Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Giữa buổi trưa, khi Ngày Hội Bánh Nắng đang ở đỉnh điểm náo nhiệt, lượng người xem livestream trên kênh của Kiên đã vượt qua một trăm nghìn, một con số kỷ lục so với những buổi phát sóng trước đây. Tùng, đứng sau máy quay, không giấu được sự phấn khích trước hiệu ứng lan tỏa vượt xa mong đợi ban đầu.

Giữa lúc dẫn khán giả đi tham quan các gian hàng, Kiên bất ngờ dừng lại trước ống kính, quyết định một điều mà anh đã suy nghĩ suốt mấy ngày qua.

“Trước khi tiếp tục,” anh nói, nhìn thẳng vào máy quay, giọng anh nghiêm túc khác hẳn không khí vui tươi xung quanh, “tôi muốn dành vài phút để nói một điều quan trọng với tất cả mọi người đang theo dõi.”

Mai, đang đứng gần đó, ngạc nhiên nhìn anh, không biết anh định làm gì tiếp theo.

“Nhiều người trong số các bạn đã theo dõi hành trình của tôi và Bánh Nắng suốt hai tháng qua,” Kiên tiếp tục, “từ một bài review khắt khe, tới series 'Hồi Sinh Quán Nhỏ', và giờ đây là ngày hội này. Tôi muốn thành thật chia sẻ, mối quan hệ giữa tôi và Mai không còn đơn thuần là hợp tác công việc nữa. Tôi yêu cô ấy, và tôi không muốn tiếp tục che giấu điều đó dưới danh nghĩa một reviewer khách quan.”

Không gian xung quanh chợt lặng đi, cả những người đang tham gia sự kiện trực tiếp lẫn hàng trăm nghìn người xem qua màn hình đều dồn sự chú ý vào lời tuyên bố bất ngờ này. Mai đứng chết lặng, tim cô đập rộn ràng, không ngờ Kiên lại chọn công khai tình cảm của họ trước đông đảo công chúng như vậy.

“Tôi biết,” Kiên nói tiếp, giọng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh dù rõ ràng đây là một quyết định đầy rủi ro, “việc một reviewer để lộ tình cảm cá nhân với đối tượng mình từng đánh giá có thể khiến nhiều người nghi ngờ tính khách quan của tôi trong suốt series này. Nếu các bạn cảm thấy điều đó ảnh hưởng tới lòng tin dành cho kênh, tôi hoàn toàn tôn trọng quyết định đó. Nhưng tôi không thể tiếp tục giả vờ đây chỉ là một câu chuyện công việc, khi sự thật là, tôi đã yêu cô ấy từ rất lâu rồi.”

Anh quay sang nhìn Mai, ánh mắt anh chan chứa sự chân thành. “Và tôi cũng muốn nhân cơ hội này, công khai xin lỗi vì bài review đầu tiên đã gây ra quá nhiều tổn thương cho cô ấy và tiệm bánh này. Dù nội dung đánh giá dựa trên sự thật, nhưng cách tôi trình bày thiếu đi sự cảm thông cần thiết, đó là điều tôi thực sự hối hận.”

Mai cảm thấy nước mắt bất giác trào ra trước lời xin lỗi công khai đầy chân thành ấy, một điều mà cô chưa bao giờ dám mong đợi từ một người luôn giữ vững hình ảnh khắt khe, không khoan nhượng trước công chúng.

Bình luận trực tiếp tuôn ra ồ ạt, phần lớn là những lời ủng hộ, cảm động trước sự thành thật hiếm có này. Một số ít vẫn còn hoài nghi, nhưng đa số đều bày tỏ sự trân trọng trước quyết định dũng cảm đặt tình cảm chân thật lên trên hình ảnh nghề nghiệp.

“Cảm ơn tất cả mọi người,” Kiên nói, kết thúc phần chia sẻ, “bây giờ, hãy cùng nhau tiếp tục ủng hộ ngày hội ý nghĩa này, vì một mục đích lớn hơn cả câu chuyện tình cảm của riêng tôi và Mai — bảo vệ một cộng đồng đã gắn bó với nhau qua nhiều thế hệ.”

Khi máy quay tạm ngừng, Mai lao tới ôm chầm lấy Kiên, không kìm được xúc động. “Anh không cần phải làm vậy,” cô thì thầm, “anh có thể mất đi rất nhiều thứ vì tuyên bố này.”

“Anh không quan tâm,” Kiên đáp, ôm chặt lấy cô, “nếu phải đánh đổi giữa uy tín nghề nghiệp và sự chân thành với em, anh chọn em, không chút do dự.”

Xung quanh, tiếng vỗ tay của những người tham dự vang lên, nhiều người không giấu được sự xúc động trước khoảnh khắc chân thành ấy. Linh, đứng gần đó, mắt cũng đỏ hoe, quay sang Tùng đang vẫn cầm máy quay ghi lại tất cả.

“Đoạn này chắc chắn sẽ viral khủng khiếp,” Linh nói, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động.

“Ừ,” Tùng đáp, cũng không giấu được sự cảm động, “nhưng lần này, viral vì lý do đẹp đẽ nhất có thể — một tình yêu chân thật dám công khai bất chấp mọi rủi ro.”

Buổi chiều, khi ngày hội vẫn đang tiếp diễn sôi nổi, điện thoại Kiên liên tục rung lên với hàng loạt thông báo — vài nhãn hàng quảng cáo trước đây từng hợp tác với kênh của anh nhắn tin bày tỏ lo ngại, một số khác lại gửi lời chúc mừng bất ngờ trước sự chân thành anh vừa thể hiện.

“Có nhãn hàng nào rút hợp đồng chưa?” Mai hỏi, giọng cô không giấu được lo lắng khi thấy Kiên chăm chú đọc từng tin nhắn.

“Một nhãn hàng thông báo tạm ngừng hợp tác,” Kiên đáp, giọng anh bình thản đến bất ngờ, “họ nói cần đảm bảo tính khách quan cho các nội dung review sắp tới. Nhưng cũng có vài nhãn hàng khác lại chủ động liên hệ, nói rằng câu chuyện của tụi mình khiến họ ấn tượng, muốn hợp tác cho những dự án mang tính nhân văn hơn.”

“Anh không hối hận chứ?” Mai hỏi, nắm lấy tay anh, ánh mắt cô đầy lo lắng xen lẫn biết ơn.

“Không một chút nào,” Kiên khẳng định, siết chặt tay cô, “tiền bạc, hợp đồng quảng cáo, tất cả đều có thể tìm lại được. Nhưng một tình yêu chân thành như thế này, nếu để vụt mất chỉ vì sợ hãi những rủi ro nghề nghiệp, anh sẽ hối hận cả đời.”

Lời khẳng định ấy khiến Mai xúc động tới mức không nói nên lời, chỉ biết ôm chặt lấy anh giữa không khí náo nhiệt của ngày hội, mặc kệ những ánh mắt tò mò của người qua lại, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi này sau bao ngày sóng gió.

Tối muộn, khi ngày hội dần khép lại, tổng kết sơ bộ cho thấy số tiền gây quỹ vượt xa mong đợi ban đầu, đủ để trang trải chi phí pháp lý cho cả xóm trong giai đoạn đầu đối phó với công ty của Đạt Long. Nhưng quan trọng hơn cả những con số, là tinh thần đoàn kết và niềm tin đã được củng cố vững chắc trong lòng mỗi người dân con hẻm nhỏ bé này, cùng với một câu chuyện tình yêu chân thành giờ đây đã được cả cộng đồng mạng biết đến và ủng hộ nhiệt tình.

Khi mọi người bắt đầu dọn dẹp các gian hàng, cô Nga tìm tới chỗ Mai và Kiên đang ngồi nghỉ mệt sau một ngày dài, mang theo hai ly trà đá mát lạnh. “Hai đứa làm tốt lắm,” bà nói, giọng đầy tự hào, “mẹ chưa từng nghĩ một ngày hội nhỏ như vậy lại có thể mang lại nhiều ý nghĩa tới thế.”

“Cảm ơn mẹ,” Mai đáp, nhận lấy ly trà, “nhưng công đầu phải thuộc về cả xóm mình, ai cũng góp sức hết lòng.”

Cô Nga gật đầu, rồi bất ngờ quay sang Kiên, giọng bà trở nên nghiêm túc hơn. “Còn về chuyện cháu vừa công khai lúc nãy, bác muốn cảm ơn cháu. Không phải ai cũng đủ can đảm để đặt tình cảm lên trên sự nghiệp như vậy.”

“Cháu chỉ làm điều cháu tin là đúng thôi ạ,” Kiên đáp, cúi đầu lễ phép trước lời khen của cô Nga.

“Vậy thì,” cô Nga cười, ánh mắt bà lấp lánh tinh nghịch, “bác chính thức công nhận cháu là con rể tương lai của bác rồi đó nghen, đừng có mà làm con gái bác buồn.”

Mai đỏ mặt trước lời tuyên bố bất ngờ của mẹ, còn Kiên thì bối rối nhưng cũng không giấu được nụ cười hạnh phúc, cả ba người cùng cười vang giữa không khí ấm áp còn sót lại sau một ngày hội thành công rực rỡ, một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi họ phải tiếp tục đối mặt với những thử thách còn dang dở phía trước.

Đêm đó, sau khi tiễn khách cuối cùng ra về, cả nhóm ngồi lại kiểm đếm số tiền quyên góp được, con số cuối cùng khiến ai nấy đều không giấu được sự bất ngờ. “Vượt xa mục tiêu ban đầu tụi mình đặt ra,” Tùng thông báo, giọng anh vẫn còn hào hứng, “với số tiền này, đủ để chi trả chi phí thuê luật sư theo đuổi vụ kiện trong ít nhất sáu tháng tới.”

“Cảm ơn tất cả mọi người,” Mai nói, giọng cô nghẹn ngào nhìn quanh những gương mặt thân thương đã cùng cô trải qua một ngày dài đầy ý nghĩa — Linh, Tùng, cô Nga, và cả Kiên, người đàn ông đã sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp để đứng về phía cô.

Kiên nhìn cô, ánh mắt anh chan chứa niềm tự hào. “Hôm nay là một ngày đáng nhớ, không chỉ vì số tiền gây quỹ, mà vì tụi mình đã chứng minh được, khi một cộng đồng đoàn kết, không có thế lực nào có thể dễ dàng đánh bại được sự chân thành và lòng quyết tâm.”

Cả nhóm ngồi lại thêm một lúc lâu, ôn lại những khoảnh khắc đáng nhớ trong ngày, tiếng cười nói xen lẫn sự mệt mỏi nhưng mãn nguyện, trước khi lần lượt ra về nghỉ ngơi, chuẩn bị sức lực cho những thử thách vẫn còn đang chờ đợi phía trước trong cuộc chiến bảo vệ con hẻm thân yêu này, một cuộc chiến mà giờ đây, không ai trong số họ còn phải đối mặt một mình nữa, khi cả một cộng đồng đã cùng nhau đứng lên, sát cánh bên nhau qua từng khoảnh khắc khó khăn nhất, và một tình yêu chân thành đã đủ dũng cảm để công khai trước cả thế giới, bất chấp mọi rủi ro có thể xảy đến, một minh chứng sống động rằng đôi khi, điều đáng sợ nhất lại chính là điều đáng giá nhất để theo đuổi.

Đã sao chép liên kết chương