Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Sau đêm làm bánh trung thu xuyên đêm, không khí giữa Mai và Kiên trở nên tự nhiên hơn hẳn, những câu góp ý thẳng thừng vẫn còn đó nhưng đã bớt phần gai góc, thay vào đó là một sự ăn ý ngầm mà cả hai đều cảm nhận được nhưng chưa ai chịu gọi tên.

Buổi sáng thứ Tư, khi Mai đang xếp bánh lên kệ trưng bày, một chiếc xe hơi bóng loáng đậu xịch trước cửa tiệm, khiến cả con hẻm nhỏ vốn quen với xe máy và xe đẩy hàng rong phải ngoái nhìn. Người đàn ông bước xuống xe mặc vest chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, tay cầm một bó hoa hướng dương lớn, bước vào tiệm với nụ cười tự tin thường thấy ở những người quen được chú ý.

“Mai,” anh ta gọi, giọng thân mật quá mức khiến Mai phải ngẩng lên nhìn kỹ mới nhận ra.

“Đạt Long?” cô hỏi, không giấu được vẻ ngạc nhiên. Đạt Long là bạn học cũ thời đại học, sau này nghe đâu làm ăn phát đạt trong ngành bất động sản, nhưng đã lâu lắm rồi hai người không liên lạc.

“Lâu quá không gặp,” Đạt Long nói, đặt bó hoa lên quầy, ánh mắt anh ta lướt khắp tiệm với vẻ đánh giá không giấu diếm. “Anh nghe nói tiệm em gặp chút rắc rối vừa rồi, ghé thăm coi tình hình sao.”

“Cảm ơn anh đã quan tâm,” Mai đáp, giọng có phần dè dặt trước sự xuất hiện đường đột này, “nhưng sao anh biết tiệm em ở đây?”

“Công ty anh đang có dự án khảo sát khu vực này,” Đạt Long đáp, nụ cười vẫn không tắt trên môi, “tình cờ thấy tên em trên biển hiệu, không ngờ cô bạn học vụng về ngày xưa giờ đã là chủ tiệm bánh rồi.”

Đúng lúc đó, Kiên bước vào từ cửa sau, tay xách theo hộp dụng cụ đo lường như thường lệ, khựng lại một giây khi thấy cảnh tượng trước mắt — một người đàn ông lạ mặt sang trọng đang đứng sát quầy, ánh mắt không rời khỏi Mai.

“Xin lỗi,” Kiên lên tiếng, giọng anh đều đều nhưng có gì đó cứng hơn thường lệ, “tôi không biết chị Mai có khách.”

“À, đây là Kiên,” Mai giới thiệu, có chút lúng túng, “đang hợp tác làm video cải thiện tiệm. Kiên, đây là Đạt Long, bạn học cũ của tôi.”

Đạt Long đưa tay ra bắt, nụ cười xã giao không giấu được vẻ đánh giá khi nhìn Kiên từ đầu tới chân. “À, anh chàng food reviewer từng dìm tiệm bánh của Mai đó hả? Nghe nói giờ lại quay ra hợp tác, đúng là drama thú vị.”

“Chúng tôi đang khắc phục vấn đề trước đó,” Kiên đáp, giọng vẫn giữ vẻ lịch sự nhưng ánh mắt anh lạnh hơn hẳn.

“Vậy à,” Đạt Long nói, quay sang Mai, phớt lờ Kiên một cách khéo léo, “nhân tiện, anh có việc muốn bàn với em. Công ty anh đang nhắm mặt bằng khu này để phát triển dự án, nếu em có ý định sang nhượng hoặc cho thuê lại, anh sẵn sàng đưa ra mức giá rất tốt.”

“Tiệm này không phải để bán,” Mai đáp ngay, giọng cô cứng rắn bất ngờ, “đây là gia tài mẹ em để lại, em không có ý định từ bỏ.”

“Anh chỉ đề xuất thôi,” Đạt Long giơ hai tay lên ra vẻ vô hại, “không ép buộc gì cả. Nhưng nếu sau này em đổi ý, cứ liên lạc với anh.” Anh ta rút một tấm danh thiếp từ túi vest, đặt lên quầy, ánh mắt lại lướt sang Kiên một cách cố ý. “À, với cả, tối thứ Bảy này anh có đặt bàn ở nhà hàng mới mở, không biết em có rảnh đi cùng anh ôn lại chuyện cũ không?”

Mai chưa kịp đáp thì Kiên đã lên tiếng, giọng anh bất ngờ sắc hơn hẳn. “Chị Mai đang bận lịch quay video vào cuối tuần này.”

Đạt Long nhướn mày nhìn Kiên, rồi bật cười nhẹ, một tiếng cười đầy hàm ý. “Anh không nhớ đã hỏi ý kiến của anh.”

Không khí trong tiệm bỗng chùng xuống, căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Mai đứng giữa hai người đàn ông, cảm giác như đang chứng kiến một cuộc chạm trán ngầm mà cô hoàn toàn không mong muốn.

“Em xin lỗi, Đạt Long,” Mai lên tiếng, cố gắng xoa dịu tình hình, “cuối tuần này em thật sự bận, để dịp khác nhé.”

“Được thôi,” Đạt Long nhún vai, vẻ mặt không hề mất đi sự tự tin, “anh sẽ quay lại sau. Danh thiếp anh để đó, khi nào rảnh nhớ liên lạc.” Anh ta liếc nhìn Kiên lần cuối, ánh mắt như đang đo lường một đối thủ, rồi mới quay lưng bước ra xe, để lại một luồng nước hoa đắt tiền phảng phất trong không khí.

Khi cánh cửa đóng lại, Mai thở phào, quay sang nhìn Kiên, người vẫn đang đứng đó với vẻ mặt khó đoán.

“Cảm ơn anh đã giúp em từ chối,” cô nói, dù trong lòng không khỏi tò mò trước phản ứng bất ngờ của anh.

“Tôi không giúp gì cả,” Kiên đáp, giọng anh vẫn còn hơi cứng, “tôi chỉ nói đúng lịch trình công việc.”

“Vậy à,” Mai nói, cố giấu nụ cười đang chực trào, “vậy sao mặt anh lúc nãy trông giống hệt kiểu... ghen vậy?”

Kiên khựng lại, tai anh bắt đầu ửng đỏ giống hệt lần trước ở cửa tiệm. “Tôi không ghen. Tôi chỉ thấy cách anh ta nói chuyện có phần thiếu tôn trọng.”

“Ừ, thiếu tôn trọng,” Mai gật gù, giọng đầy vẻ trêu chọc, “không liên quan gì tới việc anh ta mời em đi ăn tối hết, đúng không?”

“Không liên quan,” Kiên đáp, nhưng giọng anh lại có phần cứng đờ hơn cả lúc đối đáp với Đạt Long, khiến Mai không nhịn được phá lên cười, cảm giác vui vẻ len lỏi giữa lòng dù buổi sáng vừa trải qua một cuộc chạm trán đầy căng thẳng.

Nhưng đằng sau tiếng cười ấy, Mai cũng không khỏi thoáng chút lo lắng khi nhìn tấm danh thiếp Đạt Long để lại trên quầy, dòng chữ "Trưởng phòng phát triển dự án" in đậm phía dưới tên anh ta, tự hỏi liệu lời đề nghị mua lại mặt bằng vừa rồi có đơn giản như những gì anh ta thể hiện, hay còn ẩn chứa điều gì đó lớn hơn mà cô chưa lường trước được.

Trưa hôm đó, khi Linh đi giao hàng về, nghe Mai kể lại toàn bộ sự việc, cô nàng lập tức tỏ ra hào hứng quá mức cần thiết. “Trời đất, vừa có anh Kiên ghen ngầm, vừa có anh đại gia bất động sản tán tỉnh, tiệm bánh mình đúng chuẩn bối cảnh phim ngôn tình rồi còn gì.”

“Đừng có nói vậy,” Mai lườm bạn, dù trong lòng cũng không khỏi bật cười trước cách ví von quá đà. “Đạt Long chỉ là bạn học cũ thôi, với lại cái công ty của anh ta đang nhắm mặt bằng khu này nghe không ổn chút nào.”

“Ý mày là sao?” Linh hỏi, gương mặt lập tức nghiêm túc trở lại.

“Tao không chắc,” Mai đáp, cầm tấm danh thiếp lên xoay qua xoay lại, “nhưng cái cách anh ta hỏi về việc sang nhượng mặt bằng nghe không giống hỏi thăm xã giao bình thường. Với lại, công ty bất động sản mà đi khảo sát một con hẻm nhỏ như thế này, chắc chắn có ý đồ lớn hơn chỉ một tiệm bánh của tao.”

Linh gật gù, vẻ mặt trở nên lo lắng không kém. “Vậy để tao hỏi thăm thử coi có nhà nào khác trong hẻm cũng được người ta tới hỏi mua chưa. Biết đâu cả khu này đang bị nhắm tới chứ không riêng gì tiệm mình.”

Buổi chiều, khi Kiên quay lại để tiếp tục quay cảnh chuẩn bị cho tập video sắp hoàn thành, Mai kể lại cho anh nghe về mối lo ngại của mình liên quan tới công ty của Đạt Long. Kiên nghe xong, gương mặt anh trở nên trầm ngâm hẳn.

“Tôi sẽ nhờ Tùng tìm hiểu thêm về công ty đó,” anh nói, giọng nghiêm túc, “nếu thực sự có dự án lớn nhắm vào khu vực này, chị cần chuẩn bị tinh thần trước, ít nhất là để không bị động khi có chuyện xảy ra.”

“Cảm ơn anh,” Mai nói, cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm thực chất chứ không chỉ dừng lại ở phản ứng ghen tuông thoáng qua ban sáng.

“Không có gì,” Kiên đáp, rồi thêm, giọng anh có chút ngập ngừng hiếm thấy, “với cả... tôi thật sự không thích cái cách anh ta nhìn chị lúc nãy.”

Mai ngước lên nhìn anh, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ để cả hai đều cảm nhận rõ, thứ tình cảm đang âm thầm lớn dần này giờ đây không chỉ còn là một dự cảm mơ hồ nữa, mà đã bắt đầu hiện hữu rõ ràng, dù chưa ai trong hai người đủ can đảm để gọi tên nó thành lời.

Tối đó, Tùng gọi điện báo tin cho Kiên ngay khi vừa tra cứu xong thông tin sơ bộ về công ty của Đạt Long. “Tao tìm thấy rồi,” giọng Tùng qua điện thoại đầy vẻ nghiêm trọng, “công ty đó là chi nhánh phát triển dự án của một tập đoàn bất động sản khá lớn, gần đây có đăng ký khảo sát quy hoạch cho cả khu vực quanh hẻm Bánh Nắng. Nghe đâu đang nhắm biến cả dãy này thành một khu phức hợp thương mại.”

Kiên nghe xong, siết chặt điện thoại, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ căn hộ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa. “Vậy là không đơn giản như Mai nghĩ.”

“Đúng vậy,” Tùng đáp, “mày nên báo cho chị ấy biết sớm để có sự chuẩn bị. Tao thấy tình hình này có vẻ sẽ căng đây, một khi mấy công ty lớn đã nhắm tới, họ thường có đủ cách để đạt được mục đích, kể cả những cách không mấy đàng hoàng.”

“Tao hiểu,” Kiên đáp, giọng anh trầm xuống, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng thực sự, không chỉ vì tương lai của tiệm Bánh Nắng, mà còn vì người phụ nữ đã dần chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc sống vốn luôn khép kín, thận trọng của anh chỉ sau vài tuần ngắn ngủi.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, suy nghĩ về cách tốt nhất để chia sẻ tin này với Mai mà không khiến cô hoảng loạn, đồng thời thầm hứa với chính mình rằng, dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, anh sẽ không đứng ngoài cuộc như một reviewer khách quan nữa, mà sẽ sát cánh cùng cô đối mặt với bất kỳ sóng gió nào đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương