vẻ như thường lệ. “Chào Mai, có chuyện gì vậy?”

“Mẹ anh vừa tới tiệm,” Mai nói thẳng, không vòng vo, giọng cô cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, đủ để Mai cảm nhận rõ sự bối rối đang lan tỏa từ phía Kiên. “Mẹ anh nói gì với em?”

“Chuyện về Thảo Vy,” Mai đáp, giọng cô nghẹn lại, “chuyện hôn ước hai gia đình đã sắp đặt từ hai mươi năm trước. Sao anh chưa từng nói với em?”

Lại một khoảng lặng dài nữa, trước khi Kiên lên tiếng, giọng anh trầm xuống đầy áy náy. “Anh xin lỗi. Anh định sẽ nói với em, chỉ là... anh chưa tìm được thời điểm thích hợp. Chuyện hôn ước đó là do gia đình hai bên tự sắp đặt từ khi tụi anh còn nhỏ, anh chưa bao giờ coi đó là một cam kết thực sự cả.”

“Nhưng mẹ anh coi đó là chuyện nghiêm túc,” Mai nói, giọng cô run lên, “bà nói thẳng với em rằng em không xứng với anh, rằng anh phải cưới người 'môn đăng hộ đối' để gánh vác gia đình.”

“Anh sẽ nói chuyện với mẹ,” Kiên đáp ngay, giọng anh kiên quyết, “em đừng lo lắng, chuyện này không liên quan gì tới tình cảm giữa hai đứa mình cả. Anh sẽ làm rõ mọi thứ với gia đình, không để em phải chịu đựng những lời nói như vậy thêm lần nào nữa.”

Mai im lặng một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì sự quyết đoán của Kiên, vừa vẫn còn dư âm nặng nề từ cuộc gặp gỡ ban chiều. “Em tin anh,” cô nói khẽ, “nhưng em cũng lo, chuyện gia đình đâu phải dễ giải quyết trong một sớm một chiều.”

“Anh biết,” Kiên đáp, giọng anh dịu lại, “nhưng anh hứa sẽ không để bất kỳ ai, kể cả gia đình mình, quyết định thay tình cảm của anh. Em là lựa chọn của anh, Mai à, không phải Thảo Vy hay bất kỳ ai khác được sắp đặt sẵn.”

Những lời nói ấy phần nào xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng Mai, nhưng cô vẫn không thể xua tan hoàn toàn cảm giác bất an đang len lỏi, biết rằng con đường phía trước của cả hai giờ đây sẽ còn phải đối mặt với nhiều rào cản hơn những gì cô từng tưởng tượng khi bắt đầu mối quan hệ này.

Sau khi cúp máy, Mai ngồi thẫn thờ một lúc lâu, Linh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, không hỏi han gì thêm, chỉ đơn giản là hiện diện như một chỗ dựa quen thuộc.

“Mày nghĩ sao về chuyện này?” Mai cuối cùng cũng lên tiếng, quay sang hỏi bạn thân.

“Tao nghĩ,” Linh đáp, cân nhắc từng lời, “chuyện hôn ước sắp đặt từ nhỏ nghe có vẻ cổ hủ, nhưng mấy gia đình làm ăn lớn vẫn hay có kiểu suy nghĩ đó lắm. Quan trọng là thái độ của Kiên, mà nghe qua cuộc gọi vừa rồi, tao thấy ảnh có vẻ nghiêm túc với mày thật.”

“Ừ,” Mai gật đầu, nhưng giọng cô vẫn còn nặng trĩu, “nhưng tao sợ, mẹ ảnh đâu phải dạng người dễ dàng buông xuôi. Nhìn cách bà ấy nói chuyện lúc nãy, tao thấy rõ ràng bà ấy đã quyết tâm ngăn cản tụi tao tới cùng.”

Linh nắm lấy tay bạn, ánh mắt cô kiên định. “Dù thế nào, mày cũng không đơn độc đâu. Có tao, có bác Nga, có cả Kiên nữa, tụi mình sẽ cùng nhau tìm cách vượt qua thôi.”

Mai mỉm cười yếu ớt, cảm thấy phần nào được an ủi trước sự động viên chân thành của bạn thân, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, cô vẫn không thể không lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước — một cuộc chiến không cân sức giữa tình yêu chân thành mới chớm nở và những định kiến, toan tính đã ăn sâu bén rễ trong một gia đình quyền quý suốt nhiều thế hệ.

Buổi tối, khi kể lại toàn bộ câu chuyện cho cô Nga nghe, bà im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng, giọng bà trầm ngâm nhưng không hề nao núng. “Đời mẹ đã chứng kiến bao nhiêu chuyện tình bị gia đình ngăn cản rồi, có chuyện thành, có chuyện không. Nhưng mẹ tin, nếu tình cảm là thật, dù có bao nhiêu rào cản cũng sẽ tìm được cách vượt qua. Con cứ giữ vững lòng mình, đừng để những lời nói cay nghiệt kia làm con nghi ngờ giá trị bản thân.”

Lời động viên của mẹ khiến Mai cảm thấy vững vàng hơn đôi chút, dù cô biết, chặng đường phía trước để chứng minh tình cảm của mình và Kiên xứng đáng được công nhận, chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.

Trước khi đi ngủ, cô mở lại đoạn tin nhắn cuối cùng của Kiên gửi tới: "Ngủ ngon, đừng suy nghĩ nhiều quá. Có anh ở đây." Chỉ vài chữ ngắn gọn, nhưng đủ khiến lòng cô ấm lại phần nào giữa những lo lắng còn ngổn ngang, và cô thầm nhủ, dù ngày mai có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách từ phía gia đình Kiên, cô cũng sẽ không dễ dàng buông bỏ thứ tình cảm chân thành mà cả hai đã cùng nhau vun đắp suốt gần một tháng qua.

Đã sao chép liên kết chương