Vị Ngọt Sau Lời Chê
9 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Trận mưa giông ập tới vào một buổi tối cuối tuần, không báo trước, chỉ trong vòng nửa tiếng đã biến con hẻm nhỏ thành một dòng suối nhỏ chảy xiết. Mai đang dở tay chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai thì nghe tiếng "tách" đáng ngờ từ trên trần nhà kho phía sau tiệm, tiếp theo là một dòng nước bắt đầu nhỏ giọt xuống đúng chỗ để bao bột mì mới nhập.

“Chết rồi,” cô hét lên, vội vàng chạy đi tìm xô chậu, nhưng mái tôn cũ kỹ của nhà kho, vốn đã có dấu hiệu xuống cấp từ lâu, giờ đây bắt đầu dột ở thêm vài chỗ khác, nước mưa tràn vào ngày một nhiều hơn.

Cô gọi điện cầu cứu Kiên trong lúc vẫn đang cuống cuồng di chuyển từng bao nguyên liệu ra khỏi vùng nguy hiểm, giọng cô lạc đi vì hoảng hốt. Chưa đầy hai mươi phút sau, Kiên xuất hiện, người ướt sũng vì phải đi xe máy giữa cơn mưa lớn, tay xách theo một bộ dụng cụ sửa chữa mang vội từ nhà.

“Chị ổn không?” anh hỏi ngay khi bước vào, ánh mắt lo lắng quét khắp gian kho đang ngập nước lênh láng.

“Tôi ổn,” Mai đáp, dù giọng vẫn còn run, “nhưng bột mì với đường chắc hỏng hết một nửa rồi.”

Kiên không nói thêm, bắt tay ngay vào việc, trèo lên chiếc thang gỗ cũ để kiểm tra mái tôn, trong khi Mai ở dưới tiếp tục di chuyển những bao nguyên liệu còn lại tới nơi an toàn. Mưa vẫn xối xả trút xuống, tiếng sấm chớp thỉnh thoảng vang lên khiến cả gian kho như rung chuyển.

“Có mấy tấm tôn bị bung ốc vít,” Kiên hét vọng xuống, cố gắng giữ thăng bằng trên chiếc thang không mấy vững chãi giữa cơn gió lớn, “tôi cần thứ gì đó để chèn tạm trước khi tìm cách sửa hẳn.”

Mai vội vàng tìm một tấm bạt cũ, cùng Kiên loay hoay che chắn tạm thời cho phần mái bị hư, cả hai người ướt sũng, lấm lem bùn đất nhưng vẫn cố gắng hết sức để cứu vãn tình hình. Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn với mái tôn cứng đầu, cuối cùng dòng nước dột cũng được kiểm soát phần nào, dù cả gian kho vẫn còn ngổn ngang nước đọng và những bao nguyên liệu ướt sũng.

“Xong rồi,” Kiên nói, tụt xuống khỏi thang, thở hổn hển, người ướt từ đầu tới chân.

Mai nhìn anh, rồi nhìn xuống chính bản thân mình — cả hai đều trong tình trạng thảm hại, tóc tai bết dính, quần áo lấm lem, nhưng không hiểu sao, cô lại bật cười trước cảnh tượng dở khóc dở cười này.

“Gì vậy?” Kiên hỏi, nhìn cô với vẻ khó hiểu.

“Không có gì,” Mai đáp, vẫn cười, “chỉ là nhìn hai đứa mình lúc này, chẳng khác gì hai con mèo ướt cả.”

Kiên nhìn xuống bộ dạng của chính mình, cũng không nhịn được bật cười theo, tiếng cười của anh vang lên hiếm hoi, chân thật, xóa tan hết vẻ nghiêm nghị thường trực.

Họ ngồi tựa lưng vào tường nhà kho, cạnh nhau, thở dốc sau một hồi vật lộn, nhìn cơn mưa vẫn còn rả rích ngoài kia qua khe hở của tấm bạt vừa che tạm.

“Cảm ơn anh,” Mai nói, giọng cô dịu lại, quay sang nhìn Kiên, “đã tới ngay khi tôi gọi, giữa cơn mưa lớn như vậy.”

“Chị gọi thì tôi tới thôi,” Kiên đáp, giản dị nhưng chân thành, ánh mắt anh nhìn cô trong bóng tối lờ mờ của gian kho chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn pin nhỏ đặt trên kệ.

Khoảng cách giữa hai người, vốn đã thu hẹp dần suốt mấy tuần qua, giờ đây dường như chỉ còn cách nhau một hơi thở. Mai cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh hơn, không phải vì mệt sau khi vật lộn với mái tôn, mà vì một điều gì đó khác đang dâng lên mãnh liệt trong lồng ngực.

“Mai,” Kiên gọi tên cô, lần đầu tiên không kèm theo tiếng "chị" trang trọng như mọi khi, giọng anh trầm khàn khác thường.

“Dạ?” cô đáp khẽ, tim đập rộn ràng.

“Tôi nghĩ,” anh nói, ánh mắt anh không rời khỏi cô, “tôi không thể tiếp tục giả vờ đây chỉ là một mối quan hệ hợp tác công việc được nữa.”

Mai nín thở, không dám chớp mắt, sợ rằng chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ phá vỡ khoảnh khắc mong manh này. “Vậy anh nghĩ đây là gì?”

Kiên không trả lời bằng lời nói. Anh đưa tay khẽ chạm vào má cô, gạt đi một lọn tóc ướt dính trên mặt, rồi từ từ cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chan chứa tất cả những cảm xúc đã âm thầm tích tụ suốt gần một tháng qua.

Mai khép mắt lại, để cho cảm giác ấm áp ấy lan tỏa khắp người, quên đi cả cơn mưa vẫn còn rả rích bên ngoài, quên đi cả đống nguyên liệu ướt sũng cần phải xử lý, chỉ còn lại khoảnh khắc này — khoảnh khắc mà mọi ranh giới "đối tác" giữa họ chính thức bị xóa nhòa.

Khi nụ hôn kết thúc, cả hai vẫn còn nhìn nhau trong im lặng, hơi thở còn dồn dập, ánh mắt chan chứa những điều chưa cần nói thành lời.

“Vậy là,” Mai thì thầm, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười e ấp, “Vị Giác Thật cuối cùng cũng chịu thừa nhận có cảm tình với cô chủ tiệm bánh vụng về rồi hả?”

“Có vẻ vậy,” Kiên đáp, nụ cười hiếm hoi nhưng trọn vẹn nở trên môi anh, “và tôi nghĩ, đây là lần đầu tiên trong đời tôi thấy vui vì mình sai — vì chị chẳng vụng về chút nào cả.”

Ngoài kia, cơn mưa cuối cùng cũng bắt đầu ngớt dần, để lại sau lưng một bầu trời trong trẻo hơn, giống hệt như những cảm xúc vừa được giải phóng giữa hai con người từng khởi đầu bằng một bài review đầy sóng gió, giờ đây đã tìm thấy nhau giữa cơn bão, để cùng bước sang một chương mới ngọt ngào hơn.

Họ ngồi bên nhau thêm một lúc lâu giữa gian kho ngổn ngang, tay Kiên vòng nhẹ qua vai Mai, kéo cô tựa vào người anh, cả hai không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ tận hưởng hơi ấm hiếm hoi giữa cơn mưa đêm đã dần lắng xuống.

“Chắc phải dọn dẹp thôi,” Mai lên tiếng trước, dù giọng cô không giấu được sự tiếc nuối khi phải phá vỡ khoảnh khắc yên bình này.

“Ừ,” Kiên đáp, nhưng vẫn chưa có ý định đứng dậy ngay, tay anh siết nhẹ vai cô thêm một chút trước khi buông ra.

Cả hai cùng nhau dọn dẹp phần còn lại của gian kho, gom những bao nguyên liệu bị ướt sang một góc riêng để xử lý sau, lau khô sàn nhà, kiểm tra lại lần cuối phần mái tôn đã được chèn chắn tạm thời. Công việc dù mệt nhọc nhưng lại trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn khi có người đồng hành, thỉnh thoảng họ lại trao nhau những ánh mắt trộm, những nụ cười bẽn lẽn mà trước đây chưa từng xuất hiện giữa hai người.

Gần nửa đêm, khi mọi thứ đã tạm ổn, Kiên chuẩn bị ra về. Anh đứng ở cửa, nhìn Mai một lúc lâu trước khi lên tiếng. “Ngày mai tôi sẽ mang thợ tới sửa lại mái tôn cho đàng hoàng, không để chị phải lo lắng chuyện dột nước nữa.”

“Cảm ơn anh,” Mai đáp, mỉm cười, rồi bất ngờ nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh như một lời tạm biệt đầy tình cảm. “Về cẩn thận nhé.”

Kiên đứng sững lại một giây trước cử chỉ bất ngờ ấy, gương mặt anh ửng đỏ rõ rệt dưới ánh đèn đường, trước khi khẽ gật đầu, quay người bước đi trong màn đêm đã tạnh mưa, để lại Mai đứng tựa cửa nhìn theo, lòng tràn ngập một niềm hạnh phúc mới mẻ mà cô biết, mình sẽ còn nhớ mãi cái đêm mưa định mệnh này.

Sáng hôm sau, khi Linh tới tiệm và thấy gian kho vẫn còn ngổn ngang dấu vết của trận mưa đêm qua, cô lập tức nhận ra có gì đó khác lạ trong vẻ mặt của Mai — một sự rạng rỡ khó giấu, khác hẳn với vẻ mệt mỏi thường thấy sau một đêm dọn dẹp vất vả.

“Có chuyện gì mà mặt mày tươi rói vậy?” Linh hỏi, nheo mắt nhìn bạn thân đầy nghi hoặc.

Mai đỏ mặt, cố tình lảng tránh, nhưng Linh với bản năng nhạy bén của mình đã nhanh chóng ghép nối các manh mối — gian kho bị dột, Kiên chạy tới giữa đêm mưa, và giờ là nụ cười không thể giấu diếm trên môi bạn thân.

“Trời ơi,” Linh hét lên, ôm chầm lấy Mai, “có chuyện rồi đúng không? Kể mau, kể mau đi!”

Mai, không thể giấu được nữa, kể lại toàn bộ câu chuyện đêm qua cho Linh nghe, từ cảnh cả hai vật lộn sửa mái tôn giữa mưa gió, cho tới khoảnh khắc nụ hôn bất ngờ dưới ánh đèn pin mờ ảo. Linh nghe mà mắt sáng rực, liên tục thốt lên những tiếng reo hò phấn khích không kìm được.

“Tao đã nói rồi mà,” Linh nói, giọng đầy tự hào như thể chính cô là người mai mối thành công, “ngôn tình đời thực chính hiệu luôn, còn kịch tính hơn cả phim nữa.”

“Đừng có ồn ào quá,” Mai cười, đẩy nhẹ bạn ra, dù trong lòng cũng không giấu được niềm hạnh phúc đang trào dâng, “dù sao thì mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi, còn phải xem tụi tao sẽ đi tới đâu nữa.”

“Đi tới đâu thì tao không biết,” Linh đáp, mỉm cười nhìn bạn thân, “nhưng tao tin, với cái cách hai đứa mày nhìn nhau suốt mấy tuần qua, đây chắc chắn không phải chuyện chỉ dừng lại ở một nụ hôn dưới mưa đâu.”

Đúng như lời hứa, gần trưa hôm đó Kiên xuất hiện cùng một đội thợ sửa mái, đích thân giám sát từng công đoạn thay mới toàn bộ phần tôn cũ kỹ của gian kho. Mai đứng nhìn anh chỉ đạo thợ với vẻ tỉ mỉ quen thuộc, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả trước sự chu đáo âm thầm ấy.

“Không cần làm kỹ vậy đâu,” cô nói, mang ra một ly nước mát cho anh, “chỉ cần vá tạm là được rồi.”

“Vá tạm thì mưa lớn lần sau lại dột tiếp,” Kiên đáp, nhận lấy ly nước, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng hơn hẳn giọng điệu nghiêm túc cố hữu, “tôi không muốn chị phải lo lắng chuyện này thêm lần nào nữa.”

Mai mỉm cười, không nói thêm, chỉ lặng lẽ đứng cạnh anh nhìn đội thợ làm việc, tận hưởng cảm giác bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy biến động vừa qua, không hề hay biết rằng, khoảng lặng ngọt ngào này sẽ sớm bị thử thách bởi những sóng gió lớn hơn đang chờ đợi ở phía trước.

Đã sao chép liên kết chương