Chương 4
Chương 4 — Vị Ngọt Sau Lời Chê
Ngày quay đầu tiên của "Hồi Sinh Quán Nhỏ" rơi vào một buổi sáng thứ Hai, khi Mai còn chưa kịp uống hết ly cà phê đầu ngày thì Tùng đã xuất hiện với hai chiếc máy quay, một cây đèn trợ sáng, và vẻ mặt hào hứng như thể đang chuẩn bị cho một buổi ra mắt bom tấn.
“Tụi tôi sẽ quay tự nhiên thôi,” Tùng trấn an, gắn máy quay lên chân đế ở góc bếp, “chị cứ làm việc bình thường, đừng để ý ống kính.”
“Nói dễ như vậy,” Mai lẩm bẩm, cố tình đứng thẳng lưng hơn bình thường một cách gượng gạo, khiến Linh đứng gần đó phải bụm miệng cười.
Kiên bước vào ngay sau, tay xách theo một chiếc hộp dụng cụ nhỏ, trong đó có nhiệt kế lò, cân tiểu ly, và vài thứ dụng cụ đo lường mà Mai chưa từng thấy xuất hiện trong bất kỳ tiệm bánh gia đình nào.
“Bắt đầu từ quy trình trộn bột,” anh nói, đặt hộp dụng cụ lên bàn, “tôi muốn xem chị làm mẻ bánh su kem y hệt như mọi ngày, không thay đổi gì cả.”
“Để lộ hết bí kíp gia truyền cho anh xem luôn à?” Mai hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.
“Tôi không cần biết công thức chính xác,” Kiên đáp, “tôi chỉ cần quan sát quy trình, nhiệt độ, thời gian. Công thức là chuyện riêng của chị.”
Mai bắt tay vào việc, cố gắng làm quen với cảm giác bị theo dõi từng cử chỉ nhỏ nhất. Cô đong bột, đánh trứng, trộn kem theo trình tự đã lặp lại hàng nghìn lần suốt ba năm qua, nhưng lần này, có một đôi mắt sắc bén dõi theo từng động tác khiến cô lóng ngóng hơn hẳn ngày thường.
“Chị đánh trứng hơi nhanh,” Kiên nhận xét, đứng cách đó không xa, tay khoanh trước ngực. “Bọt khí sẽ không đều, ảnh hưởng tới kết cấu vỏ bánh.”
“Tôi làm kiểu này ba năm nay rồi,” Mai đáp, không ngẩng đầu lên, cố giữ nhịp độ ổn định dù trong lòng đã bắt đầu thấy khó chịu.
“Ba năm không có nghĩa là đúng,” Kiên nói thẳng, khiến Mai suýt làm rơi cả cái phới đánh trứng.
“Anh biết,” cô quay ngoắt lại, “nói chuyện kiểu đó dễ khiến người khác ghét anh lắm không?”
“Tôi biết,” Kiên đáp, tỉnh bơ không chút nao núng, “nhưng tôi thà bị ghét vì nói thật còn hơn được thích vì nói dối.”
Câu trả lời ấy khiến Mai nghẹn lại một nhịp, không biết nên tức giận tiếp hay bật cười trước sự thẳng thắn đến mức... đáng nể của người đàn ông này. Cuối cùng cô chọn cách im lặng, chậm lại nhịp đánh trứng theo đúng góp ý, dù miệng vẫn lẩm bẩm vài câu không rõ ràng thể hiện sự ấm ức.
Tùng, đứng sau máy quay, cố nín cười trước màn "đấu khẩu" liên tục giữa hai nhân vật chính của series, thầm nghĩ đây có khi lại là chất liệu hài hước tự nhiên nhất mà anh từng quay được, không cần dàn dựng kịch bản gì cả.
Buổi sáng trôi qua với hàng loạt những màn góp ý thẳng thắn từ Kiên và phản ứng dở khóc dở cười từ Mai — từ cách cô cầm dao gọt trái cây "không đúng góc", tới cách bày bánh trên kệ "thiếu tính thẩm mỹ trong phân bổ màu sắc", mỗi lời nhận xét đều khiến Mai vừa muốn cãi lại vừa phải công nhận có phần đúng.
Đỉnh điểm xảy ra vào giữa trưa, khi Mai đang mải cãi tay đôi với Kiên về việc có cần thiết phải cân chính xác từng gram bột hay không, cô quên mất mẻ bánh quy hạnh nhân đang trong lò, dẫn tới một làn khói mỏng bắt đầu bốc lên kèm theo mùi khét thoang thoảng.
“Bánh cháy rồi!” Linh hét lên từ phía quầy, khiến cả Mai lẫn Kiên đều giật mình quay lại.
Mai vội vàng lao tới mở lò, dùng găng tay kéo khay bánh ra ngoài, nhưng trong lúc luống cuống lại làm rơi cả khay xuống sàn, khiến những chiếc bánh quy cháy cạnh văng tứ tung khắp bếp, một chiếc còn bắn thẳng vào chân Kiên đang đứng gần đó quan sát.
Không gian im lặng một giây, chỉ có tiếng "cạch" của khay bánh rơi vẫn còn vang vọng, trước khi Kiên cúi xuống nhặt chiếc bánh quy cháy cạnh bắn trúng giày mình lên, xoay qua xoay lại quan sát với vẻ mặt nghiêm túc thường thấy.
“Ít nhất,” anh nói, giọng đều đều, “lần này chị không giấu nó xuống đáy khay.”
Mai đứng chết trân một giây trước câu đùa bất ngờ đến từ người đàn ông vốn chẳng bao giờ có vẻ gì là biết đùa, rồi không kìm được phá lên cười, một tràng cười giòn tan xua tan hết mọi căng thẳng dồn nén suốt cả buổi sáng.
“Anh vừa... đùa đó à?” cô hỏi, vẫn chưa hết bất ngờ.
“Tôi không đùa,” Kiên đáp, nhưng khóe miệng anh lại khẽ nhếch lên theo một cách mà Mai chưa từng thấy trước đây, khiến câu nói "không đùa" ấy nghe chẳng có chút thuyết phục nào.
Linh, đứng gần đó chứng kiến toàn bộ, quay sang thì thầm với Tùng đang cầm máy quay ghi lại khoảnh khắc ấy. “Ê, cảnh này chắc chắn phải giữ lại trong video đó nha, đáng yêu dễ sợ.”
Tùng gật đầu lia lịa, thầm nghĩ đoạn này chắc chắn sẽ là khoảnh khắc viral nhất tập đầu tiên, dù trong kịch bản ban đầu chẳng hề có dự tính nào về một tình huống dở khóc dở cười như vậy.
Buổi chiều, sau khi dọn dẹp xong đống bánh quy cháy và mẻ bánh su kem mới hoàn thành đạt chuẩn theo đúng góp ý của Kiên, cả nhóm ngồi lại nghỉ ngơi, chia nhau ăn thử mẻ bánh vừa ra lò.
“Phải công nhận,” Mai nói, cắn một miếng bánh su kem, cảm nhận rõ sự khác biệt so với mẻ bánh gây họa hôm trước — vỏ giòn hơn, nhân vừa phải không còn đặc sệt như hồ dán, “góp ý của anh đúng là có tác dụng thật.”
“Tôi đã nói rồi,” Kiên đáp, dù giọng vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc, ánh mắt anh khi nhìn cô lại có phần dịu dàng hơn hẳn buổi sáng đầy sóng gió vừa qua.
Ngày đầu tiên hợp tác kết thúc không hoàn toàn suôn sẻ như kế hoạch, nhưng lại mở ra một điều gì đó mà cả Mai lẫn Kiên đều chưa dám gọi tên — một sự thấu hiểu mong manh vừa nhen nhóm, ẩn sau lớp vỏ bọc gai góc của những lời nhận xét thẳng thừng và những màn cãi vã tưởng chừng chẳng bao giờ dứt.
Trước khi ra về, Tùng dừng lại ở cửa, quay sang Kiên với ánh mắt dò xét. “Ê, tao thấy mày hôm nay khác lạ ghê. Bình thường mày đâu có kiểu pha trò vậy bao giờ.”
“Tao không pha trò,” Kiên đáp, xách hộp dụng cụ lên vai, giọng anh cố giữ vẻ bình thường nhưng tai lại hơi ửng đỏ, một chi tiết mà chỉ có Tùng — người bạn thân hơn mười năm — mới đủ tinh ý để nhận ra.
“Ừ thì mày nói mày không pha trò,” Tùng nhún vai, giọng đầy hàm ý, “nhưng cái tai mày đỏ kìa, muốn tao lấy gương cho coi không?”
Kiên lườm bạn một cái, không đáp, bước nhanh ra chỗ để xe, để lại Tùng đứng cười khoái chí một mình, thầm nghĩ đây chắc chắn sẽ là một series thú vị hơn nhiều so với những gì anh hình dung ban đầu.
Trong khi đó, bên trong tiệm, Linh cũng đang tíu tít kéo Mai vào góc bếp, giọng thì thầm đầy phấn khích. “Mày thấy chưa, tao nói có sai đâu, cái thằng đó nhìn vậy chứ cũng biết đùa, mà đùa xong còn nhìn mày kiểu... tao không biết diễn tả sao, nhưng chắc chắn không phải kiểu nhìn của một reviewer bình thường.”
“Mày tưởng tượng quá rồi,” Mai đáp, dù mặt cũng ửng hồng không kém, cố tình quay đi dọn dẹp đống dụng cụ để tránh ánh mắt dò xét của bạn thân.
“Tao mà tưởng tượng,” Linh bĩu môi, “thì cái khoảnh khắc ảnh nhặt cái bánh cháy lên đùa vừa nãy là cái gì? Reviewer khó tính nào lại đùa với khách hàng đang cãi nhau tay đôi với mình bao giờ.”
Mai không đáp, chỉ cắm cúi lau dọn bàn bếp, nhưng trong đầu vẫn không ngừng nghĩ lại khoảnh khắc ấy — nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của Kiên, và cảm giác ấm áp lạ lùng dâng lên trong lòng cô khi nghe câu đùa tưởng chừng vô thưởng vô phạt đó.
Buổi tối, khi chuẩn bị đóng cửa, cô Nga ghé qua như thường lệ, nghe Linh thuật lại toàn bộ diễn biến trong ngày với đầy đủ chi tiết kịch tính được thêm mắm dặm muối, không nhịn được cười lớn.
“Mẹ đã nói rồi mà,” bà nói, vỗ vai con gái, “cãi nhau là bước đầu của yêu thương đó con.”
“Mẹ với Linh giống hệt nhau,” Mai than thở, nhưng trong lòng, cô cũng không thể phủ nhận, ngày hôm nay, dù đầy sóng gió với những màn tranh cãi và cả một mẻ bánh quy cháy khét, lại là một trong những ngày làm việc mà cô cảm thấy sống động nhất kể từ khi tiếp quản tiệm bánh của mẹ.
Đêm đó, trước khi ngủ, Mai nằm trên giường, lướt lại vài tấm ảnh hậu trường mà Linh đã chụp lén gửi vào nhóm chat trong ngày — có tấm chụp Kiên đang cúi xuống kiểm tra nhiệt độ lò với vẻ mặt tập trung cao độ, có tấm chụp khoảnh khắc anh cầm chiếc bánh quy cháy lên với nụ cười thoáng qua hiếm hoi. Cô dừng lại khá lâu ở tấm ảnh đó, ngón tay vô thức phóng to khuôn mặt anh trên màn hình.
“Mình đang làm cái gì vậy,” cô tự lẩm bẩm, ném điện thoại sang một bên, kéo chăn trùm kín đầu như thể muốn trốn tránh chính suy nghĩ của bản thân.
Nhưng chỉ vài giây sau, cô lại thò tay lấy điện thoại lên, mở lại tấm ảnh đó một lần nữa, lần này ngắm nhìn lâu hơn, để cho một nụ cười nhẹ nhàng, vô thức nở trên môi mình giữa bóng tối im lặng của căn phòng, một cảm xúc mà cô biết mình cần phải cẩn thận, bởi ranh giới giữa "đối tác hợp tác" và một thứ gì đó khác dường như đang mờ dần đi chỉ sau một ngày làm việc đầy sóng gió.
Ở phía bên kia thành phố, trong căn hộ nhỏ của mình, Kiên cũng đang ngồi trước laptop, không phải để chỉnh sửa video như thường lệ, mà là để xem lại đoạn ghi hình cảnh Mai luống cuống làm rơi khay bánh, tự hỏi tại sao một khoảnh khắc hỗn loạn, đầy mùi khét như vậy lại khiến khóe miệng anh cứ tự động nhếch lên mỗi lần xem lại, một cảm giác lạ lẫm mà từ rất lâu rồi, kể từ ngày quyết định sống sau lớp vỏ bọc lạnh lùng của một reviewer khắt khe, anh chưa từng cho phép mình trải nghiệm lại.