Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Một tháng sau khi dự án bị hủy bỏ hoàn toàn, cuộc sống ở con hẻm Bến dần trở lại nhịp điệu bình yên vốn có, dù giờ đây tràn ngập một sinh khí mới mẻ, tích cực hơn hẳn trước kia. Tiệm Bánh Nắng, sau cơn bão truyền thông, đã trở thành một địa chỉ quen thuộc không chỉ với người dân trong xóm mà còn với du khách từ khắp nơi tìm tới sau khi biết tới câu chuyện đầy cảm hứng phía sau nó.

Giữa lúc mọi thứ đang dần ổn định, Kiên quyết định đã tới lúc tổ chức một buổi gặp mặt chính thức giữa gia đình anh và gia đình Mai — điều mà cả hai đều đã trì hoãn suốt thời gian qua vì phải tập trung giải quyết hàng loạt biến cố liên tiếp.

“Anh nghĩ,” Kiên nói với Mai trong một buổi chiều rảnh rỗi hiếm hoi, “đã tới lúc để ba mẹ anh gặp gỡ chính thức với mẹ em, không phải trong hoàn cảnh căng thẳng như lần đầu nữa.”

“Em cũng nghĩ vậy,” Mai đáp, dù không giấu được chút hồi hộp, “nhưng em hơi lo, không biết mẹ em với mẹ anh có hợp nhau không, hai người tính cách khác nhau nhiều lắm.”

“Đừng lo,” Kiên trấn an, nắm lấy tay cô, “anh tin, khi hai người mẹ cùng yêu thương con cái của mình, họ sẽ tìm được điểm chung để kết nối.”

Buổi gặp mặt được tổ chức ngay tại tiệm Bánh Nắng, một lựa chọn mà cả hai đều đồng ý sẽ mang lại không khí ấm cúng, gần gũi hơn so với một nhà hàng sang trọng xa lạ. Cô Nga dành cả buổi sáng chuẩn bị những món ăn đặc trưng nhất của gia đình, trong khi Mai lo trang trí lại không gian tiệm cho thêm phần trang trọng.

Bà Kim và ông Bảo tới đúng giờ hẹn, mang theo một giỏ quà lớn, thái độ của bà Kim giờ đây đã hoàn toàn khác so với lần đầu gặp gỡ đầy căng thẳng — thay vào đó là sự lịch thiệp, ấm áp của một người sẵn sàng mở lòng đón nhận thành viên mới trong gia đình.

“Chào chị,” bà Kim nói, bắt tay cô Nga với nụ cười chân thành, “nghe Kiên kể nhiều về chị, hôm nay mới có dịp gặp mặt trực tiếp.”

“Chào chị,” cô Nga đáp, cũng không giấu được sự vui mừng, “tôi cũng nghe Mai kể nhiều về gia đình chị. Mời anh chị vào nhà, hôm nay tôi chuẩn bị vài món đặc sản của tiệm, mong anh chị dùng bữa vui vẻ.”

Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm áp, thân mật hơn hẳn những gì Mai và Kiên lo lắng ban đầu. Bà Kim, sau khi nếm thử vài món ăn do chính tay cô Nga chế biến, không giấu được sự trầm trồ.

“Món canh chua này ngon quá,” bà nói, “hương vị đậm đà, đúng chất miền Nam mộc mạc. Chị có bí quyết gì mà nêm nếm khéo vậy?”

“Cũng chỉ là công thức gia truyền thôi,” cô Nga cười, “ba đời nhà tôi làm nghề bếp núc, cứ truyền tay nhau qua từng thế hệ.”

“Vậy hóa ra,” bà Kim nói, liếc nhìn sang chồng mình với ánh mắt đầy ẩn ý, “hai gia đình mình đều có truyền thống ẩm thực lâu đời, chỉ là một bên là nhà hàng lớn, một bên là tiệm bánh nhỏ trong hẻm. Nhưng cái tâm huyết với nghề thì chắc chắn không khác nhau chút nào.”

Ông Bảo, vốn ít nói, cũng góp lời. “Tôi thấy, đôi khi những công thức mộc mạc, giản dị lại chứa đựng nhiều tâm huyết hơn cả những món ăn cầu kỳ trong nhà hàng sang trọng. Cái quan trọng nhất vẫn là tình cảm người nấu gửi gắm vào từng món ăn.”

Lời nhận xét chân thành ấy khiến cô Nga cảm động, bà nhìn sang Mai với ánh mắt tự hào, cảm nhận rõ ràng sự tôn trọng thực sự từ phía gia đình thông gia tương lai, khác hẳn với những định kiến ban đầu mà bà Kim từng thể hiện.

Bữa cơm kéo dài trong tiếng cười nói rôm rả, hai gia đình dần tìm được nhiều điểm chung hơn dự đoán ban đầu — cùng chung niềm đam mê ẩm thực, cùng trải qua những thăng trầm trong sự nghiệp kinh doanh, và trên hết, cùng chung mong muốn nhìn thấy con cái mình hạnh phúc.

Cuối buổi, khi tiễn khách ra về, bà Kim nắm lấy tay Mai, giọng bà chân thành. “Cảm ơn con, vì đã mang lại hạnh phúc thực sự cho Kiên. Cô xin lỗi vì thái độ lần đầu gặp gỡ, mong con hiểu, đó chỉ là sự lo lắng thái quá của một người mẹ.”

“Con hiểu mà cô,” Mai đáp, xúc động nắm chặt tay bà, “con hứa sẽ luôn cố gắng hết sức để xứng đáng với sự tin tưởng này.”

Nhìn hai gia đình chia tay trong không khí ấm áp, thân tình, Kiên khoác tay qua vai Mai, thì thầm vào tai cô. “Anh nghĩ, đây chính là khởi đầu hoàn hảo cho một chương mới của cả hai đứa mình.”

Trước khi lên xe, ông Bảo bất ngờ quay lại, gọi Mai ra một góc riêng. “Cô cho chú hỏi thăm một chút được không?” ông nói, giọng ông trầm ấm.

“Dạ, chú cứ hỏi ạ,” Mai đáp, có phần bất ngờ trước sự chủ động của người vốn ít nói.

“Chú nghe Kiên kể,” ông Bảo nói, “con là người đã khuyến khích nó đối mặt với quá khứ, với nỗi ám ảnh về chuyện của chú năm xưa. Chú muốn cảm ơn con vì điều đó. Suốt bao năm qua, chú luôn day dứt vì thấy con trai mình sống khép kín, không dám tin tưởng ai hoàn toàn, chú nghĩ một phần là do lỗi của chú.”

Mai lắng nghe, cảm động trước sự chân thành hiếm hoi này. “Chú không cần tự trách mình đâu ạ. Con nghĩ, anh Kiên hiểu và thương chú nhiều lắm, chỉ là anh ấy cần thời gian để học cách buông bỏ nỗi sợ hãi đã ăn sâu từ nhỏ thôi.”

“Con nói đúng,” ông Bảo gật đầu, ánh mắt ông ánh lên sự ấm áp, “và chú tin, với con bên cạnh, nó sẽ tiếp tục học được cách tin tưởng, cách yêu thương một cách trọn vẹn hơn. Cảm ơn con đã xuất hiện đúng lúc trong cuộc đời nó.”

Mai không kìm được xúc động, cúi đầu cảm ơn ông Bảo trước lời nói chân thành ấy. Khi ông quay lại xe cùng bà Kim, cô đứng nhìn theo, lòng tràn đầy một cảm giác ấm áp khó tả, biết rằng mình không chỉ được chấp nhận, mà còn thực sự được trân trọng bởi cả gia đình người mình yêu thương.

Quay lại bên Kiên, Mai kể lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa với ông Bảo. Kiên nghe xong, mắt anh cũng ngấn lệ. “Ba anh hiếm khi nói nhiều như vậy,” anh nói, giọng anh nghẹn ngào, “cảm ơn em, vì đã giúp cả gia đình anh học được cách mở lòng trở lại.”

Sau khi dọn dẹp xong không gian tiệm, Mai và Kiên ngồi lại bên nhau trên chiếc ghế dài quen thuộc trước hiên, cùng nhìn lại buổi gặp mặt vừa qua với nhiều cảm xúc lẫn lộn nhưng chủ yếu là niềm hạnh phúc.

“Em không ngờ,” Mai nói, tựa đầu lên vai anh, “mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ tới vậy. Em cứ tưởng sẽ còn nhiều gượng gạo lắm.”

“Anh cũng vậy,” Kiên đáp, “nhưng có lẽ, sau tất cả những gì hai gia đình đã chứng kiến — từ chuyện hôn ước, tới cuộc chiến bảo vệ con hẻm, tới cả video công khai tình cảm gây sốt mạng — ai cũng nhận ra, tình cảm thật sự giữa tụi mình xứng đáng được ủng hộ trọn vẹn.”

Mai gật đầu, im lặng một lúc, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi này. “Em nghĩ,” cô nói sau đó, giọng cô nhẹ nhàng, “chặng đường phía trước của tụi mình, dù còn nhiều điều chưa biết trước, nhưng ít nhất giờ đây, mình không còn phải lo lắng về những rào cản từ bên ngoài nữa.”

“Đúng vậy,” Kiên đáp, hôn nhẹ lên tóc cô, “giờ chỉ còn lại tụi mình, với những kế hoạch, những ước mơ chung mà cả hai cùng nhau xây dựng, không còn vướng bận bởi bất kỳ điều gì từ quá khứ nữa.”

Họ ngồi bên nhau dưới ánh đèn tiệm dịu nhẹ, tận hưởng khoảnh khắc bình yên trọn vẹn sau một hành trình dài đầy biến động, lòng tràn đầy hy vọng và tin tưởng vào một tương lai tươi sáng đang dần mở ra trước mắt cả hai.

Ngày hôm sau, khi Mai kể lại buổi gặp mặt cho Linh nghe, bạn thân cô không giấu được sự tò mò. “Vậy là coi như chính thức được cả hai bên gia đình chấp thuận rồi hả? Vậy bước tiếp theo là gì, đám cưới luôn hả?”

“Từ từ đã,” Mai đỏ mặt, đẩy nhẹ vai bạn, “mới chỉ là ra mắt gia đình thôi, còn nhiều chuyện phải tính toán kỹ nữa.”

“Ôi thôi,” Linh cười, “nhìn cách hai đứa mày quấn quýt nhau suốt mấy tháng qua, tao dám cá chỉ sớm muộn gì cũng có tin vui thôi. Mày chuẩn bị tinh thần đi là vừa.”

Mai bật cười trước sự đoán già đoán non của bạn thân, dù trong lòng cũng không thể phủ nhận, một phần nào đó trong cô cũng đang thầm mong đợi những bước tiến tiếp theo trong mối quan hệ với Kiên, sau tất cả những gì cả hai đã cùng nhau trải qua và vượt qua.

“Thôi kệ,” cô nói, mỉm cười, “tới đâu hay tới đó, quan trọng là tụi tao đang hạnh phúc với hiện tại, không cần vội vàng gì cả.”

“Ừ,” Linh gật đầu, nắm lấy tay bạn thân, “nhưng dù gì thì gì, tao cũng đã sẵn sàng làm phù dâu bất cứ lúc nào mày cần rồi đó nghen.”

Cả hai cùng bật cười, tiếng cười giòn tan vang lên giữa không gian ấm áp của tiệm Bánh Nắng, khép lại một giai đoạn đầy sóng gió để mở ra một chương mới, nơi tình yêu, gia đình, và tình bạn cùng nhau đan xen, tạo nên một bức tranh cuộc sống trọn vẹn, hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Đã sao chép liên kết chương