Chương 16
Chương 16 — Vị Ngọt Sau Lời Chê
Sau khi làm hòa, Kiên và Mai dồn toàn bộ tâm sức vào việc tìm cách đối phó với kế hoạch thu gom mặt bằng của Đạt Long. Kiên, với mạng lưới quan hệ rộng rãi từ công việc reviewer, đã liên hệ được với một nhà báo chuyên mảng bất động sản, người từng viết bài về những nghi vấn thiếu minh bạch của công ty Đạt Long đang làm việc.
“Anh ấy nói,” Kiên báo cáo lại cho Mai trong một buổi tối họp bàn cùng Linh và Tùng, “công ty này từng dính vài vụ tranh chấp đất đai ở khu vực khác, với chiêu thức tương tự — cử người tiếp cận từng hộ dân riêng lẻ, đưa ra mức giá hấp dẫn để chia rẽ sự đoàn kết, tránh để người dân liên kết phản đối cùng lúc.”
“Vậy mình có thể dùng thông tin này để làm gì?” Mai hỏi, ghi chép lại từng chi tiết vào cuốn sổ tay.
“Trước hết,” Kiên nói, “mình cần công khai thông tin này cho tất cả các hộ trong hẻm biết, để họ hiểu rõ bản chất của những lời đề nghị hấp dẫn kia, tránh bị lung lay mà đồng ý bán vội.”
Ngày hôm sau, Kiên và Mai cùng nhau đi từng nhà trong hẻm, chia sẻ thông tin đã thu thập được, khuyến khích mọi người cùng nhau đoàn kết, không vội vàng đưa ra quyết định trước những lời đề nghị hấp dẫn nhưng đầy toan tính. Phần lớn các hộ dân đều tỏ ra lo lắng nhưng cũng cảm kích trước sự cảnh báo kịp thời này, đồng ý sẽ cân nhắc kỹ hơn trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.
Tuy nhiên, khi tin tức về việc cả xóm đang cảnh giác lan tới tai Đạt Long, hắn ta không hề nao núng, thay vào đó, quyết định trực tiếp tới gặp Mai một lần nữa, lần này với thái độ ít lịch thiệp hơn hẳn lần đầu.
“Mai,” Đạt Long xuất hiện tại tiệm vào một buổi chiều, không còn nụ cười tự tin thường thấy, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh, “anh nghe nói em đang đi khắp xóm nói xấu công ty anh.”
“Tôi chỉ đang chia sẻ sự thật,” Mai đáp, giọng cô không hề nao núng, “về những gì công ty anh từng làm ở các khu vực khác.”
“Sự thật hay tin đồn thất thiệt,” Đạt Long nhếch mép, ánh mắt hắn liếc sang Kiên đang đứng gần đó với vẻ khinh miệt không giấu diếm, “chắc lại do anh chàng reviewer này xúi giục chứ gì. Hai người tính hợp sức chống lại cả một tập đoàn lớn à? Buồn cười thật.”
“Chúng tôi không cần chống lại tập đoàn của anh,” Kiên lên tiếng, giọng anh điềm tĩnh nhưng đầy uy lực, “chúng tôi chỉ đang bảo vệ quyền lợi chính đáng của những người dân đã sống ở đây qua nhiều thế hệ. Nếu công ty anh thực sự có dự án đàng hoàng, minh bạch, sao phải dùng tới những chiêu trò chia rẽ, gây áp lực riêng lẻ lên từng hộ như vậy?”
Đạt Long im lặng một giây, ánh mắt hắn thoáng chút bối rối trước lập luận sắc bén của Kiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin cố hữu. “Kinh doanh là vậy, chiến lược nào hiệu quả thì dùng thôi. Các người tưởng có thể ngăn cản được một dự án đã được phê duyệt từ trên xuống sao?”
“Dự án đã được phê duyệt chính thức chưa,” Kiên hỏi thẳng, ánh mắt anh không rời khỏi Đạt Long, “hay vẫn đang trong giai đoạn khảo sát, thu gom đất bằng những biện pháp không mấy minh bạch để tạo lợi thế trước khi công bố chính thức?”
Câu hỏi ấy khiến Đạt Long khựng lại rõ rệt, một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng đủ để Mai nhận ra, có lẽ Kiên đã chạm đúng vào điểm yếu trong kế hoạch của hắn.
“Các người không có bằng chứng gì cả,” Đạt Long nói, giọng hắn cố giữ vẻ bình thản nhưng đã lộ rõ sự lúng túng, “đừng có suy diễn linh tinh rồi phá hoại uy tín công ty tôi.”
“Chúng tôi không cần suy diễn,” Kiên đáp, rút từ túi ra một tập tài liệu đã in sẵn, “đây là những bài báo, những vụ tranh chấp trước đây liên quan tới công ty của anh, tất cả đều công khai, ai cũng có thể tìm đọc được. Chúng tôi chỉ đang giúp người dân ở đây có đầy đủ thông tin trước khi đưa ra quyết định, đó là quyền lợi chính đáng của họ.”
Đạt Long cầm lấy tập tài liệu, lướt qua vài trang, gương mặt hắn dần chuyển sang tái nhợt khi nhận ra mức độ chi tiết của những thông tin đã bị phanh phui. “Được,” hắn nói, giọng hắn cứng lại, cố gắng giữ thể diện, “nhưng đừng nghĩ chuyện này sẽ dừng lại ở đây. Công ty tôi có đủ nguồn lực để theo đuổi dự án này tới cùng, dù các người có cố gắng cản trở tới đâu.”
Nói xong, hắn ném trả tập tài liệu lên bàn, quay lưng bước ra khỏi tiệm với vẻ mặt hằn học, để lại Mai và Kiên đứng nhìn theo, cả hai đều hiểu rằng, cuộc đối đầu này còn lâu mới tới hồi kết.
“Anh nghĩ hắn sẽ làm gì tiếp theo?” Mai hỏi, giọng cô vẫn còn chút lo lắng dù cảm thấy tự hào trước sự sắc bén của Kiên trong cuộc đối chất vừa rồi.
“Tôi không chắc,” Kiên đáp, gương mặt anh trầm ngâm, “nhưng dựa theo phản ứng của hắn, tôi nghĩ chúng ta đã khiến kế hoạch của công ty đó gặp khó khăn thực sự. Người như vậy, khi bị dồn vào chân tường, thường sẽ có những phản ứng liều lĩnh hơn để cứu vãn tình hình.”
Lời cảnh báo ấy khiến Mai không khỏi rùng mình, nhưng cô cũng cảm nhận được một sự quyết tâm mãnh liệt đang lớn dần trong lòng — dù Đạt Long có toan tính gì tiếp theo, cô và Kiên, cùng với sự đoàn kết đang dần hình thành của cả con hẻm, sẽ không dễ dàng khuất phục trước bất kỳ áp lực nào.
Tối hôm đó, tin tức về cuộc đối chất giữa Kiên và Đạt Long lan nhanh khắp hẻm, nhiều hộ dân chủ động ghé qua tiệm Bánh Nắng để hỏi thăm tình hình, một số còn mang theo bản sao giấy tờ vay mượn hay hợp đồng thuê nhà của mình để nhờ Kiên xem giúp có gì bất thường hay không.
“Cảm ơn cháu và cậu Kiên đã đứng ra vì cả xóm,” bác Tư sửa xe, một trong những người hàng xóm lâu năm nhất, nói khi ghé qua tiệm, giọng bác đầy xúc động. “Bác cũng nhận được lời đề nghị mua nhà tuần trước, tính im lặng đồng ý cho xong, giờ nghe cháu kể mới biết mình suýt mắc bẫy.”
“Bác đừng vội ký bất cứ giấy tờ gì,” Mai dặn dò, “nếu có ai tới hỏi mua hay thuê lại, bác cứ báo cho tụi cháu biết trước, mình cùng nhau xem xét kỹ.”
Bác Tư gật đầu, nắm chặt tay Mai như một lời cảm ơn chân thành, rồi quay sang Kiên. “Cậu này, nghe nói cậu với con Mai đang tìm hiểu nhau à? Cậu tốt bụng vậy, bác ủng hộ hai đứa lắm đó nghen.”
Kiên hơi bất ngờ trước sự thẳng thắn của bác Tư, nhưng cũng không giấu được nụ cười ấm áp. “Cảm ơn bác, cháu sẽ cố gắng hết sức để xứng đáng với sự tin tưởng của mọi người.”
Buổi tối muộn, khi tiệm đã vắng khách, Mai và Kiên ngồi lại tổng kết những thông tin thu thập được trong ngày, cả hai đều cảm nhận rõ một sự thay đổi tích cực đang lan tỏa khắp con hẻm — từ tâm lý hoang mang, e dè ban đầu, giờ đây người dân đã bắt đầu tin tưởng, đoàn kết lại với nhau hơn, một sức mạnh tập thể mà Đạt Long, dù có bao nhiêu tiền bạc và quyền lực, cũng khó lòng dễ dàng phá vỡ.
“Cảm giác như,” Mai nói, tựa đầu lên vai Kiên, “tụi mình đang không chỉ chiến đấu vì tiệm bánh của em nữa, mà vì cả một cộng đồng.”
“Đúng vậy,” Kiên đáp, siết nhẹ tay cô, “và anh tin, với sự đoàn kết này, không có thế lực nào có thể dễ dàng đánh bại được tụi mình.”
Ngày hôm sau, Tùng ghé qua với vẻ mặt hào hứng, mang theo tin tức mới. “Tao vừa nói chuyện với anh nhà báo hôm trước, ảnh nói sẵn sàng viết một bài điều tra sâu hơn về hoạt động thu gom đất của công ty Đạt Long, nếu tụi mình cung cấp thêm bằng chứng cụ thể từ chính khu hẻm này.”
“Vậy mình cần làm gì?” Mai hỏi, ánh mắt cô sáng lên trước cơ hội mới.
“Cần thu thập lời chứng từ những hộ đã bị tiếp cận, đề nghị mua bán với giá bất thường,” Tùng giải thích, “càng nhiều trường hợp cụ thể, bài báo càng có sức nặng, đủ để buộc công ty đó phải minh bạch hóa toàn bộ kế hoạch, thậm chí có thể khiến cơ quan chức năng vào cuộc kiểm tra.”
Kiên gật đầu tán thành. “Tôi sẽ soạn một bảng câu hỏi ngắn gọn, dễ hiểu, để mọi người có thể chia sẻ thông tin một cách có hệ thống, tránh bỏ sót chi tiết quan trọng nào.”
Cả nhóm bắt tay ngay vào việc, dành cả buổi chiều để soạn thảo bảng câu hỏi, rồi cùng nhau đi từng nhà trong hẻm để thu thập thông tin. Không khí làm việc tuy căng thẳng nhưng lại tràn đầy tinh thần đồng đội, mỗi người một việc, ai cũng ý thức được tầm quan trọng của nhiệm vụ đang thực hiện.
Tới cuối ngày, họ đã thu thập được lời chứng từ hơn mười hộ gia đình khác nhau, mỗi câu chuyện đều góp thêm một mảnh ghép vào bức tranh toàn cảnh về chiến dịch thu gom đất đầy toan tính của công ty Đạt Long. Mai nhìn chồng giấy tờ dày lên từng ngày, lòng tràn đầy hy vọng rằng, với những bằng chứng cụ thể này, họ hoàn toàn có thể lật ngược tình thế trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn, trước khi Đạt Long kịp ra thêm một chiêu trò nào khác để dồn cả con hẻm vào đường cùng.