Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Bài báo điều tra được đăng tải chính thức vào một buổi sáng thứ Tư, với tiêu đề gây chú ý: "Sau vỏ bọc dự án phát triển đô thị: hành trình thu gom đất đầy toan tính nhắm vào một con hẻm lao động". Bài viết dài, chi tiết, tổng hợp toàn bộ bằng chứng đã thu thập được suốt mấy tháng qua — từ sơ đồ sở hữu chéo công ty, lời chứng của hàng chục hộ dân, cho tới vụ tố cáo sai sự thật liên quan tới địa chỉ IP nội bộ công ty của Đạt Long.

Ngay khi bài báo được đăng, nó nhanh chóng lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, được chia sẻ hàng chục nghìn lượt chỉ trong vài giờ đầu tiên, phần lớn nhờ vào sự chú ý mà kênh "Vị Giác Thật" đã tạo dựng được từ câu chuyện tình yêu và ngày hội gây quỹ trước đó.

“Bài báo đang là chủ đề nóng nhất trên mạng luôn,” Tùng thông báo, cầm điện thoại chạy vào tiệm Bánh Nắng ngay khi vừa cập nhật số liệu, “hơn năm chục nghìn lượt chia sẻ chỉ trong ba tiếng, bình luận thì tràn ngập sự phẫn nộ trước những gì công ty của Đạt Long đã làm.”

Mai đọc lại bài báo lần thứ ba, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp trước những gì sắp xảy ra tiếp theo. “Vậy giờ mình cần làm gì nữa?”

“Chờ đợi phản ứng chính thức từ phía công ty, và từ cơ quan chức năng,” luật sư Khoa đáp, ông cũng có mặt tại tiệm để cùng theo dõi diễn biến, “với áp lực dư luận lớn như vậy, tôi tin họ sẽ khó lòng tiếp tục im lặng hay phủ nhận trách nhiệm.”

Đúng như dự đoán, chỉ trong buổi chiều cùng ngày, công ty của Đạt Long phát đi một thông cáo báo chí, tuyên bố sẽ "xem xét lại toàn bộ quy trình khảo sát dự án" và "tạm ngừng mọi hoạt động tiếp xúc với người dân trong khu vực cho tới khi có kết luận rõ ràng". Thông cáo không trực tiếp thừa nhận sai phạm, nhưng rõ ràng là một bước lùi đáng kể so với thái độ cứng rắn trước đây.

Quan trọng hơn, tối cùng ngày, một nguồn tin nội bộ tiết lộ với nhà báo rằng, Đạt Long đã bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra nội bộ, sau khi ban lãnh đạo công ty nhận thấy các hành vi của anh ta — bao gồm cả vụ tố cáo sai sự thật về vệ sinh an toàn thực phẩm — có nguy cơ gây tổn hại nghiêm trọng tới uy tín của toàn bộ tập đoàn.

“Hắn bị đình chỉ rồi!” Linh reo lên khi đọc được tin tức mới nhất, giọng cô không giấu được sự hả hê. “Cuối cùng cũng có ngày này.”

Mai cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm khó tả lan tỏa khắp người, như thể một tảng đá nặng nề đè lên vai suốt mấy tháng qua cuối cùng cũng được cất bỏ. Nhưng cô cũng hiểu, đây chưa phải là chiến thắng hoàn toàn — dự án của tập đoàn vẫn có thể tiếp tục dưới sự chỉ đạo của người khác, chỉ là giờ đây, họ sẽ phải hành động minh bạch, cẩn trọng hơn rất nhiều dưới sự giám sát chặt chẽ của dư luận.

Buổi tối, ông Tám, chủ nhà cho thuê mặt bằng, ghé qua tiệm với vẻ mặt áy náy rõ rệt. “Mai à, chú xin lỗi vì trước đây suýt nữa đã đồng ý tăng giá thuê theo đề nghị của công ty đó. Giờ biết rõ bản chất của họ rồi, chú quyết định sẽ không thay đổi hợp đồng với con nữa, giữ nguyên giá thuê như cũ.”

“Cảm ơn chú,” Mai nói, xúc động trước sự thay đổi thái độ chân thành này, “con hiểu chú cũng có khó khăn riêng, không có gì phải áy náy cả.”

“Với cả,” ông Tám nói thêm, “chú còn tính, hay là mình ký hợp đồng thuê dài hạn hơn, kiểu năm năm mười năm gì đó, để con yên tâm làm ăn lâu dài, không còn phải lo lắng chuyện bị đẩy đi bất cứ lúc nào nữa.”

Đề nghị ấy khiến Mai gần như bật khóc vì xúc động. Cô gật đầu ngay lập tức, cảm thấy như một trong những nỗi lo lớn nhất suốt mấy tháng qua cuối cùng cũng được giải quyết một cách trọn vẹn, mở ra một tương lai ổn định, vững chắc hơn cho tiệm Bánh Nắng và cả gia đình cô.

Tin tức về việc ông Tám đồng ý ký hợp đồng dài hạn nhanh chóng lan khắp xóm, tiếp thêm động lực cho các hộ dân khác cũng bắt đầu thương lượng lại với chủ nhà của mình, phần lớn đều đạt được kết quả tích cực sau khi bản chất thật của công ty thu gom đất đã bị phơi bày trước công luận.

Buổi tối, cả nhóm — Mai, Kiên, Linh, Tùng, và cả luật sư Khoa — tụ họp tại tiệm Bánh Nắng để ăn mừng những tiến triển tích cực trong ngày. Cô Nga đích thân vào bếp nấu một bữa cơm thịnh soạn, không khí rộn ràng tiếng cười nói khắp gian nhà nhỏ.

“Hôm nay đúng là một ngày đáng nhớ,” luật sư Khoa nói, nâng ly nước lên, “không chỉ vì kết quả pháp lý, mà còn vì chứng kiến được sức mạnh của sự đoàn kết cộng đồng, điều mà không phải vụ việc nào tôi từng xử lý cũng có được.”

“Cảm ơn chú đã đồng hành cùng tụi con suốt thời gian qua,” Mai nói, giọng cô đầy biết ơn, “nếu không có sự tư vấn tận tâm của chú, chắc tụi con đã không biết phải xoay xở ra sao trước một đối thủ lớn như vậy.”

“Đó là công việc của chú,” luật sư Khoa khiêm tốn đáp, “nhưng công lớn nhất vẫn thuộc về các con, vì đã dũng cảm đứng lên đấu tranh thay vì cam chịu im lặng như nhiều trường hợp khác chú từng gặp.”

Bữa tối kéo dài trong không khí ấm áp, mọi người thay nhau ôn lại những khoảnh khắc đáng nhớ trong suốt hành trình đầy sóng gió vừa qua — từ bài review đầu tiên gây bão, tới những lần đối chất căng thẳng với Đạt Long, cho tới Ngày Hội Bánh Nắng thành công rực rỡ. Mai ngồi giữa những người thân yêu nhất của mình, lòng tràn đầy một cảm giác biết ơn sâu sắc trước tất cả những gì đã trải qua, dù đau đớn nhưng cuối cùng cũng dẫn tới một kết quả xứng đáng.

Giữa bữa tối, Linh bất ngờ đứng dậy, gõ nhẹ đũa vào ly nước để thu hút sự chú ý của mọi người. “Tao có một thông báo nhỏ,” cô nói, giọng đầy tinh nghịch, “tao với Tùng đã tính rồi, sắp tới hai đứa tao định mở rộng hợp tác, không chỉ dừng lại ở việc hỗ trợ mấy vụ điều tra đâu.”

Cả bàn ăn ồ lên đầy thích thú, Tùng đỏ mặt gãi đầu, còn Mai thì trợn tròn mắt nhìn bạn thân. “Ý mày là...?”

“Ý tao là,” Linh cười toe toét, “tụi tao đang tìm hiểu nhau, coi như một cặp đôi phụ trong câu chuyện tình yêu chính của tụi mày vậy.”

Cả bàn cười vang, không khí càng thêm rộn ràng trước tin tức bất ngờ nhưng đáng yêu này. Kiên vỗ vai Tùng đầy ngưỡng mộ. “Không ngờ ông bạn tôi cũng biết tán gái đó chứ.”

“Học từ mày mà ra,” Tùng đáp trả, khiến cả bàn lại được một trận cười sảng khoái.

Cô Nga, ngồi ở đầu bàn quan sát tất cả với ánh mắt hiền từ, cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường khi nhìn thấy không gian quen thuộc của tiệm Bánh Nắng giờ đây tràn ngập tiếng cười, tình yêu thương, và cả những mối lương duyên mới đang chớm nở, như một minh chứng sống động cho việc, dù trải qua bao sóng gió, cuối cùng hạnh phúc vẫn luôn tìm được đường trở về với những người xứng đáng.

Sau bữa tối, khi mọi người đã lần lượt ra về, chỉ còn lại Mai và Kiên ngồi dọn dẹp những chiếc bát đĩa cuối cùng. Không khí yên tĩnh sau một ngày dài đầy tin vui tạo nên một khoảnh khắc riêng tư ấm áp giữa hai người.

“Em có thấy,” Mai nói, vừa lau chiếc bàn quen thuộc, “mọi thứ đang dần trở nên tốt đẹp hơn không? Chuyện gia đình anh, chuyện mặt bằng, giờ cả Linh với Tùng cũng đang hạnh phúc.”

“Anh thấy,” Kiên đáp, ngồi xuống nhìn cô với ánh mắt trìu mến, “và anh nghĩ, phần lớn là nhờ vào sự kiên cường của em. Nếu ngày đó em không đủ can đảm đối chất với anh tại quán cà phê, có lẽ mọi chuyện đã không đi tới được ngày hôm nay.”

Mai mỉm cười, ngồi xuống cạnh anh. “Vậy hóa ra, bài review tai hại đó lại là khởi đầu cho tất cả những điều tốt đẹp này sao?”

“Có vẻ vậy,” Kiên cười, vòng tay ôm lấy cô, “đôi khi, những khởi đầu tồi tệ nhất lại dẫn tới những kết thúc đẹp đẽ nhất, miễn là mình đủ dũng cảm để đi tới cùng.”

Họ ngồi tựa vào nhau trong im lặng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau một chuỗi ngày đầy biến động, lòng tràn đầy hy vọng vào những điều tốt đẹp còn đang chờ đợi phía trước, khi mà những sóng gió lớn nhất dường như đã dần lắng xuống, nhường chỗ cho một tương lai tươi sáng hơn.

Trước khi ra về, Kiên dừng lại ở cửa, nhìn Mai với ánh mắt sâu lắng khác thường. “Còn một chuyện nữa anh muốn làm rõ,” anh nói, giọng anh nghiêm túc, “chuyện của Thảo Vy. Anh đã liên lạc với cô ấy, hẹn gặp vào cuối tuần này để nói chuyện thẳng thắn, khép lại hoàn toàn chuyện hôn ước cũ.”

“Em nghĩ đó là điều nên làm,” Mai gật đầu, “dù em có chút lo lắng, không biết cô ấy sẽ phản ứng thế nào.”

“Đừng lo,” Kiên trấn an, nắm lấy tay cô, “anh tin, đây sẽ là một cuộc trò chuyện văn minh, khép lại một chương cũ để mở ra chương mới cho cả hai người, không phải chỉ riêng tụi mình.”

Mai gật đầu, dù trong lòng vẫn còn thoáng chút băn khoăn về cuộc gặp gỡ sắp tới, nhưng cô cũng tin tưởng vào sự chân thành và khéo léo của Kiên trong việc xử lý những mối quan hệ phức tạp còn sót lại từ quá khứ, trước khi cả hai có thể thực sự bước tiếp mà không còn vướng bận điều gì.

Đã sao chép liên kết chương