Vị Ngọt Sau Lời Chê
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Vị Ngọt Sau Lời Chê

Mai nhắn tin cho Kiên ngay tối đó, lần đầu tiên chủ động liên lạc sau gần một tuần im lặng, gửi kèm đường link bài viết vừa đọc được. "Anh xem thử cái này, có thể liên quan tới công ty của Đạt Long."

Kiên trả lời gần như ngay lập tức, rõ ràng anh vẫn luôn để điện thoại bên cạnh, chờ đợi tín hiệu từ cô. "Cảm ơn em đã gửi. Anh sẽ tìm hiểu kỹ hơn ngay."

Cuộc trao đổi ngắn ngủi ấy, dù chỉ xoay quanh công việc, cũng đủ để phá vỡ bức tường im lặng đã dựng lên suốt mấy ngày qua. Sau đó, Kiên nhắn thêm một tin nhắn khác, giọng văn có phần dè dặt. "Anh có thể ghé qua nói chuyện với em một chút không? Không phải về công việc, mà về... chuyện của tụi mình."

Mai nhìn dòng tin nhắn hồi lâu, cảm giác lo lắng xen lẫn hy vọng đan xen trong lòng, cuối cùng cô cũng gõ lại một chữ đồng ý ngắn gọn.

Nửa tiếng sau, Kiên có mặt tại tiệm, mang theo một chiếc laptop nhỏ. Anh ngồi xuống đối diện Mai, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.

“Anh tìm lại được bản ghi âm đầy đủ cuộc gọi hôm đó,” anh nói, mở laptop, “anh muốn em nghe toàn bộ, không phải chỉ đoạn em nghe lỏm được.”

Mai ngạc nhiên nhìn anh. “Anh ghi âm cuộc gọi công việc à?”

“Thói quen nghề nghiệp,” Kiên giải thích, “anh luôn ghi âm lại các cuộc trao đổi quan trọng với đối tác để tránh hiểu lầm sau này. Ai ngờ lần này chính nó lại giúp giải oan cho anh.”

Anh bật đoạn ghi âm lên, để Mai tự mình nghe toàn bộ cuộc trò chuyện từ đầu tới cuối. Giọng người đại diện nhãn hàng vang lên trước, hỏi về tiến độ hợp tác quảng cáo cho series "Hồi Sinh Quán Nhỏ", nhắc tới việc lượt xem tăng đột biến sau đoạn clip hậu trường lan truyền.

"Chúng tôi rất hài lòng với hiệu ứng này," giọng người đại diện vang lên, "nếu có thể kéo dài series thêm vài tuần trước khi kết thúc, chúng tôi sẵn sàng tăng gói tài trợ lên gấp đôi."

Rồi tới giọng Kiên, đúng như đoạn Mai từng nghe lỏm được. "Tôi hiểu, nhưng tôi cần nói rõ, tôi sẽ không kéo dài series chỉ vì lợi ích thương mại nếu điều đó ảnh hưởng tới cảm xúc thật của những người trong cuộc. Mai — chủ tiệm bánh — không phải một diễn viên trong kịch bản của tôi, cô ấy là một người tôi thật lòng quan tâm. Nếu các anh muốn tài trợ, tôi chỉ đồng ý dựa trên tiến độ thực tế của công việc cải thiện tiệm, không phải dựa trên việc kéo dài drama tình cảm để câu view."

Mai nghe tới đó, khựng lại, nước mắt bất giác trào ra. Đoạn cô nghe lỏm được trước đây chỉ là một phần rất nhỏ, bị cắt ngang giữa chừng, hoàn toàn thiếu đi phần quan trọng nhất — lời khẳng định dứt khoát của Kiên rằng anh sẽ không để tình cảm của họ trở thành công cụ thương mại.

“Anh...” Mai lắp bắp, không biết nên nói gì trước sự thật vừa được phơi bày.

“Anh biết em nghe được đoạn đầu, hiểu lầm là điều dễ hiểu,” Kiên nói, giọng anh dịu dàng, “anh không trách em vì đã nghi ngờ. Anh chỉ tiếc là mình đã không đủ nhạy bén để nhận ra cách nói chuyện công việc của mình có thể gây hiểu lầm nghiêm trọng tới vậy.”

Mai lau nước mắt, nhìn anh, lòng tràn ngập một cảm giác vừa xấu hổ vì đã nghi ngờ, vừa xúc động trước sự chân thành mà anh đã thể hiện ngay cả khi không có mặt cô để chứng kiến. “Em xin lỗi vì đã không tin anh ngay từ đầu, vì đã để nỗi sợ hãi cũ chi phối quá nhiều.”

“Em không cần xin lỗi,” Kiên đáp, nắm lấy tay cô, “sau tất cả những gì em từng trải qua với bài review đầu tiên, việc em nghi ngờ là hoàn toàn chính đáng. Anh chỉ mừng vì cuối cùng sự thật cũng được sáng tỏ.”

Họ ngồi đó, tay trong tay, để cho những cảm xúc dồn nén suốt cả tuần qua dần được giải tỏa. Mai kể lại cho Kiên nghe về bài viết cô vừa đọc được liên quan tới công ty của Đạt Long, cả hai cùng nhau bàn bạc về hướng đi tiếp theo để bảo vệ tiệm Bánh Nắng và cả con hẻm.

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này,” Kiên nói, siết chặt tay cô, “cả chuyện mặt bằng, cả chuyện gia đình anh, tất cả. Anh không muốn để bất kỳ điều gì, dù là hiểu lầm hay áp lực bên ngoài, phá vỡ những gì tụi mình đã cùng nhau xây dựng.”

Mai gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi lần đầu tiên sau cả tuần đầy căng thẳng. “Em tin anh,” cô nói, giọng cô chắc chắn hơn bao giờ hết, “và lần này, em sẽ không để bất kỳ hiểu lầm nào có cơ hội chen vào giữa tụi mình nữa.”

Ngoài kia, ánh đèn đường vàng vọt hắt vào con hẻm nhỏ, chiếu sáng lên khoảnh khắc hòa giải ngọt ngào giữa hai người, như một lời hứa hẹn rằng, dù sóng gió phía trước có lớn tới đâu — từ áp lực gia đình, tới nguy cơ mất mặt bằng — tình yêu vừa được củng cố lại này sẽ đủ vững vàng để cùng nhau đối mặt.

Linh, tình cờ chứng kiến cảnh hai người làm hòa từ xa qua khung cửa kính, vội vàng rút điện thoại nhắn ngay cho Tùng. "Xong rồi, hai đứa nó làm hòa rồi, đang nắm tay nhau kìa." Tùng đáp lại chỉ trong vài giây, kèm theo một tràng emoji ăn mừng, khiến Linh không nhịn được bật cười một mình đứng nép sau quầy, cố tình không làm phiền khoảnh khắc riêng tư của hai người.

Sau khi câu chuyện đã được giải tỏa, Kiên ở lại thêm một lúc, giúp Mai dọn dẹp nốt phần việc còn dang dở trong ngày. Không khí giữa hai người giờ đây đã trở lại sự thoải mái, ấm áp như trước, thậm chí còn sâu sắc hơn sau khi cùng nhau vượt qua thử thách đầu tiên của mối quan hệ.

“Anh nghĩ,” Kiên nói, khi cả hai ngồi nghỉ sau khi dọn dẹp xong, “có lẽ mình nên rút kinh nghiệm từ chuyện lần này. Từ giờ, có bất cứ điều gì khiến em thắc mắc hay lo lắng, hãy nói thẳng với anh ngay, đừng để mọi thứ tích tụ rồi bùng nổ như vừa rồi.”

“Em đồng ý,” Mai gật đầu, “em cũng nhận ra, đôi khi nỗi sợ hãi trong lòng khiến mình vội vàng kết luận mà không cho đối phương cơ hội giải thích đầy đủ. Em hứa sẽ cởi mở hơn.”

Kiên mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt anh chan chứa sự trân trọng. “Vậy thì, coi như thử thách đầu tiên đã qua. Anh tin, với sự thấu hiểu này, tụi mình sẽ còn vững vàng hơn trước những thử thách tiếp theo, dù chúng có lớn tới đâu.”

Mai tựa đầu vào vai anh, cảm nhận rõ sự bình yên hiếm hoi sau một tuần đầy sóng gió cảm xúc, thầm nhủ rằng, dù phía trước còn biết bao khó khăn đang chờ đợi — từ áp lực của bà Kim, tới âm mưu thu gom đất của Đạt Long — cô sẽ không còn để nỗi sợ hãi cũ chi phối, mà sẽ cùng Kiên đối mặt với tất cả bằng sự tin tưởng và đồng lòng trọn vẹn nhất.

Trước khi ra về, Kiên dừng lại ở cửa, quay sang nhìn Mai với ánh mắt nghiêm túc pha lẫn quyết tâm. “Còn một chuyện nữa,” anh nói, “anh sẽ chính thức nói chuyện với mẹ anh về chúng ta, không phải để xin phép, mà để bà hiểu rõ đây là lựa chọn của anh, không ai có thể thay đổi được.”

Mai nhìn anh, cảm động trước sự quyết đoán ấy nhưng cũng không khỏi lo lắng. “Anh chắc chắn chứ? Em không muốn anh phải căng thẳng với gia đình vì em.”

“Anh chắc chắn,” Kiên đáp, giọng anh không hề dao động, “em không phải nguyên nhân gây căng thẳng, mà là lý do khiến anh nhận ra mình cần phải sống thật với cảm xúc của chính mình, thay vì cứ mãi chiều theo những sắp đặt không xuất phát từ trái tim.”

Mai gật đầu, nắm chặt tay anh một lần nữa trước khi tiễn anh ra về, lòng cô tràn đầy một niềm tin mới — dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, ít nhất giờ đây cô biết chắc, mình không phải đơn độc bước đi, mà có một người sẵn sàng đứng về phía cô, bất chấp mọi rào cản từ gia đình hay những thế lực bên ngoài đang tìm cách chia rẽ họ.

Đêm đó, khi kể lại toàn bộ chuyện làm hòa cho Linh nghe, bạn thân cô không giấu được vẻ mãn nguyện. “Thấy chưa, tao đã nói rồi, tình cảm thật thì không dễ gì bị một hiểu lầm nhỏ đánh gục đâu.”

“Ừ,” Mai cười, gật đầu, “cảm ơn mày đã luôn ở bên động viên tao suốt mấy ngày qua, dù tao biết mình cứng đầu, không chịu nghe lời khuyên ngay lập tức.”

“Bạn bè mà,” Linh xua tay, “miễn cuối cùng mọi chuyện ổn thỏa là được. Giờ chỉ còn lo vụ bà Kim với thằng Đạt Long nữa thôi, xử lý xong hai vụ đó chắc tụi mày mới thực sự yên ổn mà yêu nhau trọn vẹn được.”

Mai gật đầu, nụ cười trên môi cô dần trở nên nghiêm túc hơn khi nghĩ tới những thử thách còn dang dở phía trước. Nhưng lần này, khác với tâm trạng hoang mang, lo sợ của những ngày trước, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng hơn để đối mặt, bởi cô biết, mình không còn phải một mình gánh vác tất cả nữa — có Kiên, có Linh, có mẹ, và có cả sự đoàn kết của cả con hẻm đang dần hình thành, tất cả sẽ cùng cô bước tiếp trên chặng đường phía trước, dù còn nhiều chông gai chưa thể lường hết được.

Đã sao chép liên kết chương